Văn Hóa Việt Nam (Vietnamese Culture)

Today:

Labels

Tuesday, March 31, 2009

KISSINGER *WIKIPEDIA

Henry Kissinger
http://en.wikipedia.org/wiki/Henry_Kissinger

From Wikipedia, the free encyclopedia





Jump to: navigation, search
This article may contain an inappropriate mixture of prose and timeline. Please help convert this timeline into prose or, if necessary, a list.
This article may require cleanup to meet Wikipedia's quality standards. Please improve this article if you can. (September 2008)
This article needs additional citations for verification. Please help improve this article by adding reliable references (ideally, using inline citations). Unsourced material may be challenged and removed. (March 2009)
Henry Kissinger



--------------------------------------------------------------------------------

56th United States Secretary of State
In office
September 22, 1973 – January 20, 1977
President Richard Nixon
Gerald Ford
Deputy Kenneth Rush
Robert S. Ingersoll
Charles W. Robinson
Preceded by William P. Rogers
Succeeded by Cyrus Vance

--------------------------------------------------------------------------------

8th United States National Security Advisor
In office
December 2, 1968 – November 3, 1975
President Richard Nixon
Gerald Ford
Preceded by Walt Rostow
Succeeded by Brent Scowcroft

--------------------------------------------------------------------------------

Born May 27, 1923 (1923-05-27) (age 85)
Fürth, Bavaria, Germany
Political party Republican
Spouse Ann Fleisher 1949-1964
Nancy Maginnes 1974-present
Alma mater City College of New York
Harvard University
Profession Diplomat
Academician
Religion Jewish
Military service
Service/branch United States Army
Rank Sergeant
Unit 970th Counter Intelligence Corps
Henry Alfred Kissinger (born Heinz Alfred Kissinger on May 27, 1923) is a German-born American political scientist, diplomat, and winner of the Nobel Peace Prize. He served as National Security Advisor and later concurrently as Secretary of State in the Nixon administration.

A proponent of Realpolitik, Kissinger played a dominant role in United States foreign policy between 1969 and 1977. During this period, he pioneered the policy of détente. He negotiated a settlement ending the Vietnam war, but due to a combination of causes, the cease-fire proved unstable; no lasting peace resulted beyond the retreat of US troops.

In the Nixon and Ford administrations he cut a flamboyant figure. He described himself as perhaps the only National Security Advisor to have a fan club. His foreign policy record made him a villain to the anti-war left (see the Operation Condor section below).

Kissinger's political involvement continues—he was the "most frequent visitor" to the George W. Bush White House as an unofficial political advisor on Israel and the Middle East—including the invasion and occupation of Iraq. Recently National Security Adviser James L. Jones said "I take my daily orders from Dr. Kissinger, filtered down through General Brent Scowcroft and Sandy Berger, who is also here." in a speech at the 45th Munich Conference on Security Policy on February 8, 2009.[1]

Contents [hide]
1 Personal background
2 Foreign policy
2.1 Détente and the opening to China
2.2 Vietnam War
2.3 1971 Indo-Pakistani War
2.4 1973 Yom Kippur War
2.5 1974 Turkish invasion of Cyprus
2.6 Latin American policy
2.6.1 Intervention in Chile
2.6.2 Intervention in Argentina
2.7 Africa
2.8 East Timor
2.9 Portugal
3 Accusations of war crimes and legal difficulties
3.1 Columbia University Students Reject Kissinger's Appointment to Endowed Chair at the University
3.2 The Trial of Henry Kissinger (book and movie)
3.3 Involvement in Operation Condor
3.4 Asia
4 Public perception
5 Later roles
5.1 Business interests and public service
5.2 Role in U.S. foreign policy
5.2.1 Kissinger and Iraq
5.2.2 Kissinger and Iran
5.2.3 Private organizations closely related to Kissinger
6 Quotes
7 Footnotes
8 Further reading
9 External links



[edit] Personal background
Kissinger was born Heinz Alfred Kissinger in Fürth, Bavaria, Germany, to Jewish parents Louis Kissinger (1887-1982), a schoolteacher, and Paula Stern (1901-1998). His surname was first taken by his great-great-grandfather, Meyer Löb, in 1817 after the city of Bad Kissingen.[2] In 1938, fleeing Nazi persecution, his family moved to New York. Here he (or maybe his parents) changed his name to Henry because Heinz sounded too German. Kissinger was naturalized a U.S. citizen on June 19, 1943, while in military training at Camp Croft in Spartanburg, South Carolina. He was 20.

He spent his high school years in the Washington Heights section of upper Manhattan, but never lost his pronounced German accent, perhaps due to childhood shyness which made him hesitant to speak.[3] Henry Kissinger attended George Washington High School at night and worked in a shaving-brush factory during the day. While attending City College of New York, in 1943, he was drafted into the US Army, trained at Clemson College in South Carolina, and became a German interpreter for the 970th Counter Intelligence Corps. He thus achieved the rank of sergeant. Following the war, he remained in Europe as a civilian instructor at the European Command Intelligence School, Camp King.[4]

Henry Kissinger received his A.B. degree summa cum laude at Harvard College in 1950, where he studied under William Yandell Elliott.[5] He received his A.M. and Ph.D. degrees at Harvard University in 1952 and 1954, respectively. In 1952, while still at Harvard, he served as a consultant to the Director of the Psychological Strategy Board.[6] His doctoral dissertation was "Peace, Legitimacy, and the Equilibrium (A Study of the Statesmanship of Castlereagh and Metternich)."

Kissinger remained at Harvard as a member of the faculty in the Department of Government and at the Center for International Affairs. He became Associate Director of the latter in 1957. In 1955, he was a consultant to the National Security Council's Operations Coordinating Board.[6] During 1955 and 1956, he was also Study Director in Nuclear Weapons and Foreign Policy at the Council on Foreign Relations. He released his Nuclear Weapons and Foreign Policy the following year.[7] From 1956 to 1958 he worked for the Rockefeller Brothers Fund as director of its Special Studies Project.[6] He was Director of the Harvard Defense Studies Program between 1958 and 1971. He was also Director of the Harvard International Seminar between 1951 and 1971. Outside of academia, he served as a consultant to several government agencies, including the Operations Research Office, the Arms Control and Disarmament Agency, and the Department of State, and the Rand Corporation, a think-tank.[6]

Keen to have a greater influence on US foreign policy, Kissinger became a supporter of, and advisor to, Nelson Rockefeller, Governor of New York, who sought the Republican nomination for President in 1960, 1964 and 1968. After Richard Nixon won the presidency in 1968, he made Kissinger National Security Advisor.

With his first wife, Ann Fleischer, he had two children, Elizabeth and David. Henry and Ann divorced in 1964. He married Nancy Maginnes in 1973. They live in Kent, Connecticut. He is the head of Kissinger Associates, a consulting firm. During the years in between the end of his first marriage and his second, Kissinger was linked to a number of high-profile women, including Barbara Walters, Gina Lollobrigida, Joanna Barnes, Marlo Thomas, Persis Khambatta, Zsa Zsa Gabor, Candice Bergen, Samantha Eggar, and Jill St. John.

He had triple coronary bypass heart surgery in May 1982.

He has a brother, Walter, who is one year younger.

Kissinger is a fan of the New York Yankees baseball team. A life long soccer fan, Kissinger is a supporter and honorary member of the German soccer club Spielvereinigung Greuther Fürth from his hometown, of which he was a member in his youth.[8] During the 1970s, Kissinger was among the many celebrity fans of the New York Cosmos. He was proclaimed an honorary Harlem Globetrotter in 1976.[9]


[edit] Foreign policy

Kissinger being sworn in as Secretary of State by Chief Justice Warren Burger, September 22, 1973. Kissinger's mother, Paula, holds the Bible upon which he was sworn in while President Nixon looks on.Kissinger served as National Security Advisor and Secretary of State under President Richard Nixon, and continued as Secretary of State under Nixon's successor Gerald Ford.[10]

A proponent of Realpolitik, Kissinger played a dominant role in United States foreign policy between 1969 and 1977. In that period, he extended the policy of détente. This policy led to a significant relaxation in U.S.-Soviet tensions and played a crucial role in 1971 talks with Chinese Premier Zhou Enlai. The talks concluded with a rapprochement between the United States and the People's Republic of China, and the formation of a new strategic anti-Soviet Sino-American alliance. He was awarded the 1973 Nobel Peace Prize for helping to establish a ceasefire in and US withdrawal from Vietnam. The ceasefire, however, was not durable.[11]

Kissinger favored the maintenance of friendly diplomatic relationships with right-wing military dictatorships in the Southern Cone and elsewhere in Latin America.


[edit] Détente and the opening to China

Kissinger, shown here with Zhou Enlai and Mao Zedong, negotiated rapprochement with the People's Republic of China.As National Security Advisor under Nixon, Kissinger pioneered the policy of détente with the Soviet Union, seeking a relaxation in tensions between the two superpowers. As a part of this strategy, he negotiated the Strategic Arms Limitation Talks (culminating in the SALT I treaty) and the Anti-Ballistic Missile Treaty with Leonid Brezhnev, General Secretary of the Soviet Communist Party. Negotiations about strategic disarmament were originally supposed to start under the Johnson Administration but were postponed in protest to the invasion by Warsaw Pact troops of Czechoslovakia in August 1968.

Kissinger sought to place diplomatic pressure on the Soviet Union. He made two trips to the People's Republic of China in July and October, 1971 (the first of which was made in secret) to confer with Premier Zhou Enlai, then in charge of Chinese foreign policy. This paved the way for the groundbreaking 1972 summit between Nixon, Zhou, and Communist Party of China Chairman Mao Zedong, as well as the formalization of relations between the two countries, ending 23 years of diplomatic isolation and mutual hostility. The result was the formation of a tacit strategic anti-Soviet alliance between China and the United States. While Kissinger's diplomacy led to economic and cultural exchanges between the two sides and the establishment of Liaison Offices in the Chinese and American capitals, with serious implications for Indochinese matters, full normalization of relations with the People's Republic of China would not occur until 1979, for reasons including the following: Watergate (see article) overshadowed the latter years of the Nixon presidency. Second, the United States also continued to recognize the Republic of China government on Taiwan. Nevertheless, the idea of opening to China is often cited as Kissinger's international masterstroke, and the ultimate reward for his faith in realpolitik.[citation needed]


[edit] Vietnam War
Main article: Vietnam War
Kissinger's involvement in Indochina started prior to his appointment as National Security Adviser to Nixon. While still at Harvard, he had worked as a consultant on foreign policy to both the White House and State Department. Kissinger says that "In August 1965...Henry Cabot Lodge, an old friend serving as Ambassador to Saigon, had asked me to visit Vietnam as his consultant. I toured Vietnam first for two weeks in October and November 1965, again for about ten days in July 1966, and a third time for a few days in October 1966...Lodge gave me a free hand to look into any subject of my choice". He became convinced of the meaninglessness of military victories in Vietnam, "...unless they brought about a political reality that could survive our ultimate withdrawal."[12] In a 1967 peace initiative, he would mediate between Washington and Hanoi.


Kissinger, April 29, 1975.Nixon had been elected in 1968 on the promise of achieving "peace with honor" and ending the Vietnam War. In office, and assisted by Kissinger, Nixon implemented a policy of Vietnamization that aimed to gradually withdraw US troops while expanding the combat role of the enabling South Vietnamese Army so that it would be capable of independently defending its regime against the National Front for the Liberation of South Vietnam, a Communist guerrilla organization, and North Vietnamese army (Vietnam People's Army or PAVN). Kissinger played a key role in a secret bombing campaign in Cambodia to disrupt PAVN and Viet Cong units launching raids into South Vietnam from within Cambodia's borders and resupplying their forces by using the Ho Chi Minh trail and other routes, as well as the 1970 Cambodian Incursion and subsequent widespread bombing of Cambodia. The bombing campaign contributed to the chaos of the Cambodian Civil War, which saw the forces of dictator Lon Nol unable to retain foreign support to combat the growing Khmer Rouge insurgency that would overthrow him in 1975. [13] [14]

Along with North Vietnamese Politburo Member Le Duc Tho, Kissinger was awarded the Nobel Peace Prize on December 10, 1973, for their work in negotiating the ceasefires contained in the Paris Peace Accords on "Ending the War and Restoring Peace in Vietnam," signed the January previous. [11] Tho rejected the award, telling Kissinger that peace had not been really restored in South Vietnam. [15] Kissinger wrote to the Nobel Committee that he accepted the award "with humility." [16][17] The conflict continued until an invasion of the South by the North Vietnamese Army resulted in a North Vietnamese victory in 1975 and the subsequent progression of the Pathet Lao in Laos towards figurehead status, and the rise of the genocidal Khmer Rouge in Cambodia. Then Kissinger returned the money portion of the Nobel Prize, the Nobel committee just as readily returning his return.

See also: Cambodian Civil War

[edit] 1971 Indo-Pakistani War
Main article: Indo-Pakistan War
Under Kissinger's guidance, the United States government supported Pakistan in the Indo-Pakistan War of 1971. Kissinger was particularly concerned about the expansion of Soviet influence in South Asia as a result of a treaty of friendship recently signed by India and the Soviet Union, and sought to demonstrate to the People's Republic of China (Pakistan's ally and an enemy of both India and the Soviet Union) the value of a tacit alliance with the United States.[18]

In recent years, Kissinger has come under fire for private comments he made to Nixon during the Indo-Pakistan War in which he described then-Indian Prime Minister Indira Gandhi as a "bitch."[19] Kissinger has since expressed his regret over the comments.[20]


[edit] 1973 Yom Kippur War
Main article: Yom Kippur War
In 1973, Kissinger negotiated the end to the Yom Kippur War, which had begun when Egypt and Syria attacked Israel. Kissinger has published lengthy and dramatic telephone transcripts from this period in the 2002 book Crisis. Under Nixon's direction, and against Kissinger's initial opposition[citation needed], the US military conducted the largest military airlift in history. US action contributed to the 1973 oil crisis in the United States and its Western European allies, which ended in March 1974.


On October 31, 1973, Egyptian foreign minister Ismail Fahmi meets with Richard Nixon and Henry Kissinger, about a week after the end of fighting in the Yom Kippur War.Israel regained the territory it lost in the early fighting and gained new territories from Syria and Egypt, including land in Syria east of the previously captured Golan Heights, and additionally on the western bank of the Suez Canal, although they did lose some territory on the eastern side of the Suez Canal that had been in Israeli hands since the end of the Six Day War. Kissinger pressured the Israelis to cede some of the newly captured land back to its Arab neighbours, contributing to the first phases of Israeli-Egyptian non-aggression. The move saw a warming in US–Egyptian relations, bitter since the 1950s, as the country moved away from its former independent stance and into a close partnership with the United States. The peace was finalized in 1978 when US president Jimmy Carter mediated the Camp David Accords, during which Israel returned the Sinai Peninsula in exchange for an Egyptian agreement to recognize the state of Israel.


[edit] 1974 Turkish invasion of Cyprus
Main article: Turkish invasion of Cyprus
In 1974 the junta which then ruled Greece staged a supportive coup against the Cypriot president Archbishop Makarios III and Turkey launched an America endorsed invasion "to restore constitutional order on Cyprus," which has established Turkish Republic of Northern Cyprus that was previously only recognized by itself. This suited American foreign policy as Makarios was leaning toward the Soviets and possibly communism.

In a White House memorandum of a conversation from February 20, 1975, Kissinger said: “In all the world the things that hurt us the most are the CIA business and Turkey aid.”[21] According to "The Raw Story", the context and the time period suggests Kissinger had supported illegal financial and military aid to Turkey for the 1974 Cyprus invasion. [22]


[edit] Latin American policy

Ford and Kissinger conversing on grounds of White House, August 1974The United States continued to recognize and maintain relationships with non-left-wing governments, democratic and authoritarian alike. John F. Kennedy's Alliance for Progress was ended in 1973. In 1974, negotiations about new settlement over Panama Canal started. They eventually led to the Torrijos-Carter Treaties and handing the Canal over to Panamanian control.

Kissinger initially supported the normalization of United States-Cuba relations, broken since 1961 (all U.S.–Cuban trade was blocked in February 1962, a few weeks after the exclusion of Cuba from the Organization of American States because US pressure). However, he quickly changed his mind and followed Kennedy's policy. After the involvement of the Cuban Revolutionary Armed Forces in the liberation struggles in Angola and Mozambique, Kissinger said that unless Cuba withdrew its forces relations would not be normalized. Cuba refused.

See also: United States-Latin American relations

[edit] Intervention in Chile
Main article: United States intervention in Chile
Chilean Socialist presidential candidate Salvador Allende was elected by a majority in 1970, causing serious concern in Washington due to his openly socialist and pro-Cuban politics. The Nixon administration authorized the Central Intelligence Agency (CIA) to instigate a military coup that would prevent Allende's inauguration, but the plan was not successful.[23] The extent of Kissinger's involvement in or support of these plans is a subject of controversy.[24] Yet it is proven fact that he was involved in what turned into the murder of a Chilean General, René Schneider, who was opposed to and stood in the way of a military coup. [25]

United States-Chile relations remained frosty during Salvador Allende's tenure; following the complete nationalization of the partially U.S.-owned copper mines and the Chilean subsidiary of the U.S.-based ITT Corporation, as well as other Chilean businesses. The U.S. implemented economic sanctions, claiming that the Chilean government had greatly undervalued fair compensation for the nationalization by subtracting what it deemed "excess profits." The CIA, directly instigated by Kissinger, provided formation and education for the military officers directly involved in the coup against Allende[26], and funding for the mass anti-government strikes in 1972 and 1973; during this period, Kissinger made several controversial statements regarding Chile's government, stating that "the issues are much too important for the Chilean voters to be left to decide for themselves" and "I don't see why we need to stand by and watch a country go Communist due to the irresponsibility of its people." These remarks sparked outrage among many commentators, who considered them patronizing and disparaging of both Chile's sovereignty and democracy.

In September 1973, Allende committed suicide during a military coup launched by Army Commander-in-Chief Augusto Pinochet, who became President.[27] A document released by the CIA in 2000 titled "CIA Activities in Chile" revealed that the CIA actively supported the military junta after the overthrow of Allende and that it made many of Pinochet's officers into paid contacts of the CIA or US military, even though many were known to be involved in notorious human rights abuses[28], until Democratic challenger Jimmy Carter, who was less tolerant of open human rights abuses, defeated President Gerald Ford in 1976.

On September 16, 1973, five days after Pinochet had assumed power, the following exchange about the coup took place between Kissinger and President Nixon:

Nixon: Nothing new of any importance or is there?
Kissinger: Nothing of very great consequence. The Chilean thing is getting consolidated and of course the newspapers are bleeding because a pro-Communist government has been overthrown.
Nixon: Isn't that something. Isn't that something.
Kissinger: I mean instead of celebrating – in the Eisenhower period we would be heroes.
Nixon: Well we didn't – as you know – our hand doesn't show on this one though.
Kissinger: We didn't do it. I mean we helped them. [garbled] created the conditions as great as possible.
Nixon: That is right. And that is the way it is going to be played.[29]

[edit] Intervention in Argentina
Kissinger took a similar line as he had toward Chile when the Argentine military, led by Jorge Videla, toppled the democratic government of Isabel Perón in 1976 and consolidated power, launching brutal reprisals and "disappearances" against political opponents. During a meeting with Argentine foreign minister César Augusto Guzzetti, Kissinger assured him that the United States was an ally, but urged him to "get back to normal procedures" quickly before the U.S. Congress reconvened and had a chance to consider sanctions.

See also: Dirty War

[edit] Africa
In 1974 a leftist military coup overthrew the Caetano government in Portugal in the Carnation Revolution. The National Salvation Junta, the new government, quickly granted Portugal's colonies independence. Cuban troops in Angola supported the left-wing Popular Movement for the Liberation of Angola (MPLA) in its fight against right-wing UNITA and FNLA rebels during the Angolan Civil War (1975-2002). Kissinger supported FNLA, led by Holden Roberto, and UNITA, led by Jonas Savimbi, the Mozambican National Resistance (RENAMO) insurgencies, as well as the CIA-supported invasion of Angola by South African troops. In 1976 South African troops withdrew due to US Congressional opposition.[citation needed]

In September 1976 Kissinger was actively involved in negotiations regarding the Rhodesian Bush War. Kissinger, along with South Africa's Prime Minister John Vorster, pressured Rhodesian Prime Minister Ian Smith to hasten the transition to black majority rule in Rhodesia. With FRELIMO in control of Mozambique and even South Africa withdrawing its support, Rhodesia's isolation was nearly complete. According to Smith's autobiography, Kissinger told Smith of Mrs. Kissinger's admiration for him, but Smith stated that he thought Kissinger was asking him to sign Rhodesia's "death certificate." Kissinger, bringing the weight of the United States, and corralling other relevant parties to put pressure on Rhodesia, hastened the end of minority-rule.[citation needed]


[edit] East Timor
Main article: Indonesian occupation of East Timor
The Portuguese decolonization process brought US attention to the former Portuguese colony of East Timor, which lies within the Indonesian archipelago and declared its independence in 1975. Indonesian president Suharto was a strong US ally in Southeast Asia and began to mobilize his army, preparing to annex the nascent state, which had become increasingly dominated by the popular leftist FRETILIN party. In December 1975, Suharto discussed the invasion plans during a meeting with Kissinger and President Ford in the Indonesian capital of Jakarta. Both Ford and Kissinger made clear that US relations with Indonesia would remain strong and that it would not object to the proposed annexation. US arms sales to Indonesia continued, and Suharto went ahead with the annexation plan, meeting strong resistance from the East Timorese.[citation needed]

The Indonesian army responded with indiscriminate massacres; the 2005 report of the UN's Commission for Reception, Truth and Reconciliation in East Timor reports a figure of at least 102,800 deaths during the occupation: 18,600 unlawful executions and 84,200 starvation deaths, roughly 10% of the whole population of around one million.[30] The Indonesian government's annexation of East Timor as its 27th province was not accepted by the United Nations or the majority of countries. Much later, Indonesia relinquished control of the territory and East Timor became the first new sovereign state of the twenty-first century on May 20, 2002.


[edit] Portugal
Kissinger is believed to also have wanted the US to work against the 1974 Carnation Revolution, a left-wing military coup that led to Portugal's democracy after decades of right-wing dictatorship. [3] [4]


[edit] Accusations of war crimes and legal difficulties

[edit] Columbia University Students Reject Kissinger's Appointment to Endowed Chair at the University
Shortly after Kissinger left office, he was offered an endowed chair at Columbia University (in 1977). The position came with considerable funding and would have given Kissinger his first platform for rehabilitating his then shattered reputation. When news of the proposed chair leaked out, a small group of students immediately began collecting signatures for a petition opposing his appointment.[31] The petition charged Kissinger with illegal actions in Vietnam, Cambodia, Chile, and in ordering domestic wiretaps of National Security Council staff.

The petition effort sparked wider organizing and the quickly formed "Ad Hoc Committee to Oppose Kissinger's Appointment" offered detailed substantiation of each of the charges in flyers widely distributed on campus. Kissinger's initial classes and meetings held on campus were dogged by protesters at every step.

The spectacle of the former secretary hounded and humiliated by his students was picked up in the popular comic strip Doonesbury by Trudeau. The continuing strips detailed students attempt to challenge Kissinger in the street and in the classroom.

Columnists such as Anthony Lewis of the New York Times[32] and Nat Hentoff of the Village Voice chimed in with opinions that denying Kissinger the chair would not be a violation of academic freedom and within weeks the story had become national news, breaking in Newsweek and on the front page of the Washington Post.[citation needed] Many of the news stories included a litany of the offenses Kissinger was alleged to have committed. Rather than a stepping stone toward rehabilitation, the appointment was spreading knowledge about Kissinger's actual record and rekindling student activism on the Columbia campus. After several months of pressure, the University and Kissinger mutually agreed that it was not the time to undertake such an appointment. Kissinger went to Georgetown University, where the students were less confrontational, to take a less prestigious and less permanent teaching and researching assignment.


[edit] The Trial of Henry Kissinger (book and movie)
A revival of interest in Henry Kissinger came in 2001, when journalist Christopher Hitchens wrote The Trial of Henry Kissinger, a scathing critique of Kissinger's policy that accused him of war crimes, particularly for his policy toward Vietnam, Cyprus, Cambodia, Chile and East Pakistan (present day Bangladesh). Kissinger became a focal point of criticism from the political left and certain human rights NGOs. According to the book, his foreign policy was chiefly concerned with attaining allies that had valuable geographical and strategic locations, such as Turkey and Pakistan, and turned a blind eye when these allies attacked democracies and murdered countless innocent people.

The book was later adapted into a documentary entitled The Trials of Henry Kissinger. The film focused on Kissinger's policies towards Vietnam, Cambodia, East Timor, and Chile.


[edit] Involvement in Operation Condor
Main articles: Operation Condor and United States intervention in Chile
On May 31, 2001, French judge Roger Le Loire requested a summons served on Kissinger while he was staying at the Ritz Hotel in Paris.[33] Loire wanted to question Kissinger for alleged U.S. involvement in Operation Condor—a mid-1970s campaign of kidnapping and murder coordinated among the intelligence and security services of Argentina, Bolivia, Brazil, Chile, Paraguay, and Uruguay—as well as the death of five French nationals under the Chilean junta.[33] Kissinger fled Paris that evening, and Loire's inquiries were directed to the U.S. State Department.

In August 2001, Argentine Judge Rodolfo Canicoba sent a letter rogatory to the U.S. State Department, in accordance with the Mutual Legal Assistance Treaty (MLAT), requesting a deposition by Kissinger to aid the judge's investigation of Operation Condor.[34]

On September 10, 2001, a civil suit was filed in a Washington, DC, federal court by the family of Gen. René Schneider, former Commander-in-Chief of the Chilean Army, asserting that Kissinger gave the order for the elimination of Schneider because he had refused to endorse plans for a military coup.[33][35][36] Schneider was killed by coup-plotters loyal to General Roberto Viaux in a botched kidnapping attempt,[36] As a part of the suit, Schneider’s two sons are attempting to sue Kissinger and then-CIA director Richard Helms for US$3 million.[36]

On September 11, 2001, the 28th commemorations of the Pinochet coup, Chilean human rights lawyers filed a criminal case against Kissinger along with Augusto Pinochet, former Bolivian general and president Hugo Banzer, former Argentine general and dictator Jorge Rafael Videla, and former Paraguayan president Alfredo Stroessner for alleged involvement in Operation Condor.[37] The case was brought on behalf of some fifteen victims of Operation Condor, ten of whom were Chilean.

In late 2001, the Brazilian government cancelled an invitation for Kissinger to speak in São Paulo because it could no longer guarantee his immunity from judicial action.[33][35]

Kenneth Maxwell's review, in Foreign Affairs November/December 2003, of Peter Kornbluh's book The Pinochet File: A Declassified Dossier on Atrocity and Accountability, discussed Kissinger's relationship with Augusto Pinochet's regime, in particular concerning operation Condor and Orlando Letelier's assassination, in Washington, DC, in 1976.

A 1978 cable released in 2000 shows that the South American intelligence chiefs involved in Condor "[kept] in touch with one another through a U.S. communications installation in the Panama Canal Zone which [covered] all of Latin America". Robert E. White, the U.S. ambassador to Paraguay, was concerned that the U.S. connection to Condor might be revealed during the then ongoing investigation into the 1976 assassination of Letelier.[38] Kornbluh and Maxwell both draw the conclusion, from this and other materials, that the U.S. State Department, on Kissinger's watch, had foreknowledge of the assassination.[citation needed]


[edit] Asia
In 2002, during a brief visit to the UK, a petition for Kissinger's arrest was filed in the High Court in London based on Indochinese civilian casualties and environmental damage resulting from U.S. bombing campaigns in North Vietnam and Cambodia in the period between 1969 and 1975.[33]

Transcripts obtained by the National Security Archive show Kissinger receiving his orders from President Nixon:

PRESIDENT: The second thing is as I have put on here now I want [sic] you to get a hold of [Chairman of the Joint Chiefs of Staff, Adm. Thomas H.] Moorer tonight and I want a plan where every goddamn thing that can fly goes into Cambodia and hits every target that is open.
KISSINGER: Right.
PRESIDENT: That's to be done tomorrow. Tomorrow. Is that clear?
KISSINGER: That is right
PRESIDENT: I want this done. ... I want them to hit everything. I want them to use the big planes, the small planes, everything they can that will help out here and let's start giving them a little shock ... let me tell you on this business on Cambodia - I want something done tonight, I don't want any screwing around...[39]
A few minutes later, Kissinger transmits Nixon's orders to military assistant Alexander Haig:

KISSINGER: Two, [Nixon] wants a massive bombing campaign in Cambodia. He doesn't want to hear anything. It's an order, it's to be done. Anything that flies or anything that moves. You got that?
HAIG: ...sounded like Haig laughing...[40]
Simultaneously, Spanish judge Baltasar Garzón, who had engaged in a failed attempt to get Pinochet extradited from the United Kingdom for questioning, requested that Interpol detain Kissinger for questioning.[33] British authorities refused his request.

East Timor Action Network (ETAN) activists have repeatedly sought to question Kissinger during his book tours for his role in the Ford administration in supporting Suharto and the Indonesian invasion of East Timor in 1975. Transcripts of Ford and Kissinger's endorsement of the invasion are available on the National Security Archive.[41]


[edit] Public perception
Kissinger, like the rest of the Nixon administration, was unpopular with the anti-war political left, extremely so after the congressionally-unauthorized US bombing of Cambodia was revealed. However, few doubted his intellect and diplomatic skill, and he became one of the better-liked members of the Nixon administration, though many Americans came to view Kissinger's talents as increasingly cynical and self-serving. Kissinger was not connected with the Watergate scandal that would eventually ruin Nixon and many of his closest aides, and this greatly improved Kissinger's reputation as he became known as the "clean man" of the bunch.

At the height of Kissinger's prominence, he was even regarded as something of a sex symbol due to his prominent dating life.[42] He was quoted as saying "Power is the ultimate aphrodisiac".[43]

In 1992 Jornal do Brasil published an unflattering photo of Henry Kissinger on the front page. Kissinger's lawyer sent a cease and desist letter threatening to sue them if they sold the photo. The newspaper refused and one of the buyers was the advertising agency Woolward & Partners who were also threatened with legal action, after using it in an advertisement for computer equipment. The photo was featured in the 1996 book Washington Babylon by Alexander Cockburn and Ken Silverstein.[44]

The musical satirist Tom Lehrer says that "political satire became obsolete when Henry Kissinger was awarded the Nobel Prize."[45]

Monty Python satirized Kissinger in the Henry Kissinger Song.

Kissinger appears in the Simpsons episode $pringfield (Or, How I Learned to Stop Worrying and Love Legalized Gambling).

In a 1999 radio interview with BBC news presenter Jeremy Paxman, ostensibly to promote the latest volume of his memoirs, Dr. Kissinger reportedly walked out after being asked some tough questions about the U.S. role in the bombing of Cambodia.[46] However, BBC sources claim he was late for another appointment and merely had to leave early.

Kissinger has also been parodied in the show Futurama several times.


[edit] Later roles

[edit] Business interests and public service

Kissinger meeting with President Ronald Reagan in the White House family quarters, 1981In 1977, Kissinger was appointed to Georgetown University's Center for Strategic and International Studies.[47] Kissinger published a dialogue with the Japanese philosopher, Daisaku Ikeda, On Peace, Life and Philosophy. He taught at Georgetown's Edmund Walsh School of Foreign Service for several years in the late 1970s.

In 1982, Kissinger founded a consulting firm, Kissinger Associates, and is a partner in affiliate Kissinger McLarty Associates with Mack McLarty, former chief of staff to President Bill Clinton.[48] He also serves on board of directors of Hollinger International, a Chicago-based newspaper group,[49] and as of March 1999, he also serves on board of directors of Gulfstream Aerospace.[50]

From 1995 to 2001, he served on the board of directors for Freeport-McMoRan, a multinational copper and gold producer with significant mining and milling operations in Papua, Indonesia.[51] In February 2000, then-president of Indonesia Abdurrahman Wahid appointed Kissinger as a political advisor. He also serves as an honorary advisor to the United States-Azerbaijan Chamber of Commerce.


Kissinger at the World Economic Forum's 'India Economic Summit', November, 2008, New Delhi.Kissinger served for many years as a director of Hollinger International, the chief executive officer of which was disgraced media tycoon Conrad Black. Hollinger's board is widely viewed to have not exercised sufficient oversight, enabling Black and other senior executives to defraud the company.[52]

In 1998, Kissinger became an honorary citizen of Fürth, Germany, his hometown. He has been a life-long supporter of the Spielvereinigung Fürth football club and is now an honorary member.

He served as Chancellor of the College of William and Mary from February 10, 2001 to the Summer of 2005.

In April 2006, Kissinger received the prestigious Woodrow Wilson Award for Public Service from the Woodrow Wilson Center of the Smithsonian Institution.

In June 2007, Kissinger received the Hopkins-Nanjing Award for his contributions to reestablishing Sino–American relations. This award was presented by the presidents of Nanjing University, Chen Jun, and of Johns Hopkins University, William Brody, during the 20th anniversary celebration of The Johns Hopkins University--Nanjing University Center for Chinese and American Studies also known as the Hopkins-Nanjing Center.

Kissinger has been linked to the team responsible for putting together a bid to bring the FIFA World Cup to the USA in either 2018 or 2022.


[edit] Role in U.S. foreign policy
Kissinger left office when a Democrat, former Governor of Georgia and "Washington outsider" Jimmy Carter, defeated Republican, Gerald Ford in the 1976 presidential elections. During the campaign, Carter criticized Kissinger, arguing he was "single-handedly" managing all of the US' foreign relations. Through the 1980s and early 1990s, Kissinger's role in US government and policy was minimized, as the neoconservatives who rose to prominence in the Republican Party under the Reagan administration began to consider Nixonian détente to be a policy of unwise accommodation with the Soviet Union. Kissinger continued to participate in policy groups, such as the Trilateral Commission, and to maintain political consulting, speaking, and writing engagements.

In 2002, President George W. Bush appointed Kissinger to chair a committee to investigate the terrorist attacks of September 11 attacks. Kissinger stepped down as chairman on December 13, 2002 rather than reveal his client list, when queried about potential conflicts of interest.


[edit] Kissinger and Iraq

Kissinger speaking during Gerald Ford's funeral, January 2007.In 2006, it was reported in the book State of Denial by Bob Woodward that Kissinger was meeting regularly with President George W. Bush and Vice President Dick Cheney to offer advice on the Iraq War.[53] Kissinger confirmed in recorded interviews with Woodward[54] that the advice was the same as he had given in an August 12, 2005 column in The Washington Post: "Victory over the insurgency is the only meaningful exit strategy."[55]

In a November 19, 2006 BBC Sunday AM interview, when asked whether there is any hope left for a clear military victory in Iraq, Kissinger said, "If you mean by 'military victory' an Iraqi Government that can be established and whose writ runs across the whole country, that gets the civil war under control and sectarian violence under control in a time period that the political processes of the democracies will support, I don't believe that is possible... I think we have to redefine the course. But I don't believe that the alternative is between military victory as it had been defined previously, or total withdrawal."[56]


After Apologising for his use of word 'Bitch' in reference to Mrs. Indira Gandhi, Kissinger met India's main Opposition Leader Lal Krishna Advani in early October 2007 and lobbied for the support of his Bharatiya Janata Party for the Indo-US civilian nuclear agreement.

Kissinger was present at the opening ceremony of the controversial Beijing Summer Olympics. He was also in the Chinese capital to attend the inauguaration of the new US Embassy complex.


[edit] Kissinger and Iran
Kissinger's position on this issue of U.S.-Iran talks was reported by The Tehran Times to be that "Any direct talks between the U.S. and Iran on issues such as the nuclear dispute would be most likely to succeed if they first involved only diplomatic staff and progressed to the level of secretary of state before the heads of state meet." [57]


[edit] Private organizations closely related to Kissinger
Kissinger is known to be member of the following globalist groups:

Bilderberg Group
Committee of 300
Trilateral Commission
Council on Foreign Relations
Aspen Institute

[edit] Quotes
Wikiquote has a collection of quotations related to: Henry Kissinger
(Soldiers are) dumb, stupid animals to be used as pawns for foreign policy.[58]
Most foreign policies that history has marked highly, in whatever country, have been originated by leaders who were opposed by experts.[59]
The illegal we do immediately. The unconstitutional takes a little longer.[60]
I don't see why we need to stand by and watch a country go communist because of the irresponsibility of its own people. The issues are much too important for the Chilean voters to be left to decide for themselves.[61]
Even a paranoid has some real enemies.[62]
I watched myself on German television, so that I could finally speak without an accent. And I heard myself speaking with a Swedish accent!
Power is the ultimate aphrodisiac.[60]
Nobody will ever win the battle of the sexes. There’s too much fraternizing with the enemy.

[edit] Footnotes
^ [1]Remarks by National Security Adviser Jones at 45th Munich Conference on Security Policy CFR Published February 8, 2009 Retrieved on 2009-03-23.
^ "Die Kissingers in Bad Kissingen" (in german). Bayerischer Rundfunk. June 2, 2005. http://www.br-online.de/land-und-leute/artikel/0506/02-kissinger/index.xml?theme=print. Retrieved on 2007-02-03.
^ "Bygone Days: Complex Jew. Inside Kissinger's soul". Jerusalem Post. http://www.jpost.com/servlet/Satellite?cid=1198517217372&pagename=JPost%2FJPArticle%2FShowFull. Retrieved on 2008-09-04.
^ "Henry Kissinger at Large, Part One". PBS. January 29, 2004. http://www.pbs.org/thinktank/transcript1138.html.
^ Draper, Theodore (September 6, 1992). "Little Heinz And Big Henry". New York Times. http://www.nytimes.com/books/98/12/06/specials/isaacson-kissinger.html?_r=1&oref=slogin. Retrieved on 2006-12-30.
^ a b c d "Henry Kissinger - Biography". nobelprize.org. http://nobelprize.org/nobel_prizes/peace/laureates/1973/kissinger-bio.html. Retrieved on 2006-12-30.
^ Kissinger, Henry (1957). Nuclear weapons and foreign policy. Harper & Brothers. pp. 455.
^ "Der berühmteste Fan". SpVgg Greuther Fürth. http://www.greuther-fuerth.de/v3/verein/ehrenmitglied.php. Retrieved on 2006-11-20.
^ http://www.usatoday.com/sports/basketball/2008-02-12-globetrotters_N.htm
^ "History of the National Security Council, 1947-1997". whitehouse.gov. http://www.whitehouse.gov/nsc/history.html. Retrieved on 2006-12-30.
^ a b "The Nobel Peace Prize 1973". Nobel Foundation. http://nobelprize.org/nobel_prizes/peace/laureates/1973/press.html. Retrieved on 2006-12-31.
^ _White House Years_, p. 231-2. By Henry A. Kissinger. Boston: Little, Brown & co., 1979.
^ http://books.google.ie/books?id=5Ef8Hrx8Cd0C&pg=PA349&dq=US+bombing+cambodia+civil+war+result
^ http://books.google.ie/books?id=ZWqNwsv6AIQC&pg=PA93&dq=US+bombing+cambodia+civil+war+result
^ Le Duc Tho to Henry Kissinger, Oct. 27, 1973.
^ "The Nobel Peace Prize 1973: Presentation Speech by Mrs. Aase Lionaes, Chairman of the Nobel Committee of the Norwegian Storting". The Official Web Site of the Nobel Foundation. 1973-12-10. http://nobelprize.org/nobel_prizes/peace/laureates/1973/press.html. Retrieved on 2007-04-28. "'In his letter of November 2 to the Nobel Committee Henry Kissinger expresses his deep sense of this obligation. In the letter he writes among other things: "I am deeply moved by the award of the Nobel Peace Prize, which I regard as the highest honor one could hope to achieve in the pursuit of peace on this earth. When I consider the list of those who have been so honored before me, I can only accept this award with humility." … This year Henry Kissinger was appointed Secretary-of-State in the United States. In his letter to the Committee he writes as follows: "I greatly regret that because of the press of business in a world beset by recurrent crisis I shall be unable to come to Oslo on December 10 for the award ceremony. I have accordingly designated Ambassador Byrne to represent me on that occasion.""
^ Lundestad, Geir (March 15, 2001). "The Nobel Peace Prize 1901-2000". Nobel Foundation. http://nobelprize.org/nobel_prizes/peace/articles/lundestad-review/index.html. Retrieved on 2006-12-31.
^ "The Tilt: The U.S. and the South Asian Crisis of 1971". National Security Archive. December 16, 2002. http://www.gwu.edu/~nsarchiv/NSAEBB/NSAEBB79/. Retrieved on 2006-12-30.
^ "150. Conversation Among President Nixon, the President’s Assistant for National Security Affairs (Kissinger), and the President’s Chief of Staff (Haldeman), Washington, November 5, 1971, 8:15–9:00 a.m.". Foreign Relations, 1969–1976 (U.S. Department of State) E-7 (19). 2005. http://www.state.gov/r/pa/ho/frus/nixon/e7/48529.htm. Retrieved on December 30, 2006.
^ "Kissinger regrets India comments". BBC. July 1, 2005. http://news.bbc.co.uk/2/hi/south_asia/4640773.stm. Retrieved on 2006-12-15.
^ "White House memorandum" (PDF). http://www.gwu.edu/~nsarchiv/NSAEBB/NSAEBB222/family_jewels_wh3.pdf.
^ "Intelligence officers confirm Kissinger role in Turkish invasion -Larisa Alexandrovna and Muriel Kane- Wednesday June 27, 2007". http://rawstory.com/news/2007/Intelligence_officials_confirm_Kissinger_role_in_0626.html.
^ "Church Report". U.S. Department of State. December 18, 1975. http://foia.state.gov/Reports/ChurchReport.asp. Retrieved on 2006-11-20.
^ Alleged Assassination Plots Involving Foreign Leaders (1975), Church Committee, pages 246–247 and 250–254.
^ Christopher Hitchens.The Trial of Henry Kissinger. Verso Books, London, New York. 2001
^ see The Pinochet File. [2]
^ Pike, John. "Allende's Leftist Regime". Federation of American Scientists. http://www.fas.org/irp/world/chile/allende.htm. Retrieved on 2006-11-20.
^ Peter Kornbluh, CIA Acknowledges Ties to Pinochet’s Repression Report to Congress Reveals U.S. Accountability in Chile, Chile Documentation Project, National Security Archive, September 19, 2000. Accessed online November 26, 2006.
^ The Kissinger Telcons: Kissinger Telcons on Chile, National Security Archive Electronic Briefing Book No. 123, edited by Peter Kornbluh, posted May 26, 2004. This particular dialogue can be found at TELCON: September 16, 1973, 11:50 a.m. Kissinger Talking to Nixon. Accessed online November 26, 2006.
^ Comissão de Acolhimento, Verdade e Reconciliação de Timor Leste (CAVR). Chega! The Report of the Commission for Reception, Truth and Reconciliation. Dili, East Timor: 2005. Online at East Timor & Indonesia Action Network. Retrieved on 11 February 2008.
^ "400 sign petition against offering Kissinger faculty post". Columbia Spectator. 1977-03-03.
^ "Anthony Lewis of the Times also blasts former Scretary". Columbia Spectator. 1977-03-03.
^ a b c d e f Why the law wants a word with Kissinger, Fairfax Digital, April 30, 2002 (English)
^ "Argentina". Human Rights Watch World Report 2002. Human Rights Watch. http://hrw.org/wr2k2/americas1.html. Retrieved on 2006-12-30.
^ a b Hitchens, Bill (November 27, 2002). "The latest Kissinger outrage". Slate. http://www.slate.com/?id=2074678. Retrieved on 2006-12-30.
^ a b c Miller, Christopher (September 11, 2001). "Family of Slain Chilean Sues Kissinger, Helms; Military Leader Was Killed in Kidnap Attempt Linked to Nixon Administration". The Washington Post. p. A.22. http://pqasb.pqarchiver.com/washingtonpost/access/80188807.html?dids=80188807:80188807&FMT=ABS&FMTS=ABS:FT&fmac=&date=Sep+11%2C+2001&author=Bill+Miller&desc=Family+of+Slain+Chilean+Sues+Kissinger%2C+Helms. Retrieved on 2006-12-30. Republished on the site "Freedom of Information Center, University of Missouri". http://foi.missouri.edu/icc/familyslain.html. Retrieved on 2006-12-30.
^ "Word". The Washington Post. September 12, 2001. p. A.27. http://pqasb.pqarchiver.com/washingtonpost/access/80389584.html?dids=80389584:80389584&FMT=ABS&FMTS=ABS:FT&fmac=&date=Sep+12%2C+2001&author=&desc=WORLD. Retrieved on 2006-12-14.
^ "Operation Condor: Cable Suggests U.S. Role". National Security Archive. March 6, 2001. http://www.gwu.edu/~nsarchiv/news/20010306/. Retrieved on 2007-01-05.
^ http://www.gwu.edu/~nsarchiv/NSAEBB/NSAEBB123/Box%2029,%20File%202,%20Kissinger%20%96%20President%20Dec%209,%201970%208,45%20pm%20%200.pdf
^ http://www.gwu.edu/~nsarchiv/NSAEBB/NSAEBB123/Box%2029,%20File%202,%20Kissinger%20%96%20Haig,%20Dec%209,%201970%208,50%20pm%20106-10.pdf
^ Burr, William; Evans, Michael L. (eds.) (December 6, 2001). "East Timor Revisited". National Security Archive. http://www.gwu.edu/~nsarchiv/NSAEBB/NSAEBB62/. Retrieved on 2007-01-05.
^ "Henry Kissinger Off Duty." TIME, 7 February 1972.
^ "Henry A. Kissinger Quotes". Brainy Quote. http://www.brainyquote.com/quotes/quotes/h/henryakis101648.html. Retrieved on 2006-12-29.
^ "The Memory Hole: The Photos Kissinger Doesn't Want You to See". http://www.thememoryhole.org/pol/kissinger-nose.htm.
^ "Tom Lehrer interviewed by Stephen Thompson". http://www.avclub.com/content/node/22863. Retrieved on 2007-08-24.
^ "Kissinger walks out of Paxman programme". June 29, 1999. http://www.guardian.co.uk/uk_news/story/0,,293139,00.html. Retrieved on 2007-08-24.
^ "CSIS". CSIS. 2007. http://www.csis.org/about/history/#1960. Retrieved on 2007-01-20.
^ "Council of the Americas Member". Council of the Americas. http://www.americas-society.org/coa/membersnetwork/Kissinger.html. Retrieved on 2007-01-05.
^ "Sun-Times Media Group Inc · 10-K/A". United States Securities and Exchange Commission. May 1, 2006. http://www.secinfo.com/$/SEC/Filing.asp?T=svrh.vs8_ffv. Retrieved on 2006-12-29.
^ "Gulfstream Aerospace Corp, Form 10-K". United States Securities and Exchange Commission. March 29, 1999. http://www.secinfo.com/dRaBu.64v.htm#1bum. Retrieved on 2006-12-29.
^ "Freeport McMoran Inc · 10-K". United States Securities and Exchange Commission. March 31, 1994. http://www.secinfo.com/dsVQx.b1sw.htm#1nhw. Retrieved on 2006-12-29.
^ U.S. SEC - Report of Investigation by the Special Committee of the Board of Directors of Hollinger International Inc. (Breeden Report), Richard C. Breeden & Co., August 2004; page 33.
^ "Bob Woodward: Bush Misleads On Iraq". CBS News. October 1, 2006. http://www.cbsnews.com/stories/2006/09/28/60minutes/printable2047607.shtml. Retrieved on 2006-12-29.
^ Woodward, Bob (October 1, 2006). "Secret Reports Dispute White House Optimism". The Washington Post. pp. A01. http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2006/09/30/AR2006093000293_pf.html. Retrieved on 2006-12-29.
^ Kissinger, Henry A.. "Lessons for an Exit Strategy". The Washington Post. pp. A19. http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2005/08/11/AR2005081101756_pf.html. Retrieved on 2006-12-29.
^ Marr, Andrew (November 19, 2006). "US Policy on Iraq". BBC. http://news.bbc.co.uk/2/hi/programmes/sunday_am/6163050.stm. Retrieved on 2006-12-29. (Transcript of a BBC Sunday AM interview.)
^ "Kissinger backs direct U.S. negotiations with Iran". The Tehran Times. September 27, 2008. http://www.tehrantimes.com/index_View.asp?code=165193. Retrieved on 2008-09-27. (Transcript of a Bloomberg report interview.)
^ Woodward and Bernstein, The Final Days, chapter 14
^ Somebody Always Knows Best Walter Goodman, New York Times, 1991-02-10 (quoting THE IDEA BROKERS by James Allen Smith)
^ a b Jones, Dupre (October 28, 1973). "The sayings of Secretary Henry". The New York Times Magazine. pp. 91-96. http://select.nytimes.com/mem/archive/pdf?res=F00D15FE3F5D127A93CAAB178BD95F478785F9. Retrieved on 2009-03-31.
^ Michael Kinsley. "The problem with Bush's pursuit of democracy". Slate.com. http://www.slate.com/id/2137276/. Retrieved on 2008-09-04.
^ "Attribution: Newsweek 13 Jun 83, cited by Simpson’s Contemporary Quotations, compiled by James B. Simpson,1988 at bartelby.com". http://www.bartleby.com/63/38/4638.html. Retrieved on 2008-07-16.

[edit] Further reading
Foreign policy
Taiwan Expendable? Nixon and Kissinger Go to China by Nancy Bernkopf Tucker (2005) ISSN 0021-8723
Rescuing the World: The Life and Times of Leo Cherne by Andrew F. Smith, Henry A. Kissinger (2002) ISBN 0791453790
Does America Need a Foreign Policy?: Toward a Diplomacy for the 21st Century (2001) ISBN 0684855674
Diplomacy (1994) ISBN 067165991X
On Men and Power: A Political Memoir by Helmut Schmidt, Henry Kissinger (1990) ISBN 0-224-02715-8
Observations: Selected Speeches and Essays 1982-1984 (1985) ISBN 0-316-49664-2
The Price of Power: Kissinger in the Nixon White House, by Seymour Hersh, 1983, Summit Books, ISBN 0671506889.
For the Record: Selected Statements 1977-1980 (1981) ISBN 0-316-49663-4
Uncertain Greatness: Henry Kissinger and American Foreign Policy, by Roger Morris (American writer).
A World Restored: Metternich, Castlereagh and the Problems of Peace, 1812-22 (1973) ISBN 0-395-17229-2
American Foreign Policy: Three essays, (1969) ISBN 0-297-17933-0
The Troubled Partnership: A Re-Appraisal of the Atlantic Alliance (1965) ISBN 0-07-034895-2
The Necessity for Choice: Prospects of American Foreign Policy (1961) ISBN 0-06-012410-5
Nuclear Weapons and Foreign Policy (1957) (ISBN 0-865-31745-3 (1984 edition))
Memoirs
Crisis: The Anatomy of Two Major Foreign Policy Crises: Based on the Record of Henry Kissinger's Hitherto Secret Telephone Conversations (2003) ISBN 0-7432-4910-0
Vietnam: A Personal History of America's Involvement in and Extrication from the Vietnam War (2002) ISBN 0-7432-1916-3
Years of Renewal (1999) ISBN 0-684-85571-2
Years of Upheaval (1982) ISBN 0-316-28591-9
The White House Years (1979) ISBN 0-316-49661-8
Biographies
Kissinger: A Biography, by Walter Isaacson, New York: Simon & Schuster, 1992, (updated, 2005), ISBN 0-671-66323-2
The Flawed Architect: Henry Kissinger and American Foreign Policy, by Jussi M. Hanhimaki (2004) ISBN 0-19-517221-3
The Nixon-Kissinger Years: Reshaping of America's Foreign Policy, by Richard C. Thornton (1989) ISBN 0-88702-051-8
The Price of Power: Kissinger in the Nixon White House, by Seymour Hersh (1983) ISBN 0-671-44760-2
Kissinger, by Marvin L. Kalb, Bernard Kalb (1974) ISBN 0-316-48221-8
Kissinger on the Couch, by Phyllis Schlafly (1974) ISBN 0-87000-216-3
Kissinger: Portrait of a Mind, by Stephen Richards Graubard (1973) ISBN 0-393-05481-0
The Trial of Henry Kissinger, by Christopher Hitchens (2002) ISBN 1-85984-631-9
Die Kissinger-Saga, by Evi Kurz (2007) ISBN 973-3-940405-70-8
The Kissinger-Saga - Walter and Henry Kissinger. Two Brothers from Fuerth, Germany. By Evi Kurz. Weidenfeld & Nicolson. The Orion Publishing Group, London 2009, ISBN 978-0-297-85675-7.
Historiography
Larry Berman: No peace, no honor. Nixon, Kissinger, and Betrayal in Vietnam New York, NY u.a.: Free Press 2001. ISBN 0-684-84968-2.
Jussi M. Hanhimäki, 'Dr. Kissinger' or 'Mr. Henry'? Kissingerology, Thirty Years and Counting, in: Diplomatic History Vol. 27, Issue 5, pp. 637–76.
Holger Klitzing: The Nemesis of Stability. Henry A. Kissinger's Ambivalent Relationship with Germany. Trier: WVT 2007, ISBN 3-88476-942-3.
Robert D. Schulzinger: Henry Kissinger. Doctor of diplomacy. New York: Columbia Univ. Pr. 1989, ISBN 0-231-06952-9.
Other
Amedeo Benedetti, Lezioni di politica di Henry Kissinger. Linguaggio, pensiero ed aforismi del più abile politico di fine Novecento, Genova, Erga, 2005, ISBN 88-8163-391-4
Kissinger Transcripts: The Top Secret Talks With Beijing and Moscow by Henry Kissinger, William Burr (1999) ISBN 1-56584-480-7
Sideshow: Kissinger, Nixon, and the Destruction of Cambodia by William Shawcross, (Revised edition October 25, 2002) ISBN 0-8154-1224-X
Dallek, Robert (2007). Nixon and Kissinger: Partners in Power. HarperCollins. ISBN 0060722304.

[edit] External links
Wikiquote has a collection of quotations related to: Henry Kissinger
Wikimedia Commons has media related to: Henry Kissinger
Official Website of Henry A. Kissinger
Linkage and Arms Control. Interview conducted on November 26, 1986 for the War and Peace in the Nuclear Age series.
Henry Kissinger speaks at the Asia Society, NYC, February, 2007
Kissinger's political donations*NPR: Kissinger Speech at National Press Club. Towards the end [55:55], he responds to Hitchens.
Transcript: Charlie Rose interviews Zbigniew Brzezinski, Henry Kissinger and Brent Scowcroft (International Herald Tribune) June 18, 2007.
The BCCI Affair A Report to the Committee on Foreign Relations, United States Senate, by Senator John Kerry and Senator Hank Brown, December 1992 102d Congress 2d Session Senate Print 102-140.
Kissinger Associates, BNL, and Iraq Henry B. Gonzalez speech in Congress, May 2, 1991.
The National Security Archive: The Kissinger Telcons
The National Security Archive:The U.S. and the South Asian Crisis of 1971
Kissinger's political donations
Marcus Gee. "Is Henry Kissinger a War Criminal?", Globe and Mail (Toronto, Canada), June 11, 2002.
The Kissinger Saga. Henry and Walter: Two Brothers from Fuerth/Germany. Documentary, 90 min. (unabridged version), first time aired: Bayerischer Rundfunk (Bavarian Broadcasting Network), January 21, 2007. Summary
Henry Kissinger at the Internet Movie Database
Producer of 'The Kissinger-Saga, Walter and Henry Kissinger - Two Brothers from Fuerth/Germany'
Award for Excellence in Diplomacy - Annenberg Foundation
"The Jewish key to Henry Kissinger": an article in the TLS by Niall Ferguson, May 28, 2008
Kissinger: The Inside-Outsider by Jeremi Suri, Azure, Summer 2008.
"Charlie Rose" A conversation with Henry Kissinger, December 16, 2008
Legal offices
Preceded by
Walt Rostow United States National Security Advisor
1969-1974 Succeeded by
Brent Scowcroft
Political offices
Preceded by
William P. Rogers United States Secretary of State
Served Under: Richard Nixon and Gerald Ford
1973-1977 Succeeded by
Cyrus Vance
Academic offices
Preceded by
Margaret Thatcher Chancellor of The College of William & Mary
2000–2005 Succeeded by
Sandra Day O'Connor

[show]v • d • eNational Security Advisors of the United States

Cutler • Anderson • Jackson • Cutler • Gray • Bundy • Rostow • Kissinger • Scowcroft • Brzezinski • Allen • Clark • McFarlane • Poindexter • Carlucci • Powell • Scowcroft • Lake • Berger • Rice • Hadley • Jones

[show]v • d • eUnited States Secretaries of State

Jefferson • Randolph • Pickering • J Marshall • Madison • Smith • Monroe • Adams • Clay • Van Buren • Livingston • McLane • Forsyth • Webster • Upshur • Calhoun • Buchanan • Clayton • Webster • Everett • Marcy • Cass • Black • Seward • Washburne • Fish • Evarts • Blaine • Frelinghuysen • Bayard • Blaine • Foster • Gresham • Olney • Sherman • Day • Hay • Root • Bacon • Knox • Bryan • Lansing • Colby • Hughes • Kellogg • Stimson • Hull • Stettinius • Byrnes • G Marshall • Acheson • Dulles • Herter • Rusk • Rogers • Kissinger • Vance • Muskie • Haig • Shultz • Baker • Eagleburger • Christopher • Albright • Powell • Rice • Clinton

[show]v • d • eCabinet of President Gerald Ford (1974–1977)

Vice President None (1974), Nelson Rockefeller (1974–1977)

Secretary of State Henry Kissinger (1974–1977)

Secretary of the Treasury William E. Simon (1974–1977)

Secretary of Defense James R. Schlesinger (1974–1975) • Donald Rumsfeld (1975–1977)

Attorney General William Saxbe (1974–1975) • Edward Levi (1975–1977)

Secretary of the Interior Rogers Morton (1974–1975) • Stanley K. Hathaway (1975) • Thomas S. Kleppe (1975–1977)

Secretary of the Agriculture Earl Butz (1974–1976) • John Albert Knebel (1976–1977)

Secretary of Commerce Frederick B. Dent (1974–1975) • Rogers Morton (1975) • Elliot Richardson (1975–1977)

Secretary of Labor Peter J. Brennan (1974–1975) • John Thomas Dunlop (1975–1976) • William Usery, Jr. (1976–1977)

Secretary of Health, Education and Welfare Caspar Weinberger (1974–1975) • F. David Mathews (1975–1977)

Secretary of Housing and Urban Development James Thomas Lynn (1974–1975) • Carla Anderson Hills (1975–1977)

Secretary of Transportation Claude Brinegar (1974–1975) • William Thaddeus Coleman, Jr. (1975–1977)

[show]v • d • eNobel Peace Prize laureates

Léon Jouhaux (1951) · Albert Schweitzer (1952) · George Marshall (1953) · United Nations High Commissioner for Refugees (1954) · Lester B. Pearson (1957) · Georges Pire (1958) · Philip Noel-Baker (1959) · Albert Lutuli (1960) · Dag Hammarskjöld (1961) · Linus Pauling (1962) · International Red Cross and Red Crescent (1963) · Martin Luther King, Jr. (1964) · UNICEF (1965) · René Cassin (1968) · International Labour Organization (1969) · Norman Borlaug (1970) · Willy Brandt (1971) · Henry Kissinger / Le Duc Tho (declined award) (1973) · Seán MacBride / Eisaku Satō (1974) · Andrei Sakharov (1975)


Complete roster · 1901–1925 · 1926–1950 · 1951–1975 · 1976–2000 · 2001–present

[show]v • d • eTime Persons of the Year

Mohammed Mosaddeq (1951) · Elizabeth II (1952) · Konrad Adenauer (1953) · John Foster Dulles (1954) · Harlow Curtice (1955) · Hungarian Freedom Fighter (1956) · Nikita Khrushchev (1957) · Charles de Gaulle (1958) · Dwight D. Eisenhower (1959) · U.S. Scientists: George Beadle / Charles Draper / John Enders / Donald A. Glaser / Joshua Lederberg / Willard Libby / Linus Pauling / Edward Purcell / Isidor Rabi / Emilio Segrè / William Shockley / Edward Teller / Charles Townes / James Van Allen / Robert Woodward (1960) · John F. Kennedy (1961) · Pope John XXIII (1962) · Martin Luther King, Jr. (1963) · Lyndon B. Johnson (1964) · William Westmoreland (1965) · The Generation Twenty-Five and Under (1966) · Lyndon B. Johnson (1967) · The Apollo 8 Astronauts: William Anders / Frank Borman / Jim Lovell (1968) · The Middle Americans (1969) · Willy Brandt (1970) · Richard Nixon (1971) · Henry Kissinger / Richard Nixon (1972) · John Sirica (1973) · King Faisal (1974) · American Women: Susan Brownmiller / Kathleen Byerly / Alison Cheek / Jill Conway / Betty Ford / Ella Grasso / Carla Hills / Barbara Jordan / Billie Jean King / Carol Sutton / Susie Sharp / Addie L. Wyatt (1975)


Complete roster · 1927–1950 · 1951–1975 · 1976–2000 · 2001–present

Persondata
NAME Kissinger, Henry
ALTERNATIVE NAMES
SHORT DESCRIPTION United States Secretaries of State, National Security Advisor
DATE OF BIRTH 27 May 1923 (1923-05-27) (age 85)
PLACE OF BIRTH Fürth, Franconia, Bavaria
DATE OF DEATH
PLACE OF DEATH

Retrieved from "http://en.wikipedia.org/wiki/Henry_Kissinger"
Categories: 1923 births | American anti-communists | American businesspeople | American diplomats | American Jews | American foreign policy writers | American memoirists | American people of the Vietnam War | American political writers | Chancellors of the College of William and Mary | City College of New York alumni | Cold War diplomats | Geopoliticians | Georgetown University faculty | German Jews who emigrated to the United States to escape Nazism | German refugees | German immigrants to the United States | German-American Jews | German-American politicians | Harvard University alumni | Harvard University faculty | International relations scholars | Jewish American politicians | Jewish Americans in the military | Karlspreis Recipients | Living people | Naturalized citizens of the United States | Nixon administration personnel | Nobel Peace Prize laureates | Operation Condor | People from Fürth | People from Washington Heights, New York | Political realists | Presidential Medal of Freedom recipients | Recipients of Honorary British Knighthoods | Time magazine Persons of the Year | United States Army soldiers | United States National Security Advisors | United States Secretaries of State
Hidden categories: Wikipedia proseline cleanup | Cleanup from September 2008 | All pages needing cleanup | Articles needing additional references from March 2009 | All articles with unsourced statements | Articles with unsourced statements since September 2008 | Articles with unsourced statements since January 2009 | Articles with unsourced statements since August 2007 | Articles with unsourced statements since February 2007 | Articles with unsourced statements since March 2009 | Articles with unsourced statements since February 2009 | Articles with unsourced statements since March 2007ViewsArticle Discussion Edit this page History Personal toolsLog in / create account Navigation
Main page
Contents
Featured content
Current events
Random article
Search
Interaction
About Wikipedia
Community portal
Recent changes
Contact Wikipedia
Donate to Wikipedia
Help
Toolbox
What links here
Related changes
Upload file
Special pages
Printable version
Permanent link
Cite this page
Languages
العربية
Bosanski
Български
Català
Česky
Dansk
Deutsch
Eesti
Ελληνικά
Español
Esperanto
Euskara
فارسی
Français
Galego
한국어
Hrvatski
Ido
Bahasa Indonesia
Italiano
עברית
ქართული
Kurdî / كوردی
Latina
Lietuvių
Magyar
Nederlands
日本語
‪Norsk (bokmål)‬
Polski
Português
Română
Русский
Slovenčina
Српски / Srpski
Suomi
Svenska
Tiếng Việt
Türkçe
Українська
中文

This page was last modified on 31 March 2009, at 20:40. All text is available under the terms of the GNU Free Documentation License. (See Copyrights for details.)
Wikipedia® is a registered trademark of the Wikimedia Foundation, Inc., a U.S. registered 501(c)(3) tax-deductible nonprofit charity.
Privacy policy About Wikipedia Disclaimers

MC NAMARA

McNamara's book
Commonweal , May 5, 1995

* Share
o Email
o Digg
o Facebook
o Twitter
o Google
o Delicious
o StumbleUpon
o Newsvine
o LinkedIn
o My Yahoo
o Technorati
o Reddit
* Print
* Recommend0

Repentance--whether of an individual or a people--is essentially and initially a unilateral act. It requires the shattering of a self-imposed silence, a turning back, a necessary confession. But even then, it is a reply to a deeper, more silent, moving voice. Repentance follows only after an individual--or a nation--recognizes that a deep self-contradiction lies within its being. When that recognition has risen to the power of speech, then and only then is reconciliation possible.
Related Results

* Short Term Energy Monitoring: A Road To Long Term Energy Savings?
* NCS-Omnicare: The New Landscape For M&A
* Cloud Computing Also Hit by IT-Spending Cutbacks
* Ohio's Health House Provides Asthma-Free Indoor Living
* Agistix's On-Demand Solution Gives Maxim Centralized Logistics Control

In 1967, Vietnamese monk and poet Nhat Hanh wrote, When can I break my long silence? When can I speak the unuttered words that are choking me? In 1995, Robert S. McNamara has finally spoken the unuttered words of his heart. His book may not be a perfect act of contrition, but it is a courageous act. It is a gift to his country: A nation still at war with itself, still in need of clarifying its vision, promise, and role.
COPYRIGHT 1995 Commonweal Foundation
COPYRIGHT 2008 Gale, Cengage Learning


=
Bibliography for: "McNamara's book"

"McNamara's book". Commonweal. FindArticles.com. 31 Mar, 2009. http://findarticles.com/p/articles/mi_m1252/is_n9_v122/ai_16932898/

* 1
* 2
* 3

Commonweal

View more issues:
Articles in May 5, 1995 issue of Commonweal

* McNamara's book
* In Retrospect: The Tragedies and Lessons of Vietnam
* The Devil in the New World: The Impact of Diabolism in New Spain
by Carl L. Bankston, III
* We, the Jury: The Jury System and the Ideal of Democracy
by Winnifred Fallers Sullivan
* Robert Louis Stevenson: A Biography
by Suzanne Keen
* The Formation of Hell: Death and Retribution in the Ancient and Early Christian Worlds
by Carl L. Bankston, III
* The Jury: Trial and Error in the American Courtroom
by Winnifred Fallers Sullivan
* FDR: his pervasive presence
by Bud Johnson
* The miracle man: FDR & the saving of a nation
by Abigail McCarthy
* Protestant Ireland
by John Dunlop
* Clinton's green thumb
by Edward McGlynn Gaffney, Jr.
* Christianity isn't 'spiritual': what 'resurrection' means
by John Garvey
* Will China kick the habit?
by Robert A. Senser
* The Empire of Fashion: Dressing Modern Democracy
by James T. Fisher
* Dolores Claiborne
by Richard Alleva
* Sex and Suits: The Evolution of Modern Dress
by James T. Fisher
* 1994 Ad
by E.J. Dionne, Jr.
* Catholics and the 'religious right': we are being wooed
by George W. Gerner

advertisement
Most Popular White Papers

* How To Conquer Your Fear Of Public Speaking
* Finance Function Performance: Executives Use Industry Benchmarking To Raise The Bar
* How To Answer 10 Tough Interview Questions
* 10 Most Unusual Interview Mistakes
* 5 Answers: What's Your Biggest Weakness?

advertisement

Content provided in partnership with Thompson Gale

* 1
* 2
* 3

MC.NAMARA

http://findarticles.com/p/articles/mi_m1252/is_n9_v122/ai_16932898/

Reference Publications
Topic: RSS Feed
McNamara's book
Commonweal , May 5, 1995

* Share
o Email
o Digg
o Facebook
o Twitter
o Google
o Delicious
o StumbleUpon
o Newsvine
o LinkedIn
o My Yahoo
o Technorati
o Reddit
* Print
* Recommend0

Robert S. McNamara's repentant In Retrospect: The Tragedy and Lessons of Vietnam (Times Books), has exposed a national wound that has not healed, and could not, until he or someone of his rank and level of accountability spoke. Like "McNamara's War" (in which more than 3 million Vietnamese and 58,000 Americans died), McNamara's book has touched something deep and raw in the American psyche. Interviews, editorials, letters to the editor, TV debates have come even before people have read the book itself. On one side, some supporters of America's longest war have reacted in fury to the McNamara bombshell: veterans' and POW groups, South Vietnamese expatriates, bereaved families. On the other side, some opponents of the war have gloated over McNamara's confession. The New York Times--which disciplined some of its own correspondents for reporting the truth about Vietnam too early--was harshly and unsparingly critical of McNamara for his decades of silence. On all sides, people are still fighting to "win" the war.
Related Results

* Short Term Energy Monitoring: A Road To Long Term Energy Savings?
* NCS-Omnicare: The New Landscape For M&A
* Cloud Computing Also Hit by IT-Spending Cutbacks
* Ohio's Health House Provides Asthma-Free Indoor Living
* Agistix's On-Demand Solution Gives Maxim Centralized Logistics Control

If there is one lesson this reaction to In Retrospect teaches, it is that the divisions of the Vietnam War will never fully die, for even when the nation finally takes responsibility for its mistakes to the degree McNamara has, the echoes of the war will touch our politics and our national consciousness. But President Bill Clinton got it right in his assessment of the McNamara memoir: "I do not believe that the book should be used as yet another opportunity to divide the United States....We should learn from what happened, resolve not to repeat our mistakes, honor the service of Americans, and go forward together."

To reread the official memoranda and documentation (see, for example, Vietnam: A History in Documents, 1981) issued by then-Secretary of Defense McNamara is to see McNamara's fabled quantitative intellect at work during the war years. But to read them in light of In Retrospect is to witness a Janus-like spectacle. The crisply written communiques McNamara sent Presidents John F. Kennedy and Lyndon B. Johnson on the prospects and progress of the conflict--recommending higher troop assignments than even Johnson was willing to order at the time--send a shudder when read in the light of McNamara's reconsiderations. These contradictory perspectives show why the man and the nation were pulled apart; but they help us understand McNamara's remorse, his overwhelming "sense of grief and failure."

We have here an epic struggle of a bright and focused intelligence at war not only with the limits of knowledge but with the intricacies of the heart and the demands of the moral world. It is a personal tracing of the fault lines that lie between matters of state, loyalty to one's leaders, and the requirements of personal integrity. These are questions rarely addressed "in open view" by public officials, and only in the quietest hours of the night by most of us. They are proposed even less often to nations or states by their leaders.

McNamara, ever the public man, writes that he is confessing past failures now because they have contributed to a deep cynicism among Americans about their government. He thinks that cynicism is destructive, and he is right. But it is not entirely misplaced. Witness the Nixon-Kissinger bombing of Cambodia; Watergate; the contra war; Lee Atwater's use of the race wedge; countless ethical investigations of congressmen, senators, cabinet members, and even presidents and Supreme Court nominees. A skeptical vigilance is the price we must pay for democracy.

McNamara's memoir is flawed. Does he still believe, for example, that his and the nation's errors were "Not of values and intentions but [only] of judgment and capabilities"? Or that Kennedy, had he lived, would have altered the course of the war? Nevertheless, he has managed to raise again, almost single-handedly, the questions that still haunt us: What was it that was so rotten about that undeclared war? What did it do to us? How did we slip into the morass, at first supporting and then undercutting dictators of our own making in the South, and all the time disdaining the people of what Johnson called "that damn little piss-ant country"? Why does it divide us still?

Here, McNamara's book has much to offer. Our policy was "wrong, terribly wrong," he writes. It was predicated on faulty assumptions about a country we barely knew and about the possibilities of unlimited American power. It was justified by larger, geopolitical policy assumptions--ones we still hail as having led to the end of the cold war. But Vietnam was largely a nationalist war. That is its importance for the post coldwar world. For the choices that face us today are mostly about how a superpower democracy reacts to the threat of instability or the temptation to impress its will on the longings of others for self-determination. When and how can we act more effectively? Should we strive to be an honest facilitator or a self-appointed judge of the nations? McNamara wisely warns in an interview with Newsweek's Jonathan Alter (April 17): "Don't misjudge the nature of conflict. Don't underestimate the power of nationalism. Many conflicts of the future will be about nationalism. Don't overestimate what outside military forces can accomplish--they can't reconstruct a 'failed' state. And don't act unilaterally unless the security of our country is directly threatened."

* 1
* 2
* 3

Monday, March 30, 2009

HOÀNG VĂN HOAN * WIKIPEDIA

Hoàng Văn Hoan

http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_V%C4%83n_Hoan
Hoàng Văn Hoan (1905–1991) là một chính trị gia của Việt Nam, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Phó chủ tịch Quốc hội Việt Nam.

Mục lục [ẩn]
1 Tiểu sử
2 Chú thích
3 Xem thêm
4 Liên kết ngoài



[sửa] Tiểu sử
Ông sinh trong một gia đình nhà nho nghèo ở làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Ông học tiểu học tại quê nhà, sau đó tham gia hoạt động cách mạng [1] lúc 19 tuổi.
Năm 1926, ông dự lớp huấn luyện chính trị do Hồ Chí Minh chủ trì tại Quảng Châu.
Năm 1928, ông hoạt động cách mạng [2] ở Thái Lan, gia nhập Đảng Cộng sản Xiêm (1930) và năm 1934 được cử làm Ủy viên Trung ương lâm thời của Đảng Cộng sản Xiêm (gọi tắt là Xiêm ủy).
Năm 1936, tham gia lập Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội (bấy giờ gọi tắt là Đồng Minh Hội) ở Nam Kinh.
Năm 1941, ông được phái đi Long Châu lập Biện sự xứ của Đồng Minh Hội ở Long Châu, rồi lại về Tịnh Tây, cùng Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Lê Thiết Hùng, Cao Hồng Lĩnh và một số người trong nước ra công khai hoạt động với danh nghĩa Việt Minh, mới được thành lập trong nước.
Tháng 5 năm 1941 về Pác Bó tham gia Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương lần thứ tám và được chỉ định làm Ủy viên Tổng bộ Việt Minh.
Đầu năm 1945, tại hội nghị toàn quốc của Đảng ở Tân Trào (Tuyên Quang), ông được bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng và Bí thư Khu giải phóng Việt Bắc. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông làm thứ trưởng Bộ Quốc phòng kiêm Chính trị viên Vệ quốc quân toàn quốc.
Năm 1946, được cử làm Bí thư Khu ủy, Đại biểu Chính phủ Trung ương và Chủ nhiệm Việt Minh tại Liên khu 4. Theo Sắc lệnh SL53 ngày 24 tháng 4 năm 1946, ông thay Hoàng Đạo Thúy làm Cục trưởng Cục Chính trị cho tới cuối năm đó.
Từ năm 1950 đến năm 1957 làm Đại sứ đầu tiên của Việt Nam tại Trung Quốc kiêm Đại sứ tại Triều Tiên và Mông Cổ.
Năm 1951 ông được bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam và từ năm 1956 đến năm 1976 là Ủy viên Bộ chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tại kỳ họp thứ tám Quốc hội khóa I (1958) được bầu làm Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Ủy ban Thường vụ Quốc hội, đồng thời làm Chủ nhiệm Ủy ban dự thảo Pháp luật Quốc hội. Ông làm Phó Chủ tịch Ủy ban thường vụ Quốc hội cho đến năm 1979.
Năm 1961, ông làm Bí thư Thành ủy Hà Nội một thời gian ngắn, rồi giữ chức Trưởng Ban liên lạc đối ngoại Trung ương Đảng, Trưởng Ban pháp chế Trung ương Đảng, đồng thời phụ trách chỉ đạo Ban CP 38 về công tác Lào, Miên..
Năm 1976, ông không được bầu vào Bộ Chính trị. Có người cho rằng việc này là do phe cánh của Lê Duẩn và Lê Đức Thọ không ưa ông [cần dẫn nguồn]. Theo một số nguồn tin khác [cần dẫn nguồn], ngay từ đầu những năm 1970, tuy là ủy viên bộ Chính trị được bầu tại Đại hội Đảng, nhưng ông không được tham dự nhiều cuộc họp quan trọng của Bộ Chính trị (theo đúng quy chế làm việc của Bộ Chính trị, trước mỗi cuộc họp của Bộ Chính trị, những người được coi là đủ tư cách tham gia sẽ được nhận giấy mời tham dự cuộc họp; như vậy, những ai không nhận được giấy mời thì trên thực tế đã bị gạt ra ngoài cuộc họp, qua đó mất luôn cả quyền phát biểu cũng như tham gia quyết định công việc của Bộ Chính trị).
Năm 1979, trong một chuyến đi sang Đông Đức chữa bệnh, ông đã bỏ trốn tại sân bay Karachi (Pakistan) ngày 11 tháng 6 năm 1979 rồi sang Trung Quốc. Tại Bắc Kinh, ông tố cáo chính quyền Việt Nam đã đối xử với người Việt gốc Hoa còn "tệ hơn cả cách Hitler đối xử với người Do Thái" [3]. Sau sự kiện bỏ trốn, ông bị Việt Nam kết án tử hình vắng mặt và trở thành biểu tượng của sự phản bội, đài báo Việt Nam so sánh ông với Lê Chiêu Thống.[4] Đó là thời điểm quan hệ Việt Nam - Trung Quốc căng thẳng và chiến tranh biên giới Việt-Trung vừa xảy ra hồi đầu năm.
Năm 1988, ông xuất bản hồi ký Giọt nước giữa biển cả
Hoàng Văn Hoan mất tại Bắc Kinh năm 1991, Trung Quốc tổ chức lễ tang cấp nhà nước dành cho ông, thi hài được chôn tại nghĩa trang Bát Bảo Sơn, nơi chôn cất của các quan chức cao cấp của Trung Quốc.[4] Gần đây một phần hài cốt của ông đã được chuyển về quê hương tại Việt Nam.[5]

[sửa] Chú thích
^ [1]
^ [2]
^ “Hanoi's Push”, TIME, 20 tháng 8 năm 1979. Truy cập 16 tháng 2 năm 2009.
^ a b “Nhìn lại nhân vật Hoàng Văn Hoan”, BBC Việt ngữ, 16 tháng 2 năm 2009. Truy cập 16 tháng 2 năm 2009.
^ “Số phận ông Hoàng Văn Hoan”, BBC Việt ngữ, 14 tháng 2 năm 2009. Truy cập 16 tháng 2 năm 2009.

[sửa] Xem thêm
Lê Duẩn
Trường Chinh
Lê Đức Thọ

[sửa] Liên kết ngoài
Hồi ký "Giọt nước trong biển cả" - Hoàng Văn Hoan
Số phận ông Hoàng Văn Hoan
Nhìn lại nhân vật Hoàng Văn Hoan

VŨ THƯ HIÊN * WIKIPEDIA

Vũ Thư Hiên
http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C5%A9_Th%C6%B0_Hi%C3%AAn

Vũ Thư Hiên (sinh năm 1933) là nhà văn Việt Nam, còn có bút danh là Kim Ân, từng đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1988 với tác phẩm Miền thơ ấu. Ông là con trai của Vũ Đình Huỳnh, thư ký riêng của Hồ Chí Minh. Ông bị bắt năm 1967 và giam cầm chín năm trong "vụ nhóm xét lại chống Ðảng". Năm 1997, hồi ký Đêm giữa ban ngày của ông được xuất bản, trong đó ông tiết lộ những bí mật của vụ án xét lại và gây dư luận lớn trong cộng đồng người Việt.


[sửa] Tiểu sử
Vũ Thư Hiên sinh ngày 18 tháng 10 năm 1933 tại Hà Nội, trong một gia đình mà cha là Vũ Ðình Huỳnh và mẹ là Phạm Thị Tề đều là thành viên của tổ chức Thanh niên Cách mạng Ðồng chí Hội, tiền thân của Ðảng Cộng sản Ðông Dương.

Ông thuở nhỏ đi học, lớn lên đi ca hát, đóng kịch trong một đội Tuyên truyền xung phong (năm 1946); Đi bộ đội (1949); Công tác điện ảnh (1953); đi học viết kịch bản điện ảnh tại Liên Xô (1954-1959), làm việc cho Xưởng phim Việt Nam tại Hà Nội (1959), biên tập viên và phóng viên báo ảnh Việt Nam (1960).

Năm 1967, ông bị bắt sau cha là ông Vũ Ðình Huỳnh hai tháng, trong vụ án được gọi là "vụ nhóm xét lại chống Ðảng". Ông bị giam 9 năm, trong đó bị giam trong xà lim cá nhân bốn năm rưỡi, qua các nhà tù Hỏa Lò, Bất Bạt (Sơn Tây), Tân Lập (Phú Thọ).

Ông làm công nhân cao su (1977), làm kỹ thuật hóa (1979), làm kinh doanh (1991). Ộng là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1990.

Năm 1993 Vũ Thư Hiên được đi sang Nga với tư cách phiên dịch cho một công ty thương mại. Ông vận động để được ở lại, làm đại diện cho công ty. Trong khi làm việc ông bắt đầu viết cuốn hồi ký Ðêm giữa ban ngày về chín năm bị giam cầm, trong đó ông muốn chia sẻ với người đọc những điều suy ngẫm về mô hình nhà nước chuyên chính vô sản.

Ðến cuối năm 1995, thấy không thể ở Moskva lâu hơn nữa, ông tìm cách qua Ba Lan. Ðến cuối năm 1996, sau một chuyến đi Paris, trở về Ba Lan ông được mật báo về tình hình nguy hiểm có thể xảy ra cho ông nếu nấn ná ở lại nước này để hoàn thành cuốn hồi ký[cần dẫn nguồn]. Do đó Vũ Thư Hiên quyết định qua tỵ nạn tại Pháp. Tại đây, ông đã hoàn thành tập hồi ký Ðêm giữa ban ngày, được xuất bản vào tháng 4/1997.


[sửa] Tác phẩm
Những tác phẩm của ông đã xuất bản khi còn ở Việt Nam:

Lối thoát (kịch, 1954)
Bông hồng vàng (dịch của tác giả Paustovsky, 1960)
Truyện ngắn Paustovsky (dịch, 1962)
Luật rừng (truyện, in chung, 1985)
Khúc quân hành lặng lẽ (truyện nhiều tập, 1985-1989)
Luật rừng (kịch bản, 1988)
Miền thơ ấu (tiểu thuyết, 1988); và một số kịch bản điện ảnh. Nhà văn đã được nhận giải A văn học thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1988 với tác phẩm Miền thơ ấu.
Sau khi định cư tại nước ngoài, ông viết thêm một số tác phẩm, trong đó có Đêm giữa ban ngày(1997).


[sửa] Liên kết ngoài
Phỏng vấn nhà hoạt động dân chủ Vũ Thư Hiên, RFA 2005.
Vũ Thư Hiên trên trang Đối Thoại
Đọc Đêm giữa ban ngày (1997) trên Đặc Trưng hoặc VN Thư Quán.
Đọc Miền thơ ấu (1988) trên trang Văn Tuyển
Tuyển tập Vũ Thư Hiên
Bản dịch tập truyện Bông hồng vàng của tác giả Paustovsky.
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C5%A9_Th%C6%B0_Hi%C3%AAn”
Thể loại: Nhân vật bất đồng chính kiến Việt Nam | Nhà văn hải ngoại | Người Hà NộiXemBài viết Thảo luận Sửa đổi Lịch sử Công cụ cá nhânĐăng nhập / Mở tài khoản Xem nhanh
Trang Chính
Cộng đồng
Thời sự
Thay đổi gần đây
Bài viết ngẫu nhiên
Trợ giúp
Quyên góp
Tìm kiếm
Công cụ
Các liên kết đến đây
Thay đổi liên quan
Các trang đặc biệt
Bản để in ra
Liên kết thường trực
Chú thích trang này
Ngôn ngữ khác
English

NGUYỄN VỸ * WIKIPEDIA

Nguyễn Vỹ
http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_V%E1%BB%B9


Sinh
1912Đức Phổ, Quảng Ngãi, Việt Nam
Mất
4 tháng 2 năm 1971Tân Hương, Long An, Việt Nam
Nghề nghiệp
Nhà thơ, Nhà báo
Tác phẩm chính
Tập thơ đầuHoang vuTuấn, chàng trai nước ViệtVăn thi sĩ tiền chiến (xem thêm)
Nguyễn Vỹ (1912 - 1971) là một trong những nhà thơ mới đầu tiên của Việt Nam. Các bút hiệu khác của ông: Tân Phong, Tân Trí, Lệ Chi, Cô Diệu Huyền.
Ông nổi tiếng là một thơ yêu chuộng cái mới và là một nhà báo nói thật.[1]
Mục lục[ẩn]
1 Tiểu sử
2 Tác phẩm
3 Đánh giá
4 Hai bài thơ lưu truyền
5 Chú thích
6 Liên kết
//

[sửa] Tiểu sử
Nguyễn Vỹ sinh năm 1912[2] tại làng Tân Hội (sau đổi là Tân Phong, năm 1945 lại đổi là Phổ Phong), huyện Ðức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Cha ông tên Nguyễn Tuyên từng làm quan ở huyện Tuy Phước tỉnh Bình Định, nhưng vì chống Pháp nên từ chức, mẹ là bà Trần Thị Luyến. Ngoài ra ông có người bác là Nguyễn Thuyên từng bị quân Pháp đày Côn Đảo, anh họ là Nguyễn Nghiêm, thủ lĩnh phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh ở Quảng Ngãi năm 1930 sau bị giết hại tại tỉnh nhà.
Ông từng theo học tại trường Trung học Pháp-Việt ở Qui Nhơn 1924-1927, rồi gián đoạn vì tham gia các cuộc vận động chống thực dân, sau đó ông ra miền Bắc theo học ban tú tài tại Hà Nội.
Năm 1934, ông xuất bản tập thơ đầu tiên, tên là Tập thơ đầu. Tập thơ này gồm hơn 30 bài thơ Việt và thơ Pháp. Tập thơ đầu in ra không được nhiều thiện cảm, bị cho là rườm rà, "nhiều chân" và là đối tượng chê bai chính của Lê Ta trên các báo.
Năm 1937, Nguyễn Vỹ sáng lập tờ Việt Pháp lấy tên là Le Cygne, tức Bạch Nga. Báo này ngoài Nguyễn Vỹ còn có nhà văn nổi tiếng bấy giờ là Trương Tửu cộng tác. Sau do Nguyễn Vỹ có viết nhiều bài viết chỉ trích đường lối cai trị của người Pháp nên tờ báo bị đóng cửa, bị rút giấy phép vĩnh viễn. Còn bản thân ông bị qui kết tội “phá rối trị an và phá hoại nền an ninh quốc gia”. Kết quả: ông bị tòa án thực dân tuyên phạt 6 tháng tù và 3000 quan tiền phạt.
Ông mãn tù năm 1939, lúc Pháp thất trận, quân Nhật vào chiếm đóng. Nguyễn Vỹ lại tranh đấu chống Nhật, ông dùng ngòi bút cho xuất bản hai quyển sách chống chế độ quân phiệt Nhật là: “Kẻ thù là Nhật bản”; “Cái họa Nhật-bản”.
Lần này, Nguyễn Vỹ lại bị quân Nhật bắt giam tại ngục Trà Khê (sau này trong tạp chí Phổ thông bộ mới, Nguyễn Vỹ có kể lại những ngày sống trong tù ngục với tựa bài “ Người tù 69”).
Năm 1945, thế chiến thứ hai chấm dứt, Nguyễn Vỹ ra tù, sáng lập tờ báo Tổ quốc tại Sài Gòn, trong ấy có những bài công kích chính quyền đương thời nên chỉ ít lâu sau, báo Tổ quốc bị đóng cửa.
Sau đấy, Nguyễn Vỹ lại cho ra tờ Dân chủ xuất bản ở Ðà Lạt, chống chính sách quân chủ lập hiến của Bảo Ðại. Tồn tại chẳng bao lâu, đến lượt báo Dân chủ bị đình bản.
Năm 1952, một nhật báo khác cũng do Nguyễn Vỹ chủ trương là tờ Dân ta, sống được một thời gian, cuối cùng cũng bị đóng cửa như các tờ báo trước của ông.
Mãi đến năm 1958, ông đứng ra chủ trương bán nguyệt san Phổ Thông, chú trọng về nghệ thuật và văn học, tạp chí này được kể là có nhiều uy tín đối với làng báo miền Nam.Ngoài ra, ông còn cho ra tuần báo Bông Lúa, Tuần báo thiếu nhi Thằng Bờm…
Năm 1956, Nguyễn Vỹ được mời làm cố vấn cho chính quyền thời bấy giờ, nhưng chỉ ít lâu sau ông rút lui. Trong khoảng thời gian này ông được phép tái bản nhật báo Dân ta (bộ mới) nhưng đến năm 1965 cũng lại bị đóng cửa và từ 1967 Nguyễn Vỹ chỉ còn chủ trương tạp chí Phổ-thông mà thôi.
Vào ngày 4 tháng 2 năm 1971, ông qua đời do tại nạn xe hơi trên đoạn đường Tân An ( thuộc tỉnh Long An) - Sài Gòn, hưởng dương 59 tuổi.

[sửa] Tác phẩm
Tập thơ đầu - Premières poésies (Thơ Việt và Pháp), tác giả xuất bản, Hà Nội, 1934
Đứa con hoang (tiểu thuyết) Nxb Minh Phương, Hà Nội, 1936
Grandeurs et Servitudes de Nguyễn Văn Nguyên (tập truyện ngắn Việt Nam bằng Pháp văn) Nxb Đông Tây, Hà Nội, 1937
Kẻ thù là Nhật Bản (luận đề chính trị), Nxb Thanh Niên, Hà Nội, 1938
Cái họa Nhật Bản (luận đề chính trị), Nxb Thanh Niên, Hà Nội, 1938
Đứng trước thảm kịch Việt Pháp - Devant le drame Franco Vietnamien, (luận đề chính trị bằng Việt và Pháp văn) tác giả xuất bản, Đà Lạt 1947
Hào quang Đức Phật (luận đề tôn giáo) tác giả xuất bản, Đà Lạt 1948
Thi sĩ Kì Phong (tiểu thuyết, 1938)
Chiếc Bóng (tiểu thuyết, Nxb Cộng Lực, Hà Nội 1941)
Chiếc áo cưới mầu hồng (tiểu thuyết), Nxb Dân Ta, Sàigòn 1957
Người yêu của hoàng thượng (tiểu thuyết, Nxb Minh Phương, Hà Nội 1958)
Giây bí rợ (tiểu thuyết), Nxb Dân Ta, Sàigòn 1957
Hai thiêng liêng I
Hai thiêng liêng II (tiểu thuyết), Nxb Dân Ta, Sàigòn 1957
Hoang vu (thơ) Nxb Phổ Thông, Sàigòn 1962
Mồ hôi nước mắt (tiểu thuyết), Nxb Sống Mới, Sàigòn 1965
Những đàn bà lừng danh trong lịch sử (biên khảo), Nxb Sống Mới, Sàigòn 1970
Tuấn, chàng trai nước Việt I
Tuấn, chàng trai nước Việt II, (chứng tích thời đại), Nxb Triêu Dương, Sàigòn, 1970
Văn thi sĩ tiền chiến (ký ức văn học), Nxb Khai Trí, sàigòn, 1970
Buồn muốn khóc lên (thơ) 1970
Mình ơi (văn hóa tổng quát) 1970
Thơ lên ruột (thơ trào phúng) 1971

[sửa] Đánh giá
Bên cạnh những tập sách biên khảo có giá trị như Văn thi sĩ tiền chiến, Tuấn - chàng trai nước Việt… Nguyễn Vỹ còn viết nhiều bộ tiểu thuyết, nhưng được đánh giá là không thành công ( theo Vũ Ngọc Phan, Nhà Văn hiện đại, tập hai, NXB KHXH, 1989).
Riêng về thơ, ông nhận được nhiều chê bai mà ngợi khen cũng lắm:
Trong Tập thơ đầu (1934) , Nguyễn Vỹ có đăng vài bài theo lối 12 chân (alexandrins) , một lối thơ mới trên thi đàn Việt Nam, nhưng không lạ gì đối với thi đàn Phương Tây.
“Đến ngày nay cảnh non sông đã phủ mấy lớp sương mù
Mà còn rên dưới rễ cỏ những vết hận lòng lai láng…”
( Gửi một thi sĩ của nước tôi, Hà Nội báo, số 23, 1936)
Chính vì lẽ đó, ông bị Thế Lữ cho rằng ông “có ý định toan lòe và bịp mọi người”[3], Vũ Ngọc Phan (trong sách đã dẫn) viết: "Với thời gian, không một ai có thể bị cám dỗ mãi về những cái tầm thường, chỉ cầu kỳ có bề mặt” ( tr.1146) Và Hoài ThanhHoài Chân đã dành những lời lẽ này để viết về Nguyễn Vỹ như sau:
“Nguyễn Vỹ đã đến giữa làng thơ với chiêng trống, xập xoèng inh cả tai. Chúng ta đổ nhau xem. Nhưng chúng ta lại tưng hửng trở vào vì ngoài cái lối ăn mặc và những điệu bộ lố lăng, lúc đầu ta thấy con người ấy không có gì…”
Chê bai Nguyễn Vỹ, nhưng ngay sau đó ông Thanh và ông Chân cũng phải nhìn nhận:
" Một bài như bài “sương rơi” được rất nhiều người thích. Người ta thấy Nguyễn Vỹ đã sáng tạo ra một nhạc điệu riêng để diễn tả một cái gì đương rơi.Cái gì đó có thể là những giọt lệ …Nhưng “sương rỏi” còn có vẻ một bài văn.”Gửi Trương Tửu” mới thực là kiệt tác của Nguyễn Vỹ. Lời thơ thống thiết, uất ức, đủ dãi nỗi bi phẫn cho cả một hạng người." ( Thi nhân tiền chiến, NXB Văn Học, 1988, tr.107-108).
Khác với những ý trên, Lan Khai trong báo Đông Phương, Phạm Huy Thông trong báo L’Annam nouveau ( báo của Nguyễn Văn Vĩnh), Lê Tràng Kiều trong Hà Nội báo ( số 23, ngày 10 tháng 6 năm 1936) lại hết sức khen ngợi thơ Nguyễn Vỹ. Và trong quyển Hồn Thơ nước Việt thế kỷ xx ( NXB Sơn Quang, Sài Gòn, 1967) có ghi lời của Lam Giang (tác giả Khảo luận thơ mới, NXB Hà nội, 1940) như sau:
“Phê bình Nguyễn vỹ, Hoài Thanh phát biểu một ý kiến võ đoán: “ Nguyễn Vỹ chí lớn mà tài nhỏ nên hay lập dị, chứ thật sự ít có thành tích văn chương”
Tôi thiết tưởng cái công du nhập đầu tiên lối thơ nhạc vào thi đàn Việt Nam, giữa lúc rất nhiều người chỉ chăm lo đả kích Luật Đường, chứ chưa sáng tạo được một thể điệu gì mới, cũng đáng cho chúng ta nhìn tác giả với một nhãn quang nhiều thiện cảm hơn”.
Năm 1962, tập thơ thứ nhì mang tên “Hoang vu” ra đời. Bình luận về tập thơ này, nhà văn Thiết Mai trong Sáng dội miền Nam viết:
“Nguyễn Vỹ đã nếm mùi tân khổ, gian lao…lại ở vào cảnh giao thời của hai thế hệ, trong tình trạng bi đát nhất của lịch sử nước nhà, nên Nguyễn Vỹ đã trở thành con người rắn rỏi, yếm thế…rồi đi đến tâm trạng căm hờn, biếm nhạo, khắc khe, chua chát…Nhưng lúc trở lại với bẩm tính vốn có, chúng ta thấy ông hiền dịu, đa tình, đa cảm, thiết tha với một đời sống êm đềm…
Về tài thơ, ta thấy thơ của ông được cấu tạo đễ dàng, không gò ép…Điều đáng chú ý là ông như muốn đưa những thể mới, có tác dụng gây xúc cảm, có âm điệu du dương, hợp tình để gợi tình và tả chân mạnh hơn. Thể mới ấy được thấy trong các bài thơ: Sương rơi, Mưa rào, Tiếng chuông chùa…
Về ý thơ, Nguyễn Vỹ đã có nhiều ý tưởng, nhiều câu văn táo bạo ( Hai người điên, Hai con chó, Trăng, Chó, Tù, Đêm trinh…). Điều này khiến thơ của ông thoát ra khỏi lối thường tình, cổ điển và cũng chứng tỏ ông là con người có nội tâm cứng rắn, thành thật, dám biểu lộ tâm tư mình bằng những hình ảnh thiết thực do lòng mình suy tưởng…”
Nguyễn Tấn Long và Nguyễn Hữu Trọng viết trong Việt Nam thi nhân tiền chiến:
“Nguyễn Vỹ góp mặt vào làng thơ tiền chiến từ năm 1934, thời kỳ thơ mới đang hồi phát triển mạnh mẽ. Trong giai đoạn này, phần đông thi sĩ thường đem khung cảnh lãng mạn, chuyện tình ái vào thi ca…Nhưng với Nguyễn Vỹ, có thể nói nhà thơ không lấy tình yêu làm đối tượng, vì thế thơ ông có một đường nét độc đáo riêng biệt..
Đọc Nguyễn Vỹ, người ta cảm nhận những điều mỉa mai, chua chát…là sự tức tối như muốn phá vỡ cái gì trong hiện tại đang bị dồn ép, uất ức để nói lên nỗi thống khổ của kiếp người…(tr.438)
Tôi không muốn gánh kho vàng thơ mộng
Đem chợ đời đổi lấy món cân đai
Đừng nhử tôi ngựa, xe, tàn , võng, lọng
Ai công hầu khanh tướng, mặc ai ai
Đừng bắt tôi mang hia, choàng áo rộng,
Và khom lưng lạy các chúa trên ngai!
(trích trong "Hoang Vu")
Ở trang 448, hai ông còn viết:
"Thời tiền chiến, thân phận Nguyễn Vỹ đã thế, nhưng với ý chí phục vụ văn nghệ, trung thành đường hướng vạch sẵn, ông, một nhà thơ từng chịu nhiều cam go trên đường tạo lập văn nghiệp, đã kiên trì xây dựng lại Trường thơ Bạch Nga trong bán nguyệt san Phổ Thông từ Trung thu năm 1962 và được nhiều bạn đọc hưởng ứng, chứng tỏ lời nói trước kia của Lê tràng Kiều là đúng: “ Người ta công kích ta, chỉ chứng tỏ là ta sống…”. Vậy , Nguyễn Vỹ ngày nay hãy yên ổn với trường phái của mình.”
Và ở trang 460:
"Nguyễn Vỹ là một nhà thơ có thực tài.Ông có cái nhìn thường xuyên vào thực trạng xã hội, theo dõi những màu sắc biến đổi của nhịp sống dân tộc đã chịu nhiều thảm họa; hòa lẫn vào đấy là tình thương yêu đồng loại. Tiếng thơ của Nguyễn Vỹ là tiếng nói chân thành phát xuất tự con người còn nghĩ đến quê hương."

[sửa] Hai bài thơ lưu truyền
Sương rơi
(trích)
Sương rơi
Nặng trĩu
Trên cành
Dương liễu …
Nhưng hơi
Gió bấc
Lạnh lùng
Hiu hắt
Thấm vào
Em ơi
Trong lòng
Hạt sương
Thành một
Vết thương
Rồi hạt
Sương trong
Tan tác
Trong lòng
Tả tơi
Em ơi !
Gửi Trương Tửu
(trích)
Dạo ấy chúng mình nghèo xơ xác,
Mà vẫn coi tiền như cỏ rác.
Kiếm được đồng nào đem tiêu hoang,
Rủ nhau chè chén nói huênh hoang.
Xáo lộn văn chương với chả cá,
Chửi Ðông, chửi Tây, chửi tất cả,
Rồi ngủ một đêm mộng với mê .
Sáng dậy nhìn nhau cười hê hê!
Bây giờ thời thế vẫn thấy khó,
Nhà văn An-nam khổ như chó![4]
Mỗi lần cầm bút viết văn chương,
Nhìn đàn chó đói gặm trơ xương
Rồi nhìn chúng mình hì hục viết
Suốt mấy năm trời kiết vẫn kiết,
Mà thương cho tôi, thương cho anh
Ðã rụng bao nhiêu mái tóc xanh.
Bao giờ chúng mình thật ngất ngưởng?
Tôi làm Trạng-Nguyên anh Tể-Tướng,
Rồi anh bên Võ tôi bên Văn,
Múa bút tung gươm hả một phen?
Cho bõ căm hờn cái xã hội
Mà anh thường kêu mục, nát, thối?
Cho người làm ruộng, kẻ làm công.
Ðều được an vui hớn hở lòng?
Bây giờ chúng mình gạch một chữ
Làm cho đảo điên pho Lịch-sử!
Làm cho bốn mươi thế kỷ xưa
Hất mồ nhổm dậy cười say xưa
Ðể xem hai chàng trai quắc thước
Quét sạch quân thù trên Ðất Nước ?
Ðể cho toàn thể dân Việt Nam
Ðều được Tự-do muôn muôn năm?
Ðể cho muôn muôn đời dân tộc
Hết đói rét, lầm than tang tóc?
Chứ như bây giờ là trò chơi!
Làm báo làm bung chán mớ đời!
Anh đi che tàn một lũ ngốc
Triết lý con cừu, văn chương cóc!
Còn tôi bưng thúng theo đàn bà,
Ra chợ bán văn ngày tháng qua!...
(Viết rồi hãy còn say)

[sửa] Chú thích
^ Tiểu sử Nguyễn Vỹ, căn cứ theo Văn Thi sĩ tiền chiến của Nguyễn Vỹ (NXB Văn Học, 2007) và Việt Nam thi nhân tiền chiếncủa Nguyễn Tấn Long và Nguyễn Hữu Trọng (NXB Sống Mới, Sài Gòn, 1968)
^ Năm sinh ghi theo Từ điển Tác gia Văn hóa Việt Nam (Nxb VH-TT, 1998) và Việt Nam thi nhân tiền chiến (sách đã dẫn). Từ điển Văn học (bộ mới, Nxb Thế giới, 2004) ghi ông sinh năm 1912.
^ Theo Nguyễn Tấn Long và Nguyễn Hữu Trọng, sách đã dẫn tr.442
^ Câu thơ nổi tiếng của ông nằm trong bài Gửi Trương Tửu, thường được nhắc lại như một cách hình dung ra diện mạo văn chương nước Việt Nam thời Pháp thuộc

[sửa] Liên kết
[1] - Nguyễn Vỹ trên trang Văn nghệ.
Nguyễn Vỹ trên trang thi nhân Quảng Ngãi.
Thơ Nguyễn Vỹ trên Thi viện
Nguyễn Vỹ - Nhân chứng của một thời
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_V%E1%BB%B9
Thể loại: Sinh 1912 Mất 1971 Nhà văn Việt Nam Nhà thơ tiền chiến Nhà báo Việt Nam Người chủ báo
Xem
Bài viết
Thảo luận
Sửa đổi
Lịch sử
Công cụ cá nhân
Đăng nhập / Mở tài khoản

if (window.isMSIE55) fixalpha();
Xem nhanh
Trang Chính
Cộng đồng
Thời sự
Thay đổi gần đây
Bài viết ngẫu nhiên
Trợ giúp
Quyên góp
Tìm kiếm

Gõ tiếng Việt
Tự động [F9] Telex (?) VNI (?) VIQR (?) VIQR* Tắt [F12]
Bỏ dấu kiểu cũ [F7] Đúng chính tả [F8]
Công cụ
Các liên kết đến đây
Thay đổi liên quan
Các trang đặc biệt
Bản để in ra
Liên kết thường trực
Chú thích trang này


Sửa đổi lần cuối lúc 21:36, ngày 17 tháng 3 năm 2009.
Tất cả nội dung được phép sử dụng theo Giấy phép Tài liệu Tự do GNU (xem Quyền tác giả để biết thêm chi tiết).Wikipedia® là nhãn hiệu đăng ký bởi Tổ chức Quỹ Hỗ trợ Wikimedia.
Chính sách về sự riêng tư
G

QUANG DŨNG * WIKIPEDIA

Quang Dũng (nhà thơ)
http://vi.wikipedia.org/wiki/Quang_D%C5%A9ng_(nh%C3%A0_th%C6%A1)

Quang Dũng (tên thật là Bùi Đình Diệm; 19211988) là một nhà thơ Việt Nam. Ông là tác giả của một số bài thơ nổi tiếng như Tây Tiến, Đôi mắt người Sơn Tây, Đôi bờ... Ngoài ra ông còn là một họa sĩ, nhạc sĩ.
Mục lục[ẩn]
1 Tiểu sử
2 Các bài thơ nổi tiếng
3 Tác phẩm đã xuất bản
4 Chú thích
5 Liên kết ngoài
//

[sửa] Tiểu sử
Quang Dũng sinh tại làng Phượng Trì, huyện Đan Phượng tỉnh Sơn Tây (nay thuộc ngoại thành Hà Nội).
Trước cách mạng tháng Tám, ông học Ban trung học trường Thăng Long. Sau khi tốt nghiệp, ông đi dạy học tư ở Sơn Tây.
Ông gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam vào ngày Cách mạng tháng Tám thành công, trở thành phóng viên tiền phương của báo Chiến đấu.[1]
Năm 1947, ông được điều đi học Trường bổ túc trung cấp quân sự Sơn Tây. Sau khóa học, ông làm đại đội trưởng ở tiểu đoàn 212, Trung đoàn Tây Tiến. Ông tham gia chiến dịch Tây Tiến đợt hai, mở đường qua đất Tây Bắc. Trong thời gian này, ông còn dược cử làm Phó đoàn tuyên truyền Lào - Việt.[1]
Cuối năm 1948, sau chiến dịch Tây Tiến, ông làm trưởng tiểu ban tuyên huấn của Trung đoàn 52 Tây Tiến, rồi làm trưởng đoàn Văn nghệ Liên khu III. Ông đã viết rất nhiều truyện ngắn xuất bản và viết kịch, cũng như đã triển lãm tranh sơn dầu cùng với các họa sĩ nổi danh. Ông sáng tác nhạc, bài Ba Vì của ông đã nổi tiếng ở trong khu kháng chiến. Ông làm bài thơ Tây Tiến năm 1948 khi dự Đại hội toàn quân ở Liên khu III tại làng Phù Lưu Chanh (Hà Nam).
Tháng 8 năm 1951, ông xuất ngũ.[1]
Sau 1954, ông làm biên tập viên tại báo Văn nghệ, rồi chuyển về Nhà xuất bản Văn học.
Ông bị gửi đi chỉnh huấn sau vụ Nhân Văn - Giai Phẩm, và lui về ẩn thân trong nghèo nàn và bệnh tật. Thơ của ông bị phê bình trên báo chí miền Bắc lúc đó là mang hơi hướng "tiểu tư sản", thiếu tính chiến đấu, còn ở miền Nam thì được xuất bản và phổ biến rộng rãi[2]. Về sau này, như những nhà thơ lớn khác, Nguyễn Bính, Hồ Dzếnh,... ông mai một và mất đi trong âm thầm. Ông mất ngày 13 tháng 10 năm 1988 tại bệnh viện Thanh Nhàn, Hà Nội.
Ông là người tài hoa, vẽ tài, hát giỏi, thơ hay. Bài thơ Tây Tiến của ông mang đậm nét hào hùng, bi tráng pha chất lãng mạn được chọn vào giảng dạy trong giáo trình trung học phổ thông. Một số bài thơ của ông đã được phổ nhạc như Tây Tiến (Phạm Duy phổ nhạc), Đôi mắt người Sơn Tây (Phạm Đình Chương phổ từ hai bài thơ Đôi bờ và Đôi mắt người Sơn Tây), Kẻ ở (Cung Tiến phổ nhạc). Đặc biệt bài thơ Em mãi là 20 tuổi được 3 nhạc sĩ phổ nhạc khác nhau (Việt Dzũng, Phạm Trọng Cầu, Khúc Dương).

[sửa] Các bài thơ nổi tiếng
Đôi bờ
Đôi mắt người Sơn Tây
Quán bên đường
Tây Tiến

[sửa] Tác phẩm đã xuất bản
Mùa hoa gạo (1950)
Bài thơ sông Hồng (1956)
Đường lên châu Thuận (1964)
Làng Đồi đánh giặc (1976)
Mây đầu ô (1986)
Quang Dũng - Tác phẩm chọn lọc (1988)

[sửa] Chú thích
^ a b c Nhớ về Tây Tiến, Văn nghệ Quân đội, 30/11/2007
^ Những câu chuyện phía sau bài thơ “Tây tiến”, An ninh Thủ Đô

[sửa] Liên kết ngoài
Một số bài thơ tiêu biểu trên Thica.net
Thơ Quang Dũng trên Thi viện
Quang Dũng Trên trang Thơ Việt Nam
Thơ quang Dũng tại Đặc Trưng
Quang Dũng Với Âm Nhạc
Ngôi nhà Quang Dũng ở Sơn Tây
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/Quang_D%C5%A9ng_(nh%C3%A0_th%C6%A1)
Thể loại: Sinh 1921 Mất 1988 Nhà thơ Việt Nam Người Hà Tây Phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm
Xem
Bài viết
Thảo luận
Sửa đổi
Lịch sử
Công cụ cá nhân
Đăng nhập / Mở tài khoản

if (window.isMSIE55) fixalpha();
Xem nhanh
Trang Chính
Cộng đồng
Thời sự
Thay đổi gần đây
Bài viết ngẫu nhiên
Trợ giúp
Quyên góp
Tìm kiếm

Gõ tiếng Việt
Tự động [F9] Telex (?) VNI (?) VIQR (?) VIQR* Tắt [F12]
Bỏ dấu kiểu cũ [F7] Đúng chính tả [F8]
Công cụ
Các liên kết đến đây
Thay đổi liên quan
Các trang đặc biệt
Bản để in ra
Liên kết thường trực
Chú thích trang này


Sửa đổi lần cuối lúc 03:51, ngày 14 tháng 2 năm 2009.
Tất cả nội dung được phép sử dụng theo Giấy phép Tài liệu Tự do GNU (xem Quyền tác giả để biết thêm chi tiết).Wikipedia® là nhãn hiệu đăng ký bởi Tổ chức Quỹ Hỗ trợ Wikimedia.
Chính sách về sự riêng

HOÀNG CẦM * WIKIPEDIA

Hoàng Cầm (nhà thơ)
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_C%E1%BA%A7m_(nh%C3%A0_th%C6%A1)


Thi sĩ Hoàng Cầm
Thi sĩ Hoàng Cầm có tên thật là Bùi Tằng Việt, sinh ngày 22 tháng 2 năm 1922, tại xã Phúc Tằng, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang; quê gốc xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Ông xuất thân trong gia đình nhà nho lâu đời. Thân sinh ông thi không đỗ, về dạy chữ Hán và làm thuốc bắc ở Bắc Giang. Tên ông được đặt ghép từ địa danh quê hương: Phúc Tằng và Việt Yên. Thuở nhỏ, ông học tiểu học, trung học đều ở Bắc Giang và Bắc Ninh; đến năm 1938, ra Hà Nội học trường Thăng Long. Năm 1940, ông đỗ tú tài toàn phần và bước vào nghề văn, dịch sách cho Tân dân xã của Vũ Đình Long. Từ đó, ông lấy bút danh là tên một vị thuốc đắng trong thuốc bắc: Hoàng Cầm.
Năm 1944, do Thế chiến thứ hai xảy ra quyết liệt, ông đưa gia đình về lại quê gốc ở Thuận Thành. Cũng tại nơi này, ông bắt đầu tham gia hoạt động Thanh niên Cứu quốc của Việt Minh. Cách mạng tháng Tám nổ ra, ông về Hà Nội, thành lập đoàn kịch Đông Phương. Khi Chiến tranh Đông Dương bùng nổ, ông theo đoàn kịch rút ra khỏi Hà Nội, biểu diễn lưu động ở vùng Bắc Ninh, Bắc Giang, Sơn Tây, Thái Bình một thời gian rồi giải thể.
Tháng 8 năm 1947, ông tham gia Vệ quốc quân ở chiến khu 12. Cuối năm đó, ông thành lập đội Tuyên truyền văn nghệ, đội văn công quân đội đầu tiên. Năm 1952, ông được cử làm Trưởng đoàn văn công Tổng cục Chính trị, hoạt động biểu diễn cho quân dân vùng tự do và phục vụ các chiến dịch.
Tháng 10 năm 1954, đoàn văn công về Hà Nội. Đầu năm 1955, do đoàn văn công mở rộng thêm nhiều bộ môn, Hoàng Cầm được giao nhiệm vụ trưởng đoàn kịch nói. Cuối năm 1955, ông về công tác ở Hội Văn nghệ Việt Nam, làm công tác xuất bản. Tháng 4 năm 1957, ông tham gia thành lập Hội Nhà văn Việt Nam, và được bầu vào Ban chấp hành. Tuy nhiên, không lâu sau, do vụ án "Nhân Văn Giai Phẩm", ông phải rút khỏi Hội nhà văn vào năm 1958 và về hưu non năm 1970 lúc 48 tuổi.
Ông nổi tiếng với vở kịch thơ Hận Nam Quan, Kiều Loan và các bài thơ Lá diêu bông, Bên kia sông Đuống. Bài thơ Bên kia sông Đuống được chọn vào giảng dạy trong giáo trình trung học phổ thông.
Ngoài bút danh Hoàng Cầm ông còn có các bút danh: Bằng Việt, Lê Thái, Lê Kỳ Anh, Bằng Phi. [1]
Ông hiện sống ở Hà Nội.
Đầu năm 2007, ông được nhà nước Việt Nam tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật do Chủ tịch nước ký quyết định tặng riêng.

[sửa] Tác phẩm
Hận ngày xanh (phóng tác theo Lamartine 1940);
Bông sen trắng (phóng tác theo Andersen 1940);
Cây đèn thần (phóng tác theo Nghìn lẻ một đêm, 1941);
Tỉnh giấc mơ vua (phóng tác theo Nghìn lẻ một đêm, 1942);
Thoi mộng (truyện vừa, 1941);
Hận Nam Quan (kịch thơ, 1944, 1942);
Bốn truyện ngắn (đăng Tiểu thuyết thứ Bảy từ 1939 đến 1943);
Kiều Loan (kịch thơ, 1945)
Ông cụ Liên (kịch nói, 1952);
Đêm Lào Cai (kịch nói 3 hồi, 1957);
Tiếng hát quan họ (trường ca, in chung trong tập Cửa Biển, 1956);
Những niềm tin (thơ dịch của Bonalan Kanfa - Algérie, 1965);
Men đá vàng (truyện thơ, 1989);
Tương lai (kịch thơ, 1995);
Bên kia sông Đuống (tập thơ chọn lọc, 1993) - Giải thưởng Nhà nước 2007
Lá diêu bông (tập thơ chọn lọc, 1993) - Giải thưởng Nhà nước 2007
Về Kinh Bắc (tập thơ, 1994);
99 tình khúc (tập thơ tình, 1955) - Giải thưởng Nhà nước 2007

[sửa] Liên kết ngoài
Một số bài thơ tiêu biểu của Hoàng Cầm trên Thica.net
Thơ Hoàng Cầm trên Thi viện
Hoàng Cầm - Thi sĩ hồn kinh Bắc
Người chép thơ...
Trang thơ Hoàng Cầm - Việt Nam Thư quán
Nhà thơ Hoàng Cầm và những "chiếc lá diêu bông"
Lỗi chú thích: Tồn tại thẻ , nhưng không tìm thấy thẻ
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_C%E1%BA%A7m_(nh%C3%A0_th%C6%A1)
Thể loại: Nhà thơ Việt Nam Người Bắc Ninh Nhà viết kịch Việt Nam Sinh 1922 Giải thưởng Nhà nước Phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm
Xem
Bài viết
Thảo luận
Sửa đổi
Lịch sử
Công cụ cá nhân
Đăng nhập / Mở tài khoản

if (window.isMSIE55) fixalpha();
Xem nhanh
Trang Chính
Cộng đồng
Thời sự
Thay đổi gần đây
Bài viết ngẫu nhiên
Trợ giúp
Quyên góp
Tìm kiếm

Gõ tiếng Việt
Tự động [F9] Telex (?) VNI (?) VIQR (?) VIQR* Tắt [F12]
Bỏ dấu kiểu cũ [F7] Đúng chính tả [F8]
Công cụ
Các liên kết đến đây
Thay đổi liên quan
Các trang đặc biệt
Bản để in ra
Liên kết thường trực
Chú thích trang này
Ngôn ngữ khác
English
Română


Sửa đổi lần cuối lúc 08:27, ngày 5 tháng 11 năm 2008.
Tất cả nội dung được phép sử dụng theo Giấy phép Tài liệu Tự do GNU (xem Quyền tác giả để biết thêm chi tiết).Wikipedia® là nhãn hiệu đăng ký bởi Tổ chức Quỹ Hỗ trợ Wikimedia.
Chính sách về sự riêng tư

TRẦN TRỌNG KIM * WIKIPEDIA

Nội các Trần Trọng Kim (tháng 4, 1945)
http://vi.wikipedia.org/wiki/N%E1%BB%99i_c%C3%A1c_Tr%E1%BA%A7n_Tr%E1%BB%8Dng_Kim_(th%C3%A1ng_4,_1945)

Chính phủ Đế quốc Việt Nam được Trần Trọng Kim lập ngày 17 tháng 4 năm 1945 và trình vua Bảo Đại phê chuẩn. Đây là nội các đầu tiên của nước Việt Nam độc lập và thống nhất trên danh nghĩa và ra mắt quốc dân ngày 19 tháng 4.
Thứ tự
Chức vụ
Tên
Nghề nghiệp
Đảng phái
1
Nội các Tổng trưởng
Trần Trọng Kim
Giáo sư, nhà sử học
2
Nội các Phó Tổng trưởngkiêm Ngoại giao Bộ trưởng
Trần Văn Chương
Luật sư
3
Nội vụ Bộ trưởng
Trần Đình Nam
Y sĩ
4
Tư pháp Bộ trưởng
Trịnh Đình Thảo
Luật sư
5
Giáo dục và Mỹ nghệ Bộ trưởng
Hoàng Xuân Hãn
Thạc sĩ Toán
6
Tài chính Bộ trưởng
Vũ Văn Hiền
Luật sư
7
Thanh niên Bộ trưởng
Phan Anh
Luật sư
không đảng phái
8
Công chính Bộ trưởng
Lưu Văn Lang
Kỹ sư
9
Y tế Bộ trưởng
Vũ Ngọc Anh
Y khoa Bác sĩ
10
Kinh tế Bộ trưởng
Hồ Tá Khanh
Y khoa Bác sĩ
11
Tiếp tế Bộ trưởng
Nguyễn Hữu Thi
Cựu y sĩ
*
Khâm sai Bắc Bộ
Phan Kế Toại
Tổng đốc
*
Khâm sai Nam bộ
Nguyễn Văn Sâm
*
Đốc lý Hà Nội
Trần Văn Lai
Y khoa Bác sĩ
*
Tổng đốc Nghệ An
Đặng Văn Hướng
phó bảng

[sửa] Xem thêm
Chính phủ Việt Nam
Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến Việt Nam
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/N%E1%BB%99i_c%C3%A1c_Tr%E1%BA%A7n_Tr%E1%BB%8Dng_Kim_(th%C3%A1ng_4,_1945)

TRẦN TRỌNG KIM * WIKIPEDIA

Trần Trọng Kim
http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Tr%E1%BB%8Dng_Kim

Chân dung Trần Trọng Kim trong quyển Việt Nam Sử Lược
Trần Trọng Kim (chữ Hán: 陳仲金; 18831953) là một học giả danh tiếng, thủ tướng của Đế quốc Việt Nam (1945) và đầu tiên của Việt Nam, tác giả của Việt Nam Sử Lược.

[sửa] Tiểu sử
Trần Trọng Kim, nhà giáo dục, nhà biên khảo văn học và sử học Việt Nam, bút hiệu Lệ thần, sinh năm 1883 (Quý Mùi) tại làng Kiều Linh, xã Đan Phố, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh.
Xuất thân trong một gia đình Nho giáo, ông học chữ Hán từ nhỏ. Năm 1897, ông học Trường Pháp-Việt Nam Định, học chữ Pháp. Năm 1900, ông thi đỗ vào Trường thông ngôn và đến 1903 thì tốt nghiệp. Năm 1904, ông làm Thông sự ở Ninh Bình. Năm 1905, ông qua Pháp học trường Thương mại ở Lyon, sau được học bổng vào trường Thuộc địa Pháp. Năm 1909, ông vào học trường Sư phạm Melun và tốt nghiệp ngày 31 tháng 7 năm 1911 rồi về nước. Ông lần lượt dạy Trường trung học Bảo hộ (Trường Bưởi), Trường Hậu bổ và Trường nam Sư phạm.
Ông giữ nhiều chức vụ trong ngành giáo dục thời Pháp thuộc như: Thanh tra Tiểu học (1921), Trưởng ban Soạn thảo Sách Giáo khoa Tiểu học (1924), dạy Trường Sư phạm thực hành 1931, giám đốc các trường nam tiểu học tại Hà Nội (1939). Trần Trọng Kim còn là Phó trưởng ban Ban Văn học của Hội Khai trí tiến đức và Nghị viên Hội đồng Dân biểu Bắc Kỳ. Một năm sau khi ông về hưu (1943), Nhật Bản kéo vào Đông Dương và bí mật đưa ông cùng Dương Bá Trạc ra nước ngoài. 1945, ông được đưa về nước. Từ thập niên 1910 đến thập niên 1940, ông cũng viết nhiều sách về sư phạmlịch sử.
Ngày 9 tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, độc chiếm thuộc địa Đông Dương. Để tranh thủ sự ủng hộ của người Việt, Nhật tuyên bố trao trả độc lập cho Việt Nam. Ngày 11 tháng 3 năm 1945, triều đình Huế tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884, khôi phục chủ quyền Việt Nam. Trần Trọng Kim được giao thành lập nội các vào ngày 17 tháng 4 năm 1945. Đây là chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam độc lập và Trần Trọng Kim trở thành Thủ tướng đầu tiên của Việt Nam.
Tháng 6 năm 1945, chính phủ Trần Trọng Kim đặt quốc hiệu là Đế quốc Việt Nam; đặt quốc thiều là bài "Đăng đàn cung"; quốc kỳ có "nền vàng hình chữ nhật, giữa có hình quẻ Ly màu đỏ thẫm".
Chính phủ Trần Trọng Kim thực chất vẫn nằm dưới sự bảo hộ của quân đội Nhật chiếm đóng Đông Dương, vì vậy có nhiều người cho rằng đây chỉ là một chính phủ bù nhìn thân Nhật và không có được sự ủng hộ của dân chúng. Khi quân Nhật đầu hàng Đồng Minh, chính phủ Trần Trọng Kim cũng chỉ tồn tại được đến ngày 23 tháng 8 năm 1945 thì sụp đổ. Tuy nhiên, trong thời gian ngắn ngủi, chính phủ này cũng đã làm được một việc quan trọng là thống nhất về mặt danh nghĩa đất Nam Kỳ vào đất nước Việt Nam; và thay chương trình học bằng tiếng Pháp sang chương trình học bằng tiếng Việt, do học giả Hoàng Xuân Hãn biên soạn. Bộ trưởng Bộ thanh niên Phan Anh đã thành lập đoàn Thanh niên Tiền tuyến, Thanh niên Xã hội. Trường Thanh niên tiền tuyến đã đào tạo ra nhiều tướng lĩnh, sĩ quan của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sau này.
Sau khi Việt Minh giành được chính quyền và nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được thành lập, Trần Trọng Kim lưu vong ra nước ngoài. Sau nhiều năm tháng long đong ở Quảng ChâuHồng Kông, ngày 6 tháng 2 năm 1947, ông trở về Sài Gòn và sống tại nhà luật sư Trịnh Đình Thảo. Năm 1948, ông qua Nam Vang và sống với người con gái. Sau đó, ông lại trở về Việt Nam sống thầm lặng và mất tại Đà Lạt vào ngày 2 tháng 12 năm 1953, thọ 71 tuổi.
Trần Trọng Kim được đánh giá là một học giả uyên thâm cả tân và cựu học, là người tận tụy cho ngành giáo dục Việt Nam đầu thế kỷ 20. Tuy nhiên, ông là người có tư tưởng bảo thủ và dân tộc - bảo hoàng. Tác phẩm Việt Nam sử lược được đánh giá là một trong những quyển sử Việt Nam có phong cách ngắn gọn, súc tích và dễ hiểu, được tái bản nhiều lần.

[sửa] Tác phẩm
Trước năm 1945, Trần Trọng Kim có nhiều tác phẩm nổi tiếng thời bấy giờ về các lĩnh vực sử học, nghiên cứu và sư phạm gồm:
Sơ học luân lý (1914),
Vương Dương Minh (1914),
Sư phạm khoa yếu lược (1916),
Việt Nam sử lược (1919),
Nho giáo (1930),
Phật Lục (1940),
Quốc văn giáo khoa thư, 3 tập: lớp Đồng ấu, Dự bị, và Sơ đẳng (soạn cùng Nguyễn Văn Ngọc, Đặng Đình Phúc, Đỗ Thận; Nam Sơn Nguyễn Văn Thọ vẽ)
Việt Nam văn phạm (cùng Bùi Kỷ, Nguyễn Mạnh Tường) (1941).
Sau năm 1945, ông viết hồi ký:
Một cơn gió bụi (1949)
Trước:không có
Thủ tướng Đế quốc Việt Nam1945
Sau:không có

[sửa] Liên kết ngoài

ĐẠI VIỆT ĐẢNG

Đại Việt Quốc dân đảng
http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_%C4%90%E1%BA%A1i_Vi%E1%BB%87

Đảng kỳ đảng Đại Việt
Đại Việt Quốc dân đảng (chữ Hán: 大越國民黨) còn gọi tắt là đảng Đại Việt là một tổ chức chính trị do Trương Tử Anh (1914 - 1946) sáng lập vào năm 1939 lấy Chủ Nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn làm nền tảng lý thuyết. Đảng ca của đảng Đại Việt là bài Việt Nam minh châu trời đông.
Năm 1944, Đại Việt Quốc Dân Đảng kết hợp với Đại Việt Quốc Xã của Nguyễn Xuân Tiếu và Đại Việt Duy Dân của Lý Đông A và Đại Việt Dân Chính của Nguyễn Tường Tam thành lập một mặt trận chung với tên gọi là Đại Việt Quốc Gia Liên Minh.
Tháng 9 năm 1945, Đại Việt Quốc Dân Đảng đưa ra kế hoạch bốn điểm nhằm chống lại Việt Minh trong việc bầu cử Quốc Hội và thành lập Chính Phủ Liên Hiệp:
1. Phát động phong trào toàn dân bất hợp tác với Việt Minh.
2. Tách rời cựu hoàng Bảo Đại ra khỏi Việt Minh và vô hiệu hóa Quốc hội Việt Minh.
3. Thành lập một Trung Tâm Chính Trị Hải Ngoại.
4. Củng cố các chiến khu, tăng cường khối Quốc Dân Quân, mở rộng địa bàn hoạt động.
Ngày 15 tháng 12 năm 1945 Đại Việt Quốc dân đảng cùng với Việt Nam Quốc dân đảng (lãnh tụ là Vũ Hồng Khanh) và Đại Việt Dân Chính đảng (lãnh tụ là Nguyễn Tường Tam) thành Mặt trận Quốc dân đảng Việt Nam . Trương Tử Anh làm Chủ tịch, Vũ Hồng Khanh làm Bí thư trưởng và Nguyễn Tường Tam làm Tổng thư ký.
Ngày 19 tháng 12 năm 1946, sau khi Pháp tái chiếm Đông Dương, thì đảng trưởng Trương Tử Anh đột ngột mất tích.

[sửa] Xem thêm
Danh sách các đảng phái chính trị của Việt Nam

[sửa] Liên kết ngoài
Đại Việt Quốc Dân Đảng
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A1i_Vi%E1%BB%87t_Qu%E1%BB%91c_d%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A3ng
Thể loại: Chiến tranh Đông Dương Tổ chức chính trị Việt Nam
Xem
Bài viết
Thảo luận
Sửa đổi
Lịch sử
Công cụ cá nhân
Đăng nhập / Mở tài khoản

if (window.isMSIE55) fixalpha();
Xem nhanh
Trang Chính
Cộng đồng
Thời sự
Thay đổi gần đây
Bài viết ngẫu nhiên
Trợ giúp
Quyên góp
Tìm kiếm

Gõ tiếng Việt
Tự động [F9] Telex (?) VNI (?) VIQR (?) VIQR* Tắt [F12]
Bỏ dấu kiểu cũ [F7] Đúng chính tả [F8]
Công cụ
Các liên kết đến đây
Thay đổi liên quan
Các trang đặc biệt
Bản để in ra
Liên kết thường trực
Chú thích trang này


Sửa đổi lần cuối lúc 03:37, ngày 20 tháng 10 năm 2008.
Tất cả nội dung được phép sử dụng theo Giấy phép Tài liệu Tự do GNU (xem Quyền tác giả để biết thêm chi tiết).Wikipedia® là nhãn hiệu đăng ký bởi Tổ chức Quỹ Hỗ trợ Wikimedia.

TỐ HỮU * WIKIPEDIA

Tố Hữu

http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%91_H%E1%BB%AFu
Bài viết này có nhiều yêu cầu chú thích nguồn gốc chưa được đáp ứng. Xin giúp cải thiện bài viết bằng cách chú giải từ các nguồn có uy tín để người đọc có thể kiểm chứng được thông tin. Những câu văn hay đoạn văn không có chú thích kiểm chứng được có thể bị thay thế hoặc xóa đi bất cứ lúc nào.

Tố Hữu (1920–2002)
Tố Hữu , tên thật là Nguyễn Kim Thành (19202002) là một nhà thơ tiêu biểu của dòng thơ cách mạng Việt Nam. Ông đã từng giữ các chức vụ quan trọng trong hệ thống chính trị của Việt Nam như ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Phó Chủ tịch thứ nhất Hội đồng bộ trưởng Việt Nam.
Mục lục[ẩn]
1 Tiểu sử
2 Quan điểm chính trị
3 Đóng góp văn học
3.1 Các tác phẩm
3.2 Giải thưởng
4 Phong cách nghệ thuật
4.1 Về nội dung
4.2 Về nghệ thuật
5 Sự kiện rắc rối sau khi ông mất
6 Chú thích
7 Liên kết ngoài
//

[sửa] Tiểu sử
Ông sinh ngày 4 tháng 10 năm 1920, tại xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế. Cha ông là một nhà nho nghèo, không đỗ đạt và phải kiếm sống rất chật vật nhưng lại thích thơ, thích sưu tập ca dao tục ngữ. Ông đã dạy Tố Hữu làm thơ cổ. Mẹ ông cũng là con của một nhà nho, thuộc nhiều ca dao dân ca Huế và rất thương con. Cha mẹ cùng quê hương Huế đã góp phần nuôi dưỡng tâm hồn thơ Tố Hữu. [1]
Mẹ ông mất vào năm ông lên 12 tuổi. Năm 13 tuổi, ông vào trường Quốc học (Huế). Tại đây, được trực tiếp tiếp xúc với tư tưởng của Karl Marx, Friedrich Engels, Vladimir Ilyich Lenin, Maxim Gorky... qua sách báo, kết hợp với sự vận động của các đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam bấy giờ (Lê Duẩn, Phan Đăng Lưu, Nguyễn Chí Diểu), Nguyễn Kim Thành sớm tiếp cận với lý tưởng cộng sản. Ông gia nhập Đoàn thanh niên và được kết nạp vào Đảng Cộng sản năm 1938.
Năm 1946, ông là bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa. Cuối 1947, ông lên Việt Bắc làm công tác văn nghệ, tuyên huấn. Từ đó, ông được giao những chức vụ quan trọng trong công tác văn nghệ, trong bộ máy lãnh đạo Đảng và nhà nước:
1948: Phó Tổng thư ký Hội Văn nghệ Việt Nam;
1963: Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp văn học nghệ thuật Việt Nam;
Tại đại hội Đảng lần II (1951): Ủy viên dự khuyết Trung ương; 1955: Ủy viên chính thức;
Tại đại hội Đảng lần III (1960): vào Ban Bí thư;
Tại đại hội Đảng lần IV (1976): Ủy viên dự khuyết Bộ Chính trị, Bí thư Ban chấp hành Trung ương, Trưởng ban Tuyên truyền Trung ương, Phó Ban Nông nghiệp Trung ương;
Từ 1980: Ủy viên chính thức Bộ Chính trị;
1981: Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, rồi Phó Chủ tịch thứ nhất Hội đồng Bộ trưởng cho tới 1986. Ngoài ra ông còn là Bí thư Ban chấp hành Trung ương.
Năm 1996, ông được Nhà nước phong tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật (đợt 1).
Ông từng đảm nhiệm nhiều chức vụ khác như Hiệu trưởng Trường Nguyễn Ái Quốc, Trưởng Ban Thống nhất Trung ương, Trưởng Ban Tuyên huấn Trung ương, Trưởng Ban Khoa giáo Trung ương. Ông còn là Đại biểu Quốc hội khoá II và VII.
Sau khi Lê Duẩn mất, có sự thay đổi mạnh mẽ tiến tới đổi mới nhằm thoát khỏi khủng hoảng kinh tế toàn diện. Ông bị mất uy tín vì vai trò "nhà thơ đi làm kinh tế" qua những vụ khủng hoảng tiền tệ những năm 1980 nên bị miễn nhiệm mọi chức vụ, chỉ còn làm một chức nghiên cứu hình thức.
Ông mất 9h15' ngày 9 tháng 12 năm 2002 tại Bệnh viện 108.

[sửa] Quan điểm chính trị
Ông là người đã phê phán quyết liệt phong trào Nhân văn-Giai phẩm (1958) với tư cách là người thay mặt Đảng Cộng sản Việt Nam phụ trách văn nghệ. Nhiều ý kiến coi ông là tác giả chính của vụ án văn nghệ-chính trị này.
Ông cũng được đánh giá là con người khá bảo thủ, khi bị phê bình về các tác phẩm của mình thì thường có phản ứng rất quyết liệt (Theo nhận định của Văn Cao thì chính lí do này khiến ông bị nghi hoặc là có liên quan đến việc đẩy mạnh dập tắt phong trào Nhân văn-Giai phẩm và không được nhiều cảm tình từ phía các nghệ sĩ khác).

[sửa] Đóng góp văn học

[sửa] Các tác phẩm
Từ ấy (1946)
Việt Bắc (1954)
Gió lộng (1961)
Ra trận (1962-1971)
Máu và Hoa (1977)
Một tiếng đờn (1992)
Ta với ta (1999)
Xây dựng một nền văn nghệ lớn xứng đáng với nhân dân ta, thời đại ta (tiểu luận, 1973)
Cuộc sống cách mạng và văn học nghệ thuật (tiểu luận, 1981)
Một số bài thơ tiêu biểu:
Bác ơi
Bài ca xuân 1961
Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người sống để yêu nhau
Bài ca quê hương
Bầm ơi!
Có thể nào yên?
Đi đi em!
Đời đời nhớ Ông
Đợi anh về (tập thơ dịch, 1998)
Em ơi... Ba Lan
Em ơi, Ba Lan mùa tuyết tan
Đường bạch dương sương trắng nắng tràn
Anh đi, nghe tiếng người xưa vọng
Một giọng thơ ngâm, một giọng đàn
Gặp anh Hồ Giáo
Hai đứa trẻ
Hồ Chí Minh
Hãy nhớ lấy lời tôi
Hoa tím
Hoan hô chiến sĩ Điện Biên
Kính gửi cụ Nguyễn Du
Khi con tu hú
Lạ chưa
Lượm
Mẹ Suốt
Mồ côi
Một tiếng đờn
Mưa rơi
Sáng tháng Năm
Ta đi tới
Chí ta lớn như biển Đông trước mặt!
Ta đi tới, không thể gì chia cắt
Từ Mục Nam Quan đến bãi Cà Mau
Trời ta chỉ một trên đầu
Từ ấy
Tâm tư trong tù
Tương tri
Theo chân Bác
Tiếng chổi tre
Tiếng hát sông Hương
Tiếng ru
Một ngôi sao, chẳng sáng đêm
Một thân lúa chín, chẳng nên mùa vàng.
Một người đâu phải nhân gian?
Sống chăng, một đống lửa tàn mà thôi!
Vườn nhà
Việt Bắc (thơ, 1954)
Việt Nam máu và hoa
Xuân đang ở đâu...
Xuân đấy

[sửa] Giải thưởng
Giải nhất giải thưởng văn học Hội Văn nghệ Việt Nam 1954-1955 (tập thơ Việt Bắc)
Giải thưởng văn học ASEAN (1996)
Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học – nghệ thuật (đợt 1, 1996)

[sửa] Phong cách nghệ thuật

[sửa] Về nội dung
Thơ Tố Hữu mang đậm chất trữ tình chính trị sâu sắc
Trong việc biểu hiện tâm hồn, thơ, Tố Hữu luôn hướng đến cái ta chung:
- Hồn thơ Tố Hữu luôn hường đến cái ta chung, lẽ sống lớn, niềm vui lớn của dân tộc và của Cách mạng. Cái tôi nếu có là cái tôi của người chiến sĩ, cái tôi nhân danh Đảng và dân tộc. Vì thế có ý nghĩa khái quát, rộng lớn.[1] - Cảm hứng thơ Tố Hữu thường bắt đầu từ cảm hứng chính trị, từ những tình cảm lớn cao cả, tiêu biểu: tình yêu lý tưởng, lãnh tụ, đồng bào đồng chí,....[1]
Trong việc miêu tả đời sống, thơ Tố Hữu mang đậm chất sử thi:
- Đối tượng thể hiện chủ yếu trong thơ Tố Hữu là những sự kiện lớn của dân tộc, những vấn đề có ý nghĩa lịch sử, có tình chất toàn dân, những biến cố quan trọng tác động đến vận mệnh dân tộc → cảm hứng chủ đạo trong thơ là cảm hứng lịch sử dân tộc, là vận mệnh của cộng đồng.[1] - Các nhân vật trữ tình thường mang phẩm chất tiêu biểu cho dân tộc: anh vệ quốc quân, anh giải phóng quân,....[1]
Tất cả những điều trên thể hiện qua giọng thơ mang tính chất tâm tình rất tự nhiên đằm thắm, chân thành:
- Nhiều vấn đề chính trị kho khan được diễn tả bằng tình cảm của muôn đời: tình mẹ con, vợ chồng, tình yêu đôi lứa → giọng điệu của tình thương mến.[1] - Đặc biệt: tác giả rung động trước đời sống cách mạng trong kháng chiến → hướng về đồng chí, đồng bào mà trò chuyện tâm tình, nhắn nhủ. Những lời tâm tình đó có cội nguồn từ chất Huế trong hồn thơ Tố Hữu[1]

[sửa] Về nghệ thuật
Nghệ thuật biểu hiện trong thơ Tố Hữu mang tính dân tộc rất đậm đà[1]
Về thể thơ: Tố Hữu có tiếp thu những tinh hoa của phong trào Thơ mới, nhưng ông đặc biệt thành công khi vận dụng những thể thơ truyền thống của dân tộc. Những bài thơ lục bát mang cả sắc thái lục bát ca dao và lục bát cổ điển, dạt dào những âm hưởng nghĩa tình của hồn thơ dân tộc. Những bài thơ theo thể thất ngôn trang trọng nhưng không khuôn sáo, trái lại, hơi thơ rất liền mạch, tự nhiên, điễn tả được hiện thực đa dạng và nhiều trạng thái cảm xúc khác nhau[1]
Về ngôn ngữ: ông thường sử dụng những từ ngữ và cách nói quen thuộc với dân tộc. Đặc biệt, thô Tố Hữu đã phát huy cao độ tính nhạc phong phú của Tiếng Việt, nhà thơ sử dụng rất tài tình các từ láy, các thanh điệu, các vần thơ[1]

[sửa] Sự kiện rắc rối sau khi ông mất
Bài phỏng vấn Tố Hữu với tựa đề: "Gặp Tố Hữu tại biệt thự 76 Phan Đình Phùng" của Nhật Hoa Khanh được công bố sau khi ông mất đã gặp phải sự phản kháng từ gia đình ông. Vào tháng 4 năm 2004, tài liệu này bắt đầu được phổ biến trong giới văn nghệ, báo chí tại Việt Nam. Vào tháng 5 năm 2004, báo Quân Đội Nhân Dân trích đăng 3 kì từ tài liệu này với nhan đề "Tố Hữu" và "Hoan hô chiến sĩ Điện Biên", (kì số 3 vào ngày 7 tháng 5 năm 2004). Ngoài ra bài này cũng được đăng thành nhiều phần nhỏ trong các báo khác như Nhân Dân, Tiền Phong Chủ Nhật, Người Hà Nội...
Nội dung bài phỏng vấn có nhắc tới các sự kiện văn hóa trước đây như Nhân văn-Giai phẩm và các nhà văn nạn nhân..., ông Tố Hữu có những lời ca ngợi các người này.
Bài phỏng vấn được thực hiện năm 1997, nhưng đến khi phổ biến thì bị bà Vũ Thị Thanh, vợ của Tố Hữu, phủ nhận và cho đó là những tài liệu giả mạo "pha chế nhiều ý kiến riêng, mượn danh Tố Hữu, biến Tố Hữu thành người phát ngôn cho ý mình”. Bà yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc để điều tra làm rõ sự giả mạo của tài liệu này, nhưng ông Nhật Hoa Khanh nói có đầy đủ băng ghi âm ghi lại cuộc nói chuyện của ông với Tố Hữu.
Thực hay giả, đúng hay sai, nhưng thực tế nó đã được các tờ báo chính thống ở Việt Nam phổ biến. Sau đó sự kiện này không được các cơ quan báo chí, văn nghệ nhắc tới nữa[2].

[sửa] Chú thích
^ a b c d e f g h i Bộ Giáo dục. Sách giáo khoa Văn lớp 12, 2007
^ Gặp Tố Hữu tại biệt thự 76 Phan Đình Phùng

[sửa] Liên kết ngoài
Tố Hữu: Nhà thơ hàng đầu thế kỷ 20?
Thơ Tố Hữu trên Thi Viện
Nhà Thơ Tố Hữu Trên Trang Thơ Việt Nam
[hiện]
xtsỦy viên Bộ Chính trị khóa IV
Lê DuẩnTrường ChinhPhạm Văn ĐồngPhạm HùngLê Đức ThọVõ Nguyên GiápNguyễn Duy TrinhLê Thanh NghịTrần Quốc HoànVăn Tiến DũngLê Văn LươngNguyễn Văn LinhVõ Chí CôngChu Huy Mân

Ủy viên dự khuyết: Tố Hữu • Võ Văn KiệtĐỗ Mười
Bộ Chính trị: Danh sách đầy đủ Khóa I Khóa II Khóa III Khóa IV Khóa V Khóa VI Khóa VII Khóa VIII Khóa IX Khóa X Tổng bí thư
[hiện]
xtsỦy viên Bộ Chính trị khóa V
Lê DuẩnTrường ChinhPhạm Văn ĐồngPhạm HùngLê Đức ThọVăn Tiến DũngVõ Chí CôngChu Huy Mân • Tố Hữu • Võ Văn KiệtĐỗ MườiLê Đức AnhNguyễn Đức TâmNguyễn Văn Linh

Ủy viên dự khuyết: Nguyễn Cơ ThạchĐồng Sĩ Nguyên
Bộ Chính trị: Danh sách đầy đủ Khóa I Khóa II Khóa III Khóa IV Khóa V Khóa VI Khóa VII Khóa VIII Khóa IX Khóa X Tổng bí thư
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%91_H%E1%BB%AFu
Thể loại: Trang thiếu chú thích trong bài Cần nguồn tham khảo Nhà thơ Việt Nam Phó Thủ tướng Việt Nam Người Huế Học sinh Quốc học Huế Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Đại biểu Quốc hội Việt Nam Giải thưởng Hồ Chí Minh Huân chương Sao Vàng Sinh 1920 Mất 2002
Xem
Bài viết
Thảo luận
Sửa đổi
Lịch sử
Công cụ cá nhân
Đăng nhập / Mở tài khoản

if (window.isMSIE55) fixalpha();
Xem nhanh
Trang Chính
Cộng đồng
Thời sự
Thay đổi gần đây
Bài viết ngẫu nhiên
Trợ giúp
Quyên góp
Tìm kiếm

Gõ tiếng Việt
Tự động [F9] Telex (?) VNI (?) VIQR (?) VIQR* Tắt [F12]
Bỏ dấu kiểu cũ [F7] Đúng chính tả [F8]
Công cụ
Các liên kết đến đây
Thay đổi liên quan
Các trang đặc biệt
Bản để in ra
Liên kết thường trực
Chú thích trang này
Ngôn ngữ khác
English
Polski


ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Đảng Cộng sản Việt Nam

http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_C%E1%BB%99ng_s%E1%BA%A3n_Vi%E1%BB%87t_Nam


Tổng bí thư
Nông Đức Mạnh
Thành lập
3 tháng 2, 1930
Trụ sở
quận Ba Đình, Hà Nội
Báo chính thức
Báo Nhân dân
Tổ chức thanh niên
Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí MinhĐội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh
Hệ tư tưởng/vị thế chính trị
Chủ nghĩa Marx-LeninTư tưởng Hồ Chí Minh
Trang web
Báo Điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam
Loạt bàiChính trị nước CHXHCN Việt Nam
Hiến pháp
Chủ tịch nước
Quốc hội
Chính phủ
Thủ tướng
Tòa án Nhân dân Tối cao
Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao
Đảng Cộng sản
Tổng Bí thư
Bộ Chính trị
Ban Bí thư
Ban Chấp hành Trung ương
sửa
Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) là đảng cầm quyền tại Việt Nam theo Hiến pháp, đồng thời cũng là đảng duy nhất được phép hoạt động. Đảng cộng sản Việt Nam lấy chủ nghĩa Marx-Lenin (Marxism-Leninism) và Tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động của Đảng. Tại Việt Nam, trong các ngữ cảnh không chính thức, các phương tiện truyền thông, các nhà lãnh đạo, và đại bộ phận người dân [cần dẫn nguồn] thường dùng một từ "Đảng" (hoặc "Đảng ta") để nói về Đảng Cộng sản Việt Nam.
Mục lục[ẩn]
1 Vai trò
2 Cương lĩnh chính trị
3 Lịch sử
3.1 Hình thành và các hoạt động đầu tiên
3.2 Cầm quyền tại miền Bắc
3.3 Sau thống nhất
4 Tổ chức
5 Cơ cấu của Đảng hiện nay (Sơ đồ)
6 Các ban của Đảng
7 Ủy ban Kiểm tra Trung ương và ở các cấp
8 Đơn vị sự nghiệp của Ban Chấp hành Trung ương
9 Tư tưởng
10 Chủ tịch Ban chấp hành Trung ương
11 Các Tổng Bí thư (tương đương với Bí thư Thứ nhất trong giai đoạn 1960 - 1976)
12 Các kỳ đại hội đại biểu toàn quốc
13 Xem thêm
14 Chú thích
15 Liên kết ngoài
//

[sửa] Vai trò
Điều 4 của Hiến pháp Việt Nam (1992, sửa đổi) viết:
Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

[sửa] Cương lĩnh chính trị
Bài chi tiết: Cương lĩnh chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam
Đảng Cộng sản Việt Nam đã ba lần công bố cương lĩnh chính trị của mình. Lần thứ nhất tại Hội nghị lần thứ nhất của TW Đảng năm 1930. Bản Cương lĩnh năm 1930 tuyên bố Đảng sẽ tiến hành cách mạng giải phóng dân tộc, cách mạng dân chủ tư sản, cách mạng ruộng đất. Lần thứ hai công bố cương lĩnh chính trị là tại Đại hội toàn quốc lần thứ II năm 1951 và lần thứ ba tại Đại hội VII của Đảng năm 1991. Bản Cương lĩnh 1991 tuyên bố Đảng sẽ lãnh đạo Việt Nam quá độ lên chủ nghĩa xã hội và khẳng định các đặc trưng của xã hội xã hội chủ nghĩa mà Đảng muốn xây dựng ở Việt Nam.

[sửa] Lịch sử

[sửa] Hình thành và các hoạt động đầu tiên
Đảng Cộng sản Việt Nam do Nguyễn Ái Quốc triệu tập các đại biểu cộng sản Việt Nam họp từ ngày 6 tháng 1 năm 1930[cần dẫn nguồn] đến ngày 7 tháng 2 năm 1930 tại Hương Cảng, trên cơ sở thống nhất ba tổ chức cộng sản tại Đông Dương (Đông Dương Cộng sản ĐảngAn Nam Cộng sản Đảng; thành viên từ một nhóm thứ ba tên là Đông Dương Cộng sản Liên đoàn không kịp có mặt). Hội nghị hợp nhất này diễn ra tại căn nhà của một công nhân ở bán đảo Cửu Long (Kowloon) từ ngày 3 đến ngày 7 tháng 2 năm 1930, đúng vào dịp Tết năm Canh Ngọ. Tham dự Hội nghị có 2 đại biểu Đông Dương Cộng sản Đảng (Trịnh Đình CửuNguyễn Đức Cảnh), 2 đại biểu An Nam Cộng sản Đảng (Nguyễn ThiệuChâu Văn Liêm) và 3 đại biểu ở nước ngoài (có Nguyễn Ái Quốc, Hồ Tùng Mậu, Lê Hồng Sơn, đại biểu của Quốc tế Cộng sản). Hội nghị quyết định thành lập một tổ chức cộng sản duy nhất, lấy tên là Đảng Cộng sản Việt Nam, thông qua một số văn kiện quan trọng như: Chính cương vắn tắt, Sách lược, Điều lệ vắn tắt của Đảng, Lời kêu gọi. Ngày 24 tháng 2 năm 1930, Đông Dương Cộng sản Liên đoàn chính thức gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tại Hội nghị Ban chấp hành Trung ương, họp tại Hồng Kông tháng 10 năm đó, tên của đảng được đổi thành Đảng Cộng sản Đông Dương theo yêu cầu của Quốc tế thứ ba (Quốc tế Cộng sản) và Trần Phú được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên.
Vừa ra đời, Đảng đã lãnh đạo phong trào nổi dậy 1930-1931, nổi bật là Xô-viết Nghệ Tĩnh. Phong trào này bị thất bại và Đảng Cộng sản Đông Dương bị tổn thất nặng nề vì khủng bố trắng của Pháp.
Năm 1935, Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ I được bí mật tổ chức tại Ma Cao do Hà Huy Tập chủ trì nhằm củng cố lại tổ chức đảng, thông qua các điều lệ, bầu Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khoá I gồm 13 ủy viên.
Đồng thời, một đại hội của Cộng sản Quốc tế thứ ba tại Moskva đã thông qua chính sách dùng mặt trận dân tộc chống phát xít và chỉ đạo những phong trào cộng sản trên thế giới hợp tác với những lực lượng chống phát xít bất kể đường lối của những lực lượng này có theo chủ nghĩa xã hội hay không để bảo vệ hòa bình chứ chưa đặt nhiệm vụ trước mắt là lật đổ chủ nghĩa tư bản. Việc này đòi hỏi Đảng Cộng sản Đông Dương phải xem các chính đảng dân tộc tại Đông Dương là đồng minh. Tại Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng tháng 7-1936 do Lê Hồng Phong chủ trì tổ chức tại Hóc Môn, Sài Gòn, Đảng đã tạm bỏ khẩu hiệu "đánh đổ đế quốc Pháp" và "tịch thu ruộng đất của địa chủ chia cho dân cày" mà lập Mặt trận Thống nhất Nhân dân Phản đế Đông Dương.
Khi Thế chiến thứ hai bùng nổ, chính quyền thực dân Pháp ở Đông Dương lại đàn áp mạnh tay, Đảng đã chuyển hướng, coi giải phóng dân tộc là nhiệm vụ hàng đầu. Tháng 11-1939 Hội nghị Trung ương đảng họp tại Hóc Môn, Sài Gòn do Nguyễn Văn Cừ chủ trì đã thành lập Mặt trận Dân tộc Thống nhất Phản đế Đông Dương và Hội nghị Trung ương tháng 5-1941 do Nguyễn Ái Quốc chủ trì họp tại Cao Bằng lập ra Mặt trận Việt Minh. Thông qua mặt trận này, Đảng đã lãnh đạo nhân dân giành chính quyền tại Việt Nam, được biết đến với tên gọi Cách mạng tháng Tám.
Ngày 11 tháng 11 năm 1945 Đảng Cộng sản Đông Dương tuyên bố tự giải tán để giấu sự liên hệ cộng sản với nhà nước mới thành lập, lấy tên gọi mới là Hội nghiên cứu Chủ nghĩa Mác ở Đông Dương, mọi hoạt động công khai của đảng từ đây đều thông qua Mặt trận Việt Minh. Song trên thực tế, đảng vẫn hoạt động và chỉ đạo công cuộc kháng chiến.

[sửa] Cầm quyền tại miền Bắc
Đảng này được "lập lại", công khai (tại Việt Nam) với tên gọi Đảng Lao Động Việt Nam vào năm 1951, tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ II ở Tuyên Quang. Đại hội này được diễn ra trong lúc diễn ra Chiến tranh Đông Dương lần thứ I. Đại hội này cũng tách bộ phận của Lào và Campuchia (vốn cùng thuộc Đảng Cộng sản Đông Dương) thành các bộ phận riêng.
Sau đại hội II, Đảng Cộng sản thực thi chiến dịch cải cách ruộng đất. Trong cuộc cải cách, 810.000 hécta ruộng đất ở đồng bằng và trung du miền Bắc đã được chia cho 2 triệu hộ nông dân, chiếm khoảng 72,8% số hộ nông dân ở miền Bắc. Tuy nhiên, cuộc cải cách đã đấu tố oan nhiều người, dẫn đến nhiều cái chết oan (số liệu cụ thể chưa được xác định). Đến tháng 9 năm 1956, Hội nghị lần thứ 10 Ban Chấp hành Trung ương Đảng (họp từ 25/8 đến 24/9/1956) nhận định các nguyên nhân đưa đến sai lầm, và thi hành biện pháp kỷ luật đối với Ban lãnh đạo chương trình Cải cách Ruộng đất như sau: ông Trường Chinh phải từ chức Tổng Bí thư Đảng, hai ông Hoàng Quốc Việt và Lê Văn Lương ra khỏi Bộ Chính trị, và ông Hồ Viết Thắng bị loại ra khỏi Chấp hành Trung ương Đảng.
Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ III được tổ chức tại Hà Nội vào năm 1960 chính thức hóa công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa tại miền Bắc, tức Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lúc đó và đồng thời tiến hành cách mạng tại miền Nam.

[sửa] Sau thống nhất
Tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IV, được tổ chức vào năm 1976 sau khi chấm dứt Chiến tranh Việt Nam, tên đảng được đổi lại thành Đảng Cộng sản Việt Nam.
Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI năm 1986 diễn ra trong bối cảnh sai lầm của đợt tổng cải cách giá - lương - tiền cuối năm 1985 làm cho kinh tế Việt Nam càng trở nên khó khăn. Đại hội khởi xướng chính sách đổi mới, cải tổ bộ máy nhà nước, và chuyển đổi nền kinh tế theo hướng kinh tế thị trường, trong lúc vẫn giữ vị trí độc quyền.
Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ X năm 2006 tiếp tục chính sách đổi mới, đồng thời cho phép đảng viên làm kinh tế tư nhân. Sau đại hội, một số báo chí nước ngoài đã đăng tin Đảng đang cân nhắc việc đổi tên, thành Đảng Nhân dân hay đổi lại thành Đảng Lao động.[1][2]

[sửa] Tổ chức
Đảng Cộng sản Việt Nam là một đảng theo chủ nghĩa Marx-Lenin với nguyên tắc tập trung dân chủ. Đại hội đại biểu Đảng toàn quốc là cơ quan quyền lực cao nhất của Đảng, là cơ quan duy nhất có quyền ban hành hoặc sửa đổi Điều lệ Đảng và cương lĩnh chính trị, thông qua báo cáo tổng kết nhiệm kỳ đã qua và thông qua nghị quyết về phương hướng hành động nhiệm kỳ tới, bầu ra Ban Chấp hành Trung ương là cơ quan lãnh đạo cao nhất việc chấp hành nghị quyết của đại hội. [3]
Giữa 2 kỳ đại hội, Ban chấp hành trung ương là cơ quan lãnh đạo cao nhất. Ban chấp hành trung ương do đại hội bầu ra tại đại hội Đảng toàn quốc và ban này họp 6 tháng 1 lần, họp bất thường khi cần. Ban chấp hành Trung ương bầu ra Bộ chính trị, bầu Tổng bí thư trong số ủy viên Bộ Chính trị và thành lập Ban Bí thư để xử lý công việc theo nhiệm vụ đã được quy định tại Điều lệ Đảng. Bộ chính trị họp 1 tháng 1 lần, họp bất thường khi cần, Ban bí thư làm việc hàng ngày, Tổng bí thư chủ trì cả Bộ chính trị và Ban bí thư. [3]
Đại hội Đảng được tổ chức thường kỳ 5 năm một lần để xác định đường lối lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, đại hội bất thường khi cần. Đồng thời Đại hội Đảng bộ Quân đội cũng tổ chức 5 năm 1 lần bầu ra Đảng ủy Quân sự Trung ương, gồm có một số ủy viên do Bộ Chính trị phân công và các ủy viên trong quân đội để lãnh đạo đường lối quân sự của Đảng đề ra. [3]
Vào năm 1976, sau khi Việt Nam thống nhất, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã tăng từ 77 đến 133 ủy viên và Bộ Chính trị tăng từ 11 đến 17 ủy viên trong khi Ban Bí thư tăng từ 7 đến 9 ủy viên.
Đảng Cộng sản Việt Nam còn có hệ thống các ban, mỗi ban do một trưởng ban (ít nhất là ủy viên Ban Chấp hành Trung ương) đứng đầu.
Số đảng viên tăng gấp hai từ 760.000 vào năm 1966 đến 1.553.500 vào năm 1976, đại diện 3,1% tổng dân số toàn quốc, và lên đến gần 2 triệu vào năm 1986.
Tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI tổ chức vào tháng 12 năm 1986, ông Nguyễn Văn Linh trở thành Tổng Bí thư cùng 14 thành viên được bầu vào Bộ Chính trị và Ủy ban Trung ương được mở rộng đến 173 thành viên.
Đại hội lần thứ IX diễn ra vào tháng 4 năm 2001 với 1168 đại biểu tham dự. Ban Chấp hành Trung ương Đảng với 150 thành viên do Đại hội Đảng bầu ra, họp ít nhất mỗi năm hai lần, với Bộ Chính trị họp nhiều lần hơn và Ban Bí thư có trách nhiệm giám sát hoạt động hằng ngày dưới sự lãnh đạo của Tổng Bí thư. Tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IX, ông Nông Đức Mạnh trở thành Tổng Bí thư mới.
Kết thúc nhiệm kỳ này, toàn Đảng có gần 3,1 triệu đảng viên, chiếm 3,73% dân số cả nước.
Đại hội lần thứ X diễn ra từ 18 đến 25 tháng 4 năm 2006 với 1.176 đại biểu tham dự, sau khi bốn đại biểu (trong đó có một bộ trưởng đã từ chức, một thứ trưởng bị bắt tạm giam) đã được rút từ danh sách ban đầu. Đại hội đã bầu Ban Chấp hành Trung ương với 160 thành viên, với Bộ Chính trị gồm 14 thành viên. Ông Nông Đức Mạnh được bầu lại chức Tổng Bí thư.

[sửa] Cơ cấu của Đảng hiện nay (Sơ đồ)
Sơ đồ : [1]

[sửa] Các ban của Đảng
Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay có các ban sau đây mà chức năng chủ yếu là tham mưu về chủ trương, chính sách lớn thuộc lĩnh vực được giao cho Ban Chấp hành Trung ương:
Ban Tổ chức Trung ương là cơ quan tham mưu của Ban Chấp hành Trung ương mà trực tiếp và thường xuyên là Bộ Chính trị, Ban Bí thư về chủ trương và các chính sách lớn thuộc lĩnh vực tổ chức cán bộ của hệ thống chính trị; đồng thời là cơ quan chuyên môn nghiệp vụ về công tác tổ chức, cán bộ, đảng viên của Trung ương. Ban này quan trọng nhất nên đứng đầu là một ủy viên Bộ Chính trị.
Ban Đối ngoại Trung ương là cơ quan tham mưu về chủ trương, chính sách lớn thuộc lĩnh vực đối ngoại, đồng thời là cơ quan tổ chức thực hiện quan hệ đối ngoại của Đảng.
Ban Bảo vệ Chính trị nội bộ là cơ quan tham mưu về lĩnh vực bảo vệ chính trị nội bộ, đồng thời là cơ quan nghiệp vụ về bảo vệ chính trị nội bộ.
Ban Tư tưởng-Văn hóa Trung ương là cơ quan tham mưu về chủ trương và các chính sách lớn thuộc lĩnh vực tư tưởng, văn hóa. Ban này hình thành trên cơ sở hợp nhất Ban Tuyên huấn Trung ương và Ban Văn hóa Văn nghệ Trung ương tồn tại trước đó. Tuy nhiên hiện nay ở cấp thấp hơn (cấp tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương) thì lại có tên là Ban Tuyên giáo.
Ban Nội chính Trung ương là cơ quan tham mưu về chủ trương và các chính sách lớn thuộc lĩnh vực nội chính.
Ban Kinh tế Trung ương là cơ quan tham mưu về chủ trương và các chính sách lớn thuộc lĩnh vực kinh tế-xã hội.
Ban Khoa giáo Trung ương là cơ quan tham mưu về chủ trương và các chính sách lớn thuộc lĩnh vực khoa giáo (bao gồm khoa học, công nghệ, giáo dục, đào tạo, sức khỏe, giới trí thức).
Ban Dân vận Trung ương là cơ quan tham mưu về chủ trương, chính sách và giải pháp lớn về công tác dân vận.
Ban Tài chính Quản trị Trung ương là cơ quan quản lý tài chính của Đảng cũng các đơn vị kinh tế trực thuộc.
Ban Cán sự Đảng ngoài nước phụ trách công tác Đảng đối với các tổ chức Đảng và đảng viên ở ngoài nước.
Theo QĐ45-QĐ/TW của Bộ Chính trị, hợp nhất các ban của đảng như sau (từ tháng 4/2007):
Ban Kinh tế Trung ương + Ban Nội chính Trung ương + Ban Tài chính Quản trị Trung ương + Văn phòng Trung ương Đảng = Văn phòng Trung ương Đảng
Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ Trung ương + Ban Tổ chức Trung ương Đảng = Ban Tổ chức Trung ương
Ban Khoa giáo Trung ương + Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương = Ban Tuyên giáo Trung ương.

[sửa] Ủy ban Kiểm tra Trung ương và ở các cấp
Ngoài các ban còn có Ủy ban Kiểm tra Trung ương chuyên xem xét tư cách đạo đức các đảng viên là cán bộ cao cấp, các vụ việc tiêu cực liên quan đến các đảng viên cao cấp.
Điều 32 Điều lệ Đảng quy định nhiệm vụ của Uỷ ban kiểm tra các cấp như sau:
Kiểm tra đảng viên, kể cả cấp ủy viên cùng cấp khi có dấu hiệu vi phạm tiêu chuẩn đảng viên, tiêu chuẩn cấp ủy viên và trong việc thực hiện nhiệm vụ đảng viên.
Kiểm tra tổ chức đảng cấp dưới khi có dấu hiệu vi phạm trong việc chấp hành Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị của Đảng, các nguyên tắc tổ chức của Đảng; kiểm tra việc thực hiện nhiệm vụ kiểm tra và thi hành kỷ luật trong Đảng.
Xem xét, kết luận những trường hợp vi phạm kỷ luật, quyết định hoặc đề nghị cấp ủy thi hành kỷ luật.
Giải quyết tố cáo đối với tổ chức đảng và đảng viên; giải quyết khiếu nại về kỷ luật Đảng.
Kiểm tra tài chính của cấp ủy cấp dưới và của cơ quan tài chính cấp ủy cùng cấp.
Uỷ ban kiểm tra có quyền yêu cầu tổ chức đảng cấp dưới và đảng viên báo cáo, cung cấp tài liệu về những vấn đề liên quan đến nội dung kiểm tra.

[sửa] Đơn vị sự nghiệp của Ban Chấp hành Trung ương
Đảng Cộng sản Việt Nam hiện có ba cơ quan báo chí, xuất bản, về mặt tổ chức, các cơ quan này tương đương với ban:
Báo Nhân dân là cơ quan ngôn luận trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam, tổ chức phát hành các loại ấn phẩm sau: Nhân dân hàng ngày, Nhân dân cuối tuần, Nhân dân hàng tháng, Nhân dân điện tử tiếng Việt và tiếng Anh.
Nhà xuất bản Chính trị quốc gia - Sự thật là cơ quan xuất bản chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Ngoài nhiệm vụ xuất bản các ấn phẩm chính trị, cơ quan này còn tham gia nghiên cứu các vấn đề lý luận chính trị, khoa học xã hội.
Tạp chí Cộng sản là cơ quan lý luận và chính trị của Trung ương Đảng Cộng sản Việt nam, ấn phẩm là Tạp chí Cộng sản và Tạp chí Cộng sản điện tử.

[sửa] Tư tưởng
Tuy chính thức là một đảng Marx-Lenin, Đảng Cộng sản Việt Nam đã cải tổ đường lối theo kinh tế thị trường và tạo điều kiện cho khu vực kinh tế tư nhân phát triển mạnh. Hiện nay, đảng vẫn là đảng cầm quyền duy nhất tại Việt Nam.

[sửa] Chủ tịch Ban chấp hành Trung ương
Chức Chủ tịch Ban chấp hành Trung ương Đảng, tồn tại từ năm 1951 đến 1969, chỉ duy nhất do Hồ Chí Minh nắm giữ, được coi là cao hơn Tổng Bí thư.

[sửa] Các Tổng Bí thư (tương đương với Bí thư Thứ nhất trong giai đoạn 1960 - 1976)
Họ tên
Thời gian giữ chức
Ghi chú
Trần Phú
10/1930-4/1931
Lê Hồng Phong
3/1935đến 6/1936
Chỉ được công nhận gần đây, quãng từ năm 2000 trở đi
Hà Huy Tập
7/1936 đến 3/1938
Chỉ được công nhận gần đây, quãng từ năm 2000 trở đi
Nguyễn Văn Cừ
3/1938 đến 1/1940
Trường Chinh
5/1941 đến 9/1956
Quyền Tổng Bí thư từ tháng 11/1940
Thôi giữ chức sau Hội nghị Trung ương về vấn đề sửa sai cải cách ruộng đất
Lê Duẩn
9/1960 đến 7/1986
9/1960-12/1976: Bí thư Thứ nhất12/1976-7/1986: Tổng Bí thư (đến lúc mất)
Trường Chinh
7/1986 đến 12/1986
Tổng Bí thư
Nguyễn Văn Linh
12/1986 đến 6/1991
Tổng Bí thư
Đỗ Mười
6/1991 đến 12/1997
Tổng Bí thư
Lê Khả Phiêu
12/1997 đến 4/2001
Tổng Bí thư
Nông Đức Mạnh
4/2001 đến nay (29/03/2009)
Tổng Bí thư

[sửa] Các kỳ đại hội đại biểu toàn quốc
Đại hội Đại biểu toàn quốc
Thời gian
Địa điểm
Số đại biểu
Số đảng viên
Sự kiện
Lần thứ nhất
27 - 31/ 3/1935
Ma Cao (Trung Quốc)
13
600
Lần thứ hai
11 - 19/02/1951
Tuyên Quang
158 (53 dự khuyết)
766.349
Khởi xướng Cải cách ruộng đất
Lần thứ ba
05 - 12/ 9/1960
Hà Nội
525 (51 dự khuyết)
500.000
Xây dựng Chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc, tiến hành cách mạng miền Nam
Lần thứ tư
14 - 20/12/1976
Hà Nội
1008
1.550.000
Đại hội đầu tiên sau thống nhất
Lần thứ năm
27 - 31/ 3/1982
Hà Nội
1033
1.727.000
Lần thứ sáu
15 - 18/12/1986
Hà Nội
1129
~1.900.000
Khởi xướng chính sách đổi mới
Lần thứ bảy
24 - 27/ 6/1991
Hà Nội
1176
2.155.022
Lần thứ tám
28 - 01/ 7/1996
Hà Nội
1198
2.130.000
Lần thứ chín
19 - 22/ 4/2001
Hà Nội
1168
2.479.719
Lần thứ mười
18 - 25/ 4/2006
Hà Nội
1176
~3.100.000

[sửa] Xem thêm
Danh sách các đảng phái chính trị của Việt Nam

[sửa] Chú thích
^ Roger Mitton, “Name change as Viet party rebrands itself?”, The Straits Times, 19 tháng 10 năm 2007. Truy cập 6 tháng 12 năm 2007.
^Đảng 'nghĩ việc đổi tên'?”, BBC Tiếng Việt, 21 tháng 10 năm 2007. Truy cập 6 tháng 12 năm 2007.
^ a b c Điều lệ Đảng Cộng Sản Việt Nam

[sửa] Liên kết ngoài
Website chính thức của ĐCSVN
Báo Nhân Dân: cơ quan trung ương của ĐCSVN
Chuyên trang lịch sử ĐCSVN trên VOV
Lịch sử Đảng-Đảng cộng sản Việt Nam ra đời và cương lĩnh đầu tiên của Đảng
Tạp chí Cộng sản
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_C%E1%BB%99ng_s%E1%BA%A3n_Vi%E1%BB%87t_Nam
Thể loại: Đảng Cộng sản Việt Nam Tổ chức chính trị Việt Nam Đảng cầm quyền Đảng cộng sản Đảng độc quyền Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Chính trị Việt Nam
Xem
Bài viết
Thảo luận
Sửa đổi
Lịch sử
Công cụ cá nhân
Đăng nhập / Mở tài khoản

if (window.isMSIE55) fixalpha();
Xem nhanh
Trang Chính
Cộng đồng
Thời sự
Thay đổi gần đây
Bài viết ngẫu nhiên
Trợ giúp
Quyên góp
Tìm kiếm

Gõ tiếng Việt
Tự động [F9] Telex (?) VNI (?) VIQR (?) VIQR* Tắt [F12]
Bỏ dấu kiểu cũ [F7] Đúng chính tả [F8]
Công cụ
Các liên kết đến đây
Thay đổi liên quan
Các trang đặc biệt
Bản để in ra
Liên kết thường trực
Chú thích trang này
Ngôn ngữ khác
Deutsch
English
Español
فارسی
Français
Galego
Italiano
日本語
Polski
Svenska
ไทย
Türkçe
中文


Sửa đổi lần cuối lúc 12:10, ngày 20 tháng 3 năm 2009.
Tất cả nội dung được phép sử dụng theo Giấy phép Tài liệu Tự do GNU (xem Quyền tác giả để biết thêm chi tiết).Wikipedia® là nhãn hiệu đăng ký bởi Tổ chức Quỹ Hỗ trợ Wikimedia.
Chính sách về sự

VIỆT NAM QUỐC DÂN ĐẢNG *WIKIPEDIA

Việt Nam Quốc dân đảng
http://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam_Qu%E1%BB%91c_d%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A3ng

Tên gọi
Việt Nam Quốc dân đảng
Ngày thành lập
Ngày 25 tháng 12 năm 1927
Tôn chỉ
Dân tộc độc lập
Dân quyền tự do
Dân sinh hạnh phúc
Nhiệm vụ
Cách mạng dân tộc, cách mạng xã hội, xây dựng nền dân chủ trực tiếp
Ý nghĩa đảng kỳ
Mầu đỏ tượng trưng cho sức chiến đấu, lòng dũng cảm hy sinh trong công cuộc giải phóng dân tộc, bảo vệ tổ quốc.
Ngôi sao trắng, vì tinh tú soi đường, là biểu tượng của Lý Tưởng Cách Mạng của Đảng, tượng trưng cho sự lãnh đạo trong sáng và đạo đức của Đảng.
Mầu xanh là màu hy vọng, tượng trưng cho hòa bình, tự do, bình đẳng, an lạc và thịnh vượng trường tồn của dân tộc.
Lời thề đảng viên
"Trước giang sơn Tổ quốc, trước các anh em đồng chí, tôi tên là...tuổi, nguyên quán... Bí danh...hân hạnh được gia nhập VIỆT NAM QUỐC DÂN ĐẢNG.
Tôi xin thề:
Tuyệt đối trung thành với Đảng
Tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của Đảng
Tuyệt đối giữ bí mật công việc của Đảng
Tuyệt đối hy sinh cho Đảng
Nếu trái lời thề, tôi xin chịu tội tử hình.
Việt Nam Quốc dân đảng (chữ Hán: 越南國民黨) là một chính đảng của Việt Nam trước 1975. Sau 1975, đảng này hoạt động giới hạn bên ngoài Việt Nam.
Mục lục[ẩn]
1 Quá trình thành lập
2 Tổ chức
3 Lịch sử
3.1 Giai đoạn 1927-1930
3.2 Giai đoạn 1931-1946
3.3 Giai đoạn 1947-1954
3.4 Giai đoạn 1955-1963
3.5 Giai đoạn 1963-1975
3.6 Giai đoạn sau 1975
4 Nguồn tham khảo
5 Xem thêm
6 Chú thích
7 Liên kết ngoài
//

[sửa] Quá trình thành lập
Trong thập niên 1920, dưới ách thống trị hà khắc và sự đàn áp dữ dội của thực dân Pháp với phong trào chống Pháp, Nguyễn Thái Học, một sinh viên trường Cao đẳng Thương mại Hà Nội, đã cùng một số người Việt yêu nước khác như Nhượng Tống, Phạm Tuấn Tài, Phạm Tuấn Lâm, Hồ Văn Mịch, Phó Đức Chính, Nguyễn Ngọc Sơn, Lê Văn Phúc... bí mật thành lập một tổ chức đấu tranh cách mạng nhằm đánh đuổi thực dân giành độc lập và tự do cho dân tộc.
Hạt nhân đầu tiên là Nam Đồng Thư Xã, một nhà xuất bản tiến bộ do Phạm Tuấn Tài, Nhượng Tống, và Phạm Tuấn Lâm thành lập vào cuối năm 1926. Thư Xã ở số 6 đường 96, bờ hồ Trúc Bạch, gần đối diện với chùa Châu Long. Mục tiêu của Thư Xã là nâng cao dân trí. Do ảnh hưởng của phong trào dân tộc dân chủ ở Trung Quốc, Nguyên Tắc Tam Dân - Three Principles of The People của Tôn Trung Sơn (một sáng lập viên của Trung Hoa Quốc Dân Đảng), nên vào đêm 24 rạng ngày 25 tháng 12 năm 1927 (có tài liệu nói là 25 tháng 9) những thành viên của Thư Xã cùng một số nhà ái quốc, đa số từ Thanh Hóa trở ra, đã tổ chức một đại hội bí mật tại làng Thể Giao, Hà Nội thành lập một đảng cách mạng đặt tên là Việt Nam Quốc Dân Đảng.

[sửa] Tổ chức
Đại hội bầu ra ban lãnh đạo gồm:
Nguyễn Thái Học: Chủ tịch Tổng bộ
Nguyễn Thế Nghiệp: Phó Chủ tịch
Phó Đức Chính: Trưởng Ban Tổ chức
Nhượng Tống: Trưởng Ban Tuyên truyền
Nguyễn Ngọc Sơn: Trưởng Ban Ngoại giao
Đặng Đình Điển: Trưởng Ban Tài chánh
Nguyễn Hữu Đạt: Trưởng Ban Giám sát
Trương Dân Bảo: Trưởng Ban Trinh sát
Hoàng Văn Tùng: Trưởng Ban Ám sát
Riêng Ban Binh vụ khuyết.
Sau khi thành lập, Việt Nam Quốc Dân Đảng đẩy mạnh công tác xây dựng và phát triển cơ sở trong các tầng lớp dân chúng trên cả nước, nhất là ở Bắc KỳNam Kỳ. Đảng đã liên lạc và sáp nhập thêm tổ chức Việt Nam Dân Quốc ở Bắc Giang do Nguyễn Khắc Nhu đứng đầu. Gia nhập Việt Nam Quốc Dân Đảng còn có thêm các nhóm nhân sĩ và trí thức yêu nước ở Bắc Ninh do Nguyễn Thế Nghiệp tổ chức, nhóm khác ở Thanh Hoá do Hoàng Văn Đào đứng đầu, một nhóm ở Thái Bình do Hà Đình Điển tổ chức và một nhóm ở Sài Gòn do Trần Huy Liệu đứng đầu. Cơ sở tổ chức của Việt Nam Quốc Dân Đảng phát triển tương đối nhanh trong năm 1928 và đầu năm 1929, thu hút hàng nghìn thanh niên trí thức, công chức và binh lính Việt Nam yêu nước trong quân đội Pháp. Việt Nam Quốc Dân Đảng cũng cử người bắt liên lạc với Hội Việt Nam Kách mệnh Thanh niên và Tân Việt Cách mạng Đảng để bàn thảo việc thống nhất về tổ chức và phối hợp hoạt động vì mục đích giải phóng dân tộc.
Thành phần đảng chủ yếu bao gồm: tiểu thương, tiểu chủ, binh lính người Việt trong quân đội Pháp, thân hào địa chủ.
Do thành phần quá phức tạp, chưa gây dựng đuợc cơ sở của đảng trong công nhân và nông dân bởi vậy thực dân Pháp đã lợi dụng điều này để cài người vào tổ chức.

[sửa] Lịch sử

[sửa] Giai đoạn 1927-1930
Ám sát Bazin: Bazin là một tay thực dân chuyên dụ dỗ, bắt cóc dân nghèo tại Bắc Kỳ và Bắc Trung Kỳ đi làm phu cho các đồn điền cao su tại Nam Kỳ, Miên, Lào, nơi những người phu này bị đối xử như nô lệ. Ngày 9 tháng 2 năm 1929, ba đảng viên của Việt Nam Quốc dân đảng là Nguyễn Văn Viên, Nguyễn Văn Lân và Nguyễn Đức Lung đã xử tử Bazin tại Chợ Hôm, Hà Nội. Người Pháp đàn áp trả đũa khắp nơi.
Khởi nghĩa Yên Bái: Trước tình hình trong hàng ngũ đảng có phản bội, công việc chuẩn bị khởi nghĩa bị bại lộ, thực dân Pháp càn quét các khắp nơi, nhiều đảng viên bị bắt. Mặc dù không tin chắc vào thắng lợi nhưng với quan điểm "Không thành công thì thành nhân" ngày 10 tháng 2 năm 1930 Việt Nam Quốc dân đảng tổ chức khởi nghĩa tại nhiều nơi ở phía Bắc như Yên Bái, Lâm Thao, Hưng Hóa, Hà Nội, Đáp Cầu, Phả Lại, Kiến An, Phụ Dực, Vĩnh Bảo, Thái Bình... Tuy nhiên, do tin tức bị lộ nên cuộc khởi nghĩa chỉ nổ ra thực sự ở Yên Bái.Do lực lượng yếu, thiếu phương tiện liên lạc cuộc khởi nghĩa thất bại sau khi gây tổn thất cho quân Pháp. Ngày 20 tháng 2 năm 1930, Nguyễn Thái Học bị bắt tại làng Cổ Vịt. Lúc 5 giờ 35 sáng ngày 17 tháng 6 năm 1930 tại pháp trường Yên Bái, Nguyễn Thái Học cùng 12 liệt sĩ khác là:
Phó Đức Chính
Bùi Tư Toàn
Bùi Văn Chuẩn
Nguyễn An
Hà Văn Lạo
Đào Văn Nhít
Ngô Văn Du
Nguyễn Đức Thịnh
Nguyễn Văn Tiềm
Đỗ Văn Sứ
Bùi Văn Cửu
Nguyễn Như Liên
đã bình thản bước lên đoạn đầu đài và trước khi chết đã hô to "Việt Nam vạn tuế". (Hiện nay Khu di tích mộ Nguyễn Thái Học và các đồng chí nằm ngay tại thị xã Yên Bái được nhà nước Việt Nam xếp hạng di tích lịch sử văn hóa). Nguyễn Thị Giang (tức Cô Giang - hôn thê của Nguyễn Thái Học) cũng tuẫn tiết theo. Sau đó Pháp tiếp tục xử tử, bỏ tù khổ sai và lưu đầy biệt xứ nhiều đảng viên khác. Riêng Nhượng Tống trốn thoát. Một số đảng viên khác sang Trung Quốc, giữ gìn cơ sở.

[sửa] Giai đoạn 1931-1946
Sau khi khởi nghĩa Yên Bái thất bại, nhiều đảng viên trốn thoát đã cố gắng xây dựng lại lực lượng. Tuy nhiên, lực lượng của Việt Nam Quốc dân đảng bị phân hóa thành rất nhiều nhóm như: nhóm Hà Nội (Tân Việt Nam Quốc Dân Đảng) với lãnh tụ Nguyễn Thế Nghiệp, Ngô Thúc Địch, Nhượng Tống, nhóm Quảng Nam với lãnh tụ Phan Khôi, Phan Kích Nam. Một số khác như Trần Huy Liệu, Nguyễn Bình ly khai, hợp tác với Việt Minh hoặc xây dựng lực lượng riêng. Số đảng viên ở Trung Quốc cũng bị phân hóa thành nhiều nhóm như nhóm Nam Kinh, Quảng Châu, Quý Châu, nhưng mạnh nhất là nhóm Côn Minh (Hải ngoại bộ) với lãnh tụ Vũ Hồng Khanh.
Bên cạnh đó, tinh thần của cuộc khởi nghĩa Yên Bái cũng đã làm dấy lên mạnh mẽ phong trào đấu tranh theo chủ nghĩa Quốc dân. Hàng loạt các đảng phái Quốc dân ra đời, mạnh nhất là Việt Nam Cách mệnh Đồng minh hội do Nguyễn Hải Thần sáng lập năm 1936, Đại Việt Quốc dân đảng do Trương Tử Anh (1914-1946) sáng lập 1938, Đại Việt Dân chính đảng do Nguyễn Tường Tam sáng lập năm 1938.
Tháng 5 năm 1945, tại Trùng Khánh (Trung Quốc), Việt Nam Quốc dân đảng hợp nhất với Đại Việt Quốc dân đảng (lãnh tụ Trương Tử Anh) và Đại Việt Dân Chính đảng (lãnh tụ Nguyễn Tường Tam) thành một tổ chức mới, ở trong nước thì lấy tên là Đại Việt Quốc Dân Đảng, còn ở Trung Quốc thì lấy tên là Quốc Dân Đảng Việt Nam, tránh dùng danh xưng Đại Việt vì lý do tế nhị trong giao tế với bạn đồng minh Trung Hoa. Sau đó các đại biểu của 3 đảng kết hợp trong tổ chức mới lên Trùng Khánh gặp Bí thư Trưởng Trung Quốc Quốc Dân Đảng Ngô Thiết Thành, yết kiến Tổng Thống Trung Hoa Dân Quốc Tưởng Giới Thạch, và dự lễ liên hoan do Quốc Dân Đảng Trung Quốc tổ chức chào mừng Quốc Dân Đảng Việt Nam.
Năm 1945, Việt Nam Quốc dân đảng (Việt Quốc) và Việt Nam Cách mệnh Đồng minh hội (Việt Cách) dưới sự hỗ trợ của quân đội Trung Hoa trở về Việt Nam. Việt Quốc đã đánh chiếm Lào Cai và cướp chính quyền ở Sa Pa.
Ngày 15 tháng 12 năm 1945, ở phố Jambert, khu Ngũ Xã (Hà Nội), thực hiện nghị quyết Trùng Khánh, Mặt trận Quốc dân đảng Việt Nam gồm 3 đảng ra công khai, với tên gọi chung là Việt Nam Quốc dân đảng, với Trương Tử Anh làm Chủ tịch, Vũ Hồng Khanh làm Bí thư trưởng và Nguyễn Tường Tam làm Tổng thư ký. Phần chỉ huy tối cao bí mật có: Trương Tử Anh, Nguyễn Tiến Hỷ, Vũ Hồng Khanh, Nghiêm Kế Tổ và Nguyễn Tường Tam.
Tại Hà Nội, Việt Nam Quốc dân đảng ra tuần báo Chính nghĩa và nhật báo Việt Nam.
Ngày 19 tháng 11 năm 1945, tướng Tiêu Văn đứng ra tổ chức một cuộc hội nghị hòa giải có Việt Nam Quốc dân đảng, Việt Nam Cách mạng Đồng minh hội và Việt Minh tham gia. Sau khi bàn bạc, cả ba phái đều thỏa thuận thành lập một Chính phủ liên hiệp, quân đội các bên không dùng vũ lực giải quyết những vấn đề bất đồng, đồng thời chấm dứt việc công kích nhau trên báo chí. Ngày 24 tháng 11, đại biểu ba đảng trên lại gặp nhau và ký vào bản "Đoàn kết tinh thành". Kết quả là Việt Quốc có 50 ghế đại biểu Quốc hội không qua bầu cử và Nguyễn Tường Long, người của Việt Quốc được cử làm Thứ trưởng Bộ Quốc dân kinh tế trong Chính phủ liên hiệp lâm thời.
Ngày 24 tháng 2 năm 1946, tại Đại sứ quán Trung Hoa, dưới sự chủ trì của tướng Tiêu Văn, hội nghị giữa các đảng phái Việt Minh, Việt Quốc, Việt Cách, Đảng Dân chủ đã thống nhất về việc thành lập Chính phủ liên hiệp kháng chiến, Cố vấn đoàn và Kháng chiến Ủy viên hội. Việt Cách và Việt Quốc nắm 4 bộ (Ngoại giao, Kinh tế, Xã hội và Canh nông).
Ngày 2 tháng 3 năm 1946 Quốc hội họp, thảo luận và đã thành lập Chính phủ liên hiệp kháng chiến gồm 12 thành viên, trong đó Hồ Chí Minh (Việt Minh) làm Chủ tịch, Nguyễn Hải Thần (lãnh tụ Việt Cách) làm Phó Chủ tịch; Nguyễn Tường Tam (Việt Quốc) giữ Bộ trưởng bộ Ngoại Giao; Vũ Hồng Khanh là Phó Chủ tịch Kháng chiến uỷ viên hội và Chu Bá Phượng (Việt Quốc) đảm trách bộ Kinh tế.
Tuy nhiên, sự liên hiệp này rất lỏng lẻo. Tháng 7 năm 1946, nhân vụ án phố Ôn Như Hầu (Hà Nội), Việt Minh tấn công lực lượng của Việt Nam Quốc dân đảng. [1] Các lãnh tụ Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh phải trốn sang Trung Hoa. Trương Tử Anh mất tích (có giả thuyết cho rằng ông bị bắt cóc và thủ tiêu). Khi Pháp tái chiếm Đông Dương thì lực lượng Quốc dân đảng đã bị tan rã. Bồ Xuân Luật thì theo Việt Minh.

[sửa] Giai đoạn 1947-1954
Sau khi Pháp tái chiếm Đông Dương và Trương Tử Anh mất tích, sự thống nhất của Mặt trận Quốc dân đảng bị tan vỡ, các đảng viên Đại Việt Quốc dân đảng trở lại hoạt động dưới danh nghĩa Đại Việt. Các lãnh tụ của Việt Nam Quốc dân đảng cố gắng tái tổ chức lại lực lượng tại Trung Quốc và một số vùng do Pháp kiểm soát. Ngày 17 tháng 2 năm 1947, Việt Nam Quốc dân đảng tham gia Mặt trận Quốc gia Thống nhất Toàn quốc, chống chính quyền Việt Minh, ủng hộ giải pháp Bảo Đại, thành lập chính quyền Quốc gia Việt Nam. Tuy nhiên, tháng 8 năm 1948, Hoàng Đạo qua đời tại Trung Quốc. Năm 1949 Nhượng Tống bị du kích Việt Minh ám sát vì cho là phản quốc tại Hà Nội. Từ đó, Việt Nam Quốc dân đảng lại phân hóa thành nhiều nhóm khác nhau, chủ yếu là 3 nhóm là nhóm Vũ Hồng Khanh, nhóm Nguyễn Tường Tam, nhóm Nguyễn Hòa Hiệp. Tuy nhiên, hoạt động cũng không còn thực lực như thời kỳ đầu nữa. Từ năm 1951, Nguyễn Tường Tam tuyên bố không tham gia hoạt động chính trị nữa và không thuộc bất kỳ đảng phái nào.

[sửa] Giai đoạn 1955-1963
Sau 1954, theo Hiệp định Genève, các lực lượng Việt Nam Quốc dân đảng đều di chuyển xuống miền Nam. Năm 1955, nổ ra cuộc tranh giành quyền lực giữa chính quyền Ngô Đình Diệm với các lực lượng đối lập, lực lượng Việt Nam Quốc dân đảng bị chính quyền đàn áp, bắt giam nhiều lãnh tụ. Một số có lực lượng quân sự như nhóm Nguyễn Hòa Hiệp do liên hiệp với Hòa Hảo nên bị quân Ngô Đình Diệm tiêu diệt. Nhóm Vũ Hồng Khanh chuyển hướng, hợp tác với chính quyền. Riêng nhóm Nguyễn Tường Tam, do vẫn còn uy tín trong đảng, chuyển hướng đối lập với chính quyền, cùng đường lối với đảng Đại Việt.
Ngày 11 tháng 11 năm 1960, Đại tá Nguyễn Chánh ThiTrung tá Vương Văn Đông chỉ huy cuộc đảo chính tại Sài Gòn. Lực lượng Việt Quốc và Đại Việt đối lập tham gia ủng hộ chính trị cho cuộc đảo chính. Do cuộc đảo chính thất bại, nhiều đảng viên bị bắt và cầm tù, chờ xét xử.
Ngày 26 tháng 2 năm 1962, 2 phi công Quân lực Việt Nam Cộng hòa là đảng viên Việt Quốc ném bom dinh Độc Lập mưu sát Ngô Đình Diệm bất thành. Phi công Nguyễn Văn Cử đào thoát sang Campuchia xin tỵ nạn chính trị. Phi công Phạm Phú Quốc bị bắn hạ và bị bắt. Vì sự biến này, chính quyền đã mở cuộc truy quét và bắt giữ nhiều đảng viên.
Ngày 8 tháng 7 năm 1963, tòa án quân sự đặc biệt được thành lập để xét xử những người liên can tới vụ đảo chính 1960 và vụ binh biến năm 1962. Nhiều đảng viên bị xử với nhiều mức án khác nhau. Riêng Nguyễn Tường Tam tự sát, để lại di ngôn nổi tiếng: "Đời tôi để lịch sử xử, tôi không chịu để ai xử cả".

[sửa] Giai đoạn 1963-1975
Sau đảo chính 1963, cả Việt Quốc và Đại Việt bắt đầu phục hồi lại. Đặc biệt, trong giai đoạn 1964-1965, liên minh 2 đảng tham gia trong chính quyền Việt Nam Cộng Hòa với Phó thủ tướng Nguyễn Tôn Hoàn và Thủ tướng Phan Huy Quát. Tuy nhiên, khi chính quyền thuộc về tay nhóm các tướng trẻ, cả Đại Việt lẫn Việt Quốc đều bị hạn chế lực lượng, không thể phát triển mạnh mẽ và chỉ còn là một đảng đối lập thiểu số trong Quốc hội Việt Nam Cộng Hòa.

[sửa] Giai đoạn sau 1975
Sau năm 1975, nhiều đảng viên đào thoát và tị nạn tại nước ngoài. Tổ chức trong nước hoàn toàn tan rã. Từ năm 1980, các đảng viên cũ và các đảng viên mới gia nhập ở nước ngoài đã tìm cách tổ chức lại đảng ở hải ngoại. Ngày 25 tháng 11 năm 1994, các đảng viên đã tổ chức việc thống nhất các hệ phái, tổ chức và hành động để thực hiện cương lĩnh của đảng kể từ lúc mới thành lập năm 1927. Tuy nhiên, chủ yếu hoạt động vẫn chỉ giới hạn ở hình thức vận động chính trị ở nước ngoài.

[sửa] Nguồn tham khảo
Sự ra đời của Việt Nam Quốc Dân Đảng và những giá trị lịch sử
Liệt sĩ Nguyễn Thái Học, Chủ tịch Việt Nam Quốc Dân Đảng 1930
Nguyễn Thái Học - Việt Nam Quốc Dân Đảng
Tiểu sử đảng trưởng VNQDĐ Nguyễn Thái Học
Nguyễn Thái Học Foundation
Kế Hoạch Dân Chủ Hóa Đông Dương - Nguyễn Đại Việt

[sửa] Xem thêm
Danh sách các đảng phái chính trị của Việt Nam

[sửa] Chú thích
^ Vụ án phố Ôn Như Hầu

[sửa] Liên kết ngoài
vietquoc.org
Trang mạng của Việt Nam quốc dân đảng
Nguyễn Thái Học Foundation
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam_Qu%E1%BB%91c_d%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A3ng
Thể loại: Việt Nam Quốc dân đảng Chiến tranh Đông Dương Tổ chức chính trị Việt Nam
Xem
Bài viết
Thảo luận
Sửa đổi
Lịch sử
Công cụ cá nhân
Đăng nhập / Mở tài khoản

if (window.isMSIE55) fixalpha();
Xem nhanh
Trang Chính
Cộng đồng
Thời sự
Thay đổi gần đây
Bài viết ngẫu nhiên
Trợ giúp
Quyên góp
Tìm kiếm

Gõ tiếng Việt
Tự động [F9] Telex (?) VNI (?) VIQR (?) VIQR* Tắt [F12]
Bỏ dấu kiểu cũ [F7] Đúng chính tả [F8]
Công cụ
Các liên kết đến đây
Thay đổi liên quan
Các trang đặc biệt
Bản để in ra
Liên kết thường trực
Chú thích trang này
Ngôn ngữ khác
Deutsch
English
日本語


Sửa đổi lần cuối lúc 16:23, ngày 25 tháng 3 năm 2009.
Tất cả nội dung được phép sử dụng theo Giấy phép Tài liệu Tự do GNU (xem Quyền tác giả để biết thêm chi tiết).Wikipedia® là nhãn hiệu đăng ký bởi Tổ chức Quỹ Hỗ trợ Wikimedia.
Chính sách về sự riêng t

VIÊT NAM CÁCH MẠNG ĐỒNG MINH HỘI * WIKIPEDIA

Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
http://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam_C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_%C4%90%E1%BB%93ng_minh_H%E1%BB%99i

Hán-Nôm:
越南革命同盟會
Ngày thành lập:
1 tháng 10 năm 1942
Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội hay Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội, gọi tắt là Việt Cách là một tổ chức chính trị Việt Nam.
Đại hội thành lập Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội được triệu tập tại Liễu Châu, Trung Quốc, gồm các đại biểu của nhiều đảng phái như Việt Nam Quốc dân đảng, Phục quốc đồng minh hội,... nhằm tập hợp lực lượng thành một tổ chức thống nhất. Đại hội khai mạc ngày 1 tháng 10 năm 1942 và ngày này được coi là ngày thành lập Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội. Devilers trong cuốn Histoire du Vietnam 1940-1952 thì hội nghị thành lập Việt Cách diễn ra từ ngày 4 đến 10 tháng 10.
Đại hội bầu ra Ban Chấp hành Trung ương gồm bảy người là: Trương Bội Công, Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh, Nghiêm Kế Tổ, Trần Báo, Nông Kinh Du, Trương Trung Phụng; mà ủy viên thường vụ là Trương Bội Công, Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh. Các ủy viên thường vụ là Trương Bội Công, Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh, nhưng có thế lực nhất vì được chính phủ Trùng Khánh hậu thuẫn là Vũ Hồng Khanh và Nghiêm Kế Tổ.
Đánh giá sự kiện trên, Nghị quyết Ban Thường vụ Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương (họp từ ngày 25 đến 28 tháng 12 năm 1943) viết: "Đó là một bước tiến của việc vận động cách mạng Việt Nam ở nước ngoài. Tuy quan niệm của đoàn thể này lộn xộn, nhưng họ cũng chủ trương chống Nhật - Pháp, làm cho Việt Nam hoàn toàn độc lập. Trong cuộc cách mạng dân tộc giải phóng này, việc đoàn kết các lực lượng cách mạng to nhỏ và trong ngoài là một việc rất cần thiết. Vậy Đảng ta phải hết sức vận động cho Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội và Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội hợp lại làm một, đặng mau tập trung lực lượng cách mạng Việt Nam đánh đuổi phát xít Nhật - Pháp."
Với mong muốn Việt Cách sẽ trở thành một công cụ đắc lực cho việc "Hoa quân nhập Việt", tướng Trương Phát Khuê (Trung Hoa Dân quốc) bổ nhiệm Hầu Chí Minh (người Trung Quốc) làm Chủ nhiệm Bộ chính trị Quân khu kiêm chức “Đại biểu chỉ đạo Việt Nam cách mạng đồng minh hội”.
Do nội bộ lủng củng, năm 1943 Hầu Chí Minh định triệu tập một Đại hội Việt Cách để bàn bạc việc chỉnh đốn nội bộ, nhưng không triệu tập được.
Tướng Tiêu Văn muốn triệu tập một cuộc đại hội để chỉnh đốn Việt Cách bằng cách đưa một số người mới vào ban lãnh đạo. Tiêu Văn đã trao đổi với Hồ Chí Minh, lúc này mới được chính quyền Tưởng Giới Thạch trả tự do thì Hồ Chí Minh nói rằng hiện nay các thành viên của hội Việt Cách đều là người ở hải ngoại, chưa có đại biểu trong nước; như vậy, gọi là họp đại hội không ổn, có lẽ chỉ nên gọi là hội nghị đại biểu các đoàn thể của Việt Cách ở hải ngoại, thì thích hợp hơn.
Hội nghị đại biểu họp tại Liễu Châu từ ngày 25 đến ngày 28 tháng 3 năm 1944, gồm 15 đại biểu các đoàn thể chưa phải là thành viên Việt Cách, trong đó có đại biểu Hội giải phóng ở Vân Nam là Lê Tùng Sơn vốn đã theo Việt Minh, đại biểu Biệt động quân ở Nam Ninh là Nguyễn Thanh Đồng cũng là Việt Minh, đại biểu Đảng Đại ViệtNguyễn Tường Tam và đại biểu Phân hội phản xâm lược đồng minh Việt Nam là Hồ Chí Minh. Tại hội nghị này, ba người cũ trong Ban Chấp hành trung ương bị thay ra và ở trong Ban giám sát là Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh, Nông Kinh Du, còn ba người mới được thay vào là Lê Tùng Sơn, Bồ Xuân Luật và Trần Đình Xuyên. Hồ Chí Minh và Nguyễn Tường Tam được bầu làm Ủy viên Trung ương dự khuyết. Sau một thời gian Trần Đình Xuyên bị gạt ra, Hồ Chí Minh được trở thành Ủy viên Trung ương chính thức. Cuối năm 1944 Hồ Chí Minh rời bỏ Việt Cách về Việt Nam.
Việt Cách là tổ chức thân Trung Hoa Dân Quốc của Tưởng Giới Thạch nhưng không có cơ sở trong nước. Sau khi Việt Nam giành độc lập, Việt Cách theo chân quân đội Tưởng Giới Thạch vào Việt Nam.
Ngày 30 tháng 3 năm 1945, tướng Tiêu Văn tới Côn Minh tổ chức các Ủy ban hành động (sau gọi là Lữ đoàn hành động) gồm tàn quân Phục quốc do các thành viên Việt Cách chỉ huy với nhiệm vụ dọn đường cho đại quân Trung Hoa Dân Quốc vào Việt Nam. Ngày 11 tháng 5, các Lữ đoàn hành động theo 4 hướng vượt biên giới. Tuy nhiên trong 4 cánh quân này thì 3 cánh quân (do Lê Tùng Sơn, Bồ Xuân Luật và Trương Trung Phụng chỉ huy) đã hạ vũ khí, tự giải giáp hoặc gia nhập lực lượng quân đội quốc gia của Việt Minh, chỉ có một cánh quân do Vũ Kim Thành chạy về vùng Hải Ninh rồi bị tiêu diệt. Bồ Xuân Luật đã làm Bộ trưởng trong Chính phủ liên hiệp.
Ngày 19 tháng 11 năm 1945, tướng Tiêu Văn đứng ra tổ chức một cuộc hội nghị hòa giải có Việt Nam Quốc dân đảng, Việt Nam Cách mạng Đồng minh hội và Việt Minh tham gia. Sau khi bàn bạc, cả ba phái đều thỏa thuận thành lập một Chính phủ liên hiệp, quân đội các bên không dùng vũ lực giải quyết những vấn đề bất đồng, đồng thời chấm dứt việc công kích nhau trên báo chí. Ngày 24 tháng 11, đại biểu ba đảng trên lại gặp nhau và ký vào bản "Đoàn kết tinh thành". Kết quả là Việt Cách có 20 ghế đại biểu Quốc hội không qua bầu cử và Nguyễn Hải Thần, lãnh tụ Việt Cách được cử làm Phó Chủ tịch Chính phủ liên hiệp lâm thời.
Ngày 24 tháng 2 năm 1946, tại Đại sứ quán Trung Hoa, dưới sự chủ trì của tướng Tiêu Văn, hội nghị giữa các đảng phái Việt Minh, Việt Quốc, Việt Cách, Đảng Dân chủ đã thống nhất về việc thành lập Chính phủ liên hiệp kháng chiến, Cố vấn đoàn và Kháng chiến Ủy viên hội. Việt Cách và Việt Quốc nắm 4 bộ (Ngoại giao, Kinh tế, Xã hội và Canh nông).
Sau khi quân đội Tưởng Giới Thạch rút khỏi Việt Nam theo thỏa thuận Hoa-Pháp thì lực lượng Việt Cách cũng đi theo và dần dần tan rã.

[sửa] Xem thêm
Danh sách các đảng phái chính trị của Việt Nam

Bài này còn sơ khai.Mời bạn góp sức viết thêm để bài được hoàn thiện hơn. Xem phần trợ giúp về cách sửa bài.
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam_C%C3%A1ch_m%E1%BB%87nh_%C4%90%E1%BB%93ng_minh_H%E1%BB%99i
Thể loại: Sơ khai Chính trị Việt Nam Tổ chức chính trị Việt Nam
Xem
Bài viết
Thảo luận
Sửa đổi
Lịch sử
Công cụ cá nhân
Đăng nhập / Mở tài khoản

if (window.isMSIE55) fixalpha();
Xem nhanh
Trang Chính
Cộng đồng
Thời sự
Thay đổi gần đây
Bài viết ngẫu nhiên
Trợ giúp
Quyên góp
Tìm kiếm

Gõ tiếng Việt
Tự động [F9] Telex (?) VNI (?) VIQR (?) VIQR* Tắt [F12]
Bỏ dấu kiểu cũ [F7] Đúng chính tả [F8]
Công cụ
Các liên kết đến đây
Thay đổi liên quan
Các trang đặc biệt
Bản để in ra
Liên kết thường trực
Chú thích trang này


Sửa đổi lần cuối lúc 19:59, ngày 16 tháng 5 năm 2008.
Tất cả nội dung được phép sử dụng theo Giấy phép Tài liệu Tự do GNU (xem Quyền tác giả để biết thêm chi tiết).Wikipedia® là nhãn hiệu đăng ký bởi Tổ chức Quỹ Hỗ trợ Wikimedia.

NHÃ CA * WIKIVIETLIT

Nha Ca
From Wikivietlit

http://www.vietnamlit.org/wiki/index.php?title=Nha_Ca

Jump to: navigation, search
Nhã Ca (born 1939), real name Trần Thị Thu Vân, is a popular and prolific fiction writer and poet.
Nhã Ca and Nguyễn Xuân Nghĩa with the Dalai Lama, in Pasadena, California, 2007
Nhã Ca and Nguyễn Xuân Nghĩa with the Dalai Lama, in Pasadena, California, 2007

Born in Huế, she was married to the poet Trần Dạ Từ and was the founder of the publishing house Thương yêu. She was "the most strident voice in South Vietnam in her indictment of the communist atrocities" (Nguyễn, 165), with such works as Đêm nghe tiếng đại-bác [At night I hear the cannons], Tình-ca cho Huế đổ-nát [Love song for rubbled Hue], and Giải khăn sô cho Huế [Mourning turban for Huế]. After 1975, she was the only South Vietnamese female writer among 10 black-listed as "cultural guerrillas" by the Communist regime, and was imprisoned from 1976-1977. Her husband was jailed for 12 years. In 1989, a year after he was released from prison, the couple and their family received political asylum from the Swedish government, but later moved to the US and now live in Southern California, where they founded the popular newsaper Việt Báo.

A story of hers, translated into English by James Banerian, is included in the anthology, Vietnamese Short Stories: An Introduction (Phoenix: Sphinx 1985).
Contents
[hide]

* 1 Works before 1975
* 2 Works after 1975
* 3 References
* 4 Nhã Ca online

[edit] Works before 1975

* Nhã Ca mới (1965), winner of South Vietnam's National

* Nhã Ca mới (1965), winner of South Vietnam's National Prize for poetry
* Đêm nghe tiếng đại bác (1966)
* Đêm dậy thì, novel (1967)
* Bóng tối thời con gái (1967)
* Khi bước xưống (1967)
* Người tình ngoài mặt trận (1967)
* Sống một ngày (1967)
* Xuân thì (1967)
* Những giọt nắng vàng (1968)
* Đoàn nữ binh mùa thu (1969)
* Giải khăn sô cho Huế (1969), winner of South Vietnam's National Literary Prize
* Một mai khi hòa bình (1969)
* Mùa trên cây sầu đông (1969)
* Phượng hoàng (1969)
* Tình ca cho Huế đổ nát (1969)
* Dạ khúc bên kia phố (1970)
* Tình ca trong lửa đỏ (1970)
* Đời ca hát (1971)
* Lặn về phía mặt trời (1971)
* Trưa áo trắng (1972)
* Tòa bin-đing bỏ không (1973)
* Bước khẽ tới người thương (1974)

[edit] Works after 1975

* Đường Tự Do, a four-volume novel, each 640 pages (Wesminster: Việt Báo, 2006)

[edit] References

* Nguyễn Đình Hòa. Vietnamese Literature: a Brief Survey (San Diego State University Press, 1994).
* Võ Phiến. Literature in South Vietnam, 1954-1975 (Melbourne: Vietnamese Language & Culture Publications, 1992).

[edit] Nhã Ca online

* Nhã Ca page at Da Màu, with two poems translated into English by Đinh Từ Bích Thúy and Martha Collins
* "Nhã Ca - Một Huy Hoàng Trên Cỏ Mướt," by Đinh Từ Bích Thúy
* Nhã Ca page on Thư Quán, with stories and novels
* Giải khăn số cho Huế, her famous memoir about the Tết offensive of 1968
* "Chân dung biệt kích"
* An article on Đường Tự Do
* A speech by Nhã Ca in Paris, 2006, about her new book Đường Tự Do
* "Từ Nhã Ca Mới đến Nhã Ca bây giờ", an article on her poetry

Retrieved from "http://www.vietnamlit.org/wiki/index.php?title=Nha_Ca"

Categories: Fiction writers | Poets

NHÃ CA * WIKIVIETLIT

Nha Ca
From Wikivietlit
Jump to: navigation, search
Nhã Ca (born 1939), real name Trần Thị Thu Vân, is a popular and prolific fiction writer and poet.
Nhã Ca and Nguyễn Xuân Nghĩa with the Dalai Lama, in Pasadena, California, 2007
Nhã Ca and Nguyễn Xuân Nghĩa with the Dalai Lama, in Pasadena, California, 2007

Born in Huế, she was married to the poet Trần Dạ Từ and was the founder of the publishing house Thương yêu. She was "the most strident voice in South Vietnam in her indictment of the communist atrocities" (Nguyễn, 165), with such works as Đêm nghe tiếng đại-bác [At night I hear the cannons], Tình-ca cho Huế đổ-nát [Love song for rubbled Hue], and Giải khăn sô cho Huế [Mourning turban for Huế]. After 1975, she was the only South Vietnamese female writer among 10 black-listed as "cultural guerrillas" by the Communist regime, and was imprisoned from 1976-1977. Her husband was jailed for 12 years. In 1989, a year after he was released from prison, the couple and their family received political asylum from the Swedish government, but later moved to the US and now live in Southern California, where they founded the popular newsaper Việt Báo.

A story of hers, translated into English by James Banerian, is included in the anthology, Vietnamese Short Stories: An Introduction (Phoenix: Sphinx 1985).
Contents
[hide]

* 1 Works before 1975
* 2 Works after 1975
* 3 References
* 4 Nhã Ca online

[edit] Works before 1975

* Nhã Ca mới (1965), winner of South Vietnam's National Prize for poetry
* Đêm nghe tiếng đại bác (1966)
* Đêm dậy thì, novel (1967)
* Bóng tối thời con gái (1967)
* Khi bước xưống (1967)
* Người tình ngoài mặt trận (1967)
* Sống một ngày (1967)
* Xuân thì (1967)
* Những giọt nắng vàng (1968)
* Đoàn nữ binh mùa thu (1969)
* Giải khăn sô cho Huế (1969), winner of South Vietnam's National Literary Prize
* Một mai khi hòa bình (1969)
* Mùa trên cây sầu đông (1969)
* Phượng hoàng (1969)
* Tình ca cho Huế đổ nát (1969)
* Dạ khúc bên kia phố (1970)
* Tình ca trong lửa đỏ (1970)
* Đời ca hát (1971)
* Lặn về phía mặt trời (1971)
* Trưa áo trắng (1972)
* Tòa bin-đing bỏ không (1973)
* Bước khẽ tới người thương (1974)

[edit] Works after 1975

* Đường Tự Do, a four-volume novel, each 640 pages (Wesminster: Việt Báo, 2006)

[edit] References

* Nguyễn Đình Hòa. Vietnamese Literature: a Brief Survey (San Diego State University Press, 1994).
* Võ Phiến. Literature in South Vietnam, 1954-1975 (Melbourne: Vietnamese Language & Culture Publications, 1992).

[edit] Nhã Ca online

* Nhã Ca page at Da Màu, with two poems translated into English by Đinh Từ Bích Thúy and Martha Collins
* "Nhã Ca - Một Huy Hoàng Trên Cỏ Mướt," by Đinh Từ Bích Thúy
* Nhã Ca page on Thư Quán, with stories and novels
* Giải khăn số cho Huế, her famous memoir about the Tết offensive of 1968
* "Chân dung biệt kích"
* An article on Đường Tự Do
* A speech by Nhã Ca in Paris, 2006, about her new book Đường Tự Do
* "Từ Nhã Ca Mới đến Nhã Ca bây giờ", an article on her poetry

Retrieved from "http://www.vietnamlit.org/wiki/index.php?title=Nha_Ca"

Categories: Fiction writers | Poets

NHÃ CA * WIKIPEDIA

Nhã Ca
http://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A3_Ca

Nhã Ca, tên thật là Trần Thị Thu Vân (1939-), là một nữ văn sĩ Việt Nam.
Mục lục
[ẩn]

* 1 Thân thế
* 2 Tác phẩm
* 3 Nhận xét
* 4 Thơ Nhã Ca
* 5 Chú thích
* 6 Liên kết

[sửa] Thân thế

Nhã Ca sinh trưởng tại Huế đến năm 1960 thì vào Sài Gòn nơi bà bắt đầu viết văn. Trong thời gian 1960-1975, 36 tác phẩm của bà được xuất bản gồm nhiều thể loại như thơ, bút ký và tiểu thuyết.

Cũng vì nội dung trong những tác phẩm của bà, sau năm 1975, Nhã Ca bị chính quyền giam hai năm vì tội "biệt kích văn hóa". Chồng bà, nhà văn Trần Dạ Từ, thì bị giam 12 năm. Do sự can thiệp của hội Văn Bút Quốc tế phối hợp với hội Ân xá Quốc tế và thủ tướng Thuỵ Điển Ingvar Carlsson, bà được sang Thuỵ Điển tỵ nạn. Năm 1992 bà cùng gia đình sang California định cư và lập hệ thống "Việt Báo Daily News" tại Quận Cam.

[sửa] Tác phẩm

Nhã Ca mới (1965)
Đêm nghe tiếng đại bác (1966)
Bóng tối thời con gái (1967)
Khi bước xưống (1967)
Người tình ngoài mặt trận (1967)
Sống một ngày (1967)
Xuân thì (1967)
Những giọt nắng vàng (1968)
Đoàn nữ binh mùa thu (1969)
Giải khăn sô cho Huế (1969)



Một mai khi hòa bình (1969)
Mưa trên cây sầu đông (1969)
Phượng hoàng (1969)
Tình ca cho Huế đổ nát (1969)
Dạ khúc bên kia phố (1970)
Tình ca trong lửa đỏ (1970)
Đời ca hát (1971)
Lặn về phía mặt trời (1971)
Trưa áo trắng (1972)
Tòa bin-đing bỏ không (1973)
Bước khẽ tới người thương (1974) v.v...

Phim Đất khổ do Hà Thúc Cần sản xuất và hoàn tất năm 1973, đã một phần dựa theo cuốn Giải khăn sô cho Huế và Đêm nghe tiếng đại bác, do Nhã Ca viết đối thoại.

Tại hải ngoại, bà tiếp tục sáng tác, như:

Hồi ký một người mất ngày tháng
Đường Tự Do Sài Gòn (2006).

Tác phẩm dịch ra ngoại ngữ:

Đêm nghe tiếng đại bác đã được dịch sang tiếng Pháp với tựa Le cannon tonnent la nuit
Đoàn nữ binh mùa thu được Barry Hilton dịch sang tiếng Anh với tựa The Short Timers
Phim Đất khổ được hãng Remis phát hành với tên Land of Sorrows

[sửa] Nhận xét

Trong Văn Học Miền Nam (quyển "Thơ Miền Nam"), nhà văn Võ Phiến đã nhận định về Nhã Ca như sau:

"Sống giữa một thời không còn cấm kỵ, mà sôi nổi, mà cực đoan, Nhã Ca mạnh dạn tự mình chọn lựa tình yêu của mình, con đường hạnh phúc của mình, con đường đời của mình. Bà không ngần ngại bỏ nhà ra đi, đổi họ thay tên, phiêu lưu trong cái nghề viết văn làm báo. Tự do, bà thích nói đến tiếng ấy: tự do trong thể xác, trong đời mình..."

Và văn chương bà, dù là văn chương viết về tuổi trẻ, vẫn trĩu nặng ưu tư. Nghệ thuật của bà là cuộc đời trước mặt. Ở bà, cá nhân là chính trị, là xã hội. Bà có chân dung đầy góc cạnh nhọn, như những bức tranh của Braque, của Picasso.

Nhã Ca là một nhà văn độc lập và bất khuất, bà cũng là một tiêu biểu rõ rệt nhất cho nền văn chương nhân bản của miền Nam trong thời kỳ 1954-1975.[1]

[sửa] Thơ Nhã Ca

...Tôi làm con gái
Một lần yêu người
Một lần mãi mai
Bây giờ chưa thôi

Tôi là con gái
Bao nhiêu tuổi đây
Bấy lần ngây dại
Buồn không ai hay
(trích Nhã ca thứ nhất)

...Chợt tiếng buồn xưa động bóng cây
Người đi chưa dạt dấu chân giày
Bàn tay nằm đó không ngày tháng
Tình ái xin về với cỏ may.



Và lá mùa xanh cũng đỏ dần
Còn đây niềm hối tiếc thanh xuân
Giấc mơ choàng dậy tan hình bóng
Và nỗi tàn phai gõ một lần.
(trích Thanh Xuân)

...Quả phượng vừa khô trên nhánh cao
Cây vừa hiu quạnh cổng trường sâu
Tôi về ngó lại thời con gái
Thành phố già nua những gốc sầu

Tóc hết thời xanh, tuổi hết dài
Hồn bưng bình mật đắng tương lai
Xa chàng thức dậy khi chiều tối
Những ngón tay mềm vuốt mặt tôi
(trích Bàn tay chàng)

[sửa] Chú thích

1. ^ Theo web damau [1]

[sửa] Liên kết

* [2] Vietnam Literature Project
* [3] trang về Nhã Ca
* Tác phẩm Nhã Ca Trên Việt Nam thư quán
* Tác phẩm Nhã Ca Trên Đặc trưng

NHẤT LINH *WIKIPEDIA

Nguyễn Tường Tam
Nhất Linh - Nguyễn Tường Tam

http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_T%C6%B0%E1%BB%9Dng_Tam

Nguyễn Tường Tam (chữ Hán: 阮祥叄; 25 tháng 7, 1905 - 7 tháng 7, 1963) là một nhà văn, nhà báo với bút danh Nhất Linh (壹零), Đông Sơn (khi vẽ) và cũng là chính trị gia nổi tiếng của Việt Nam trong thế kỷ 20.

Nhất Linh từng là chủ bút những tờ báo lớn như Phong Hóa, Ngày Nay... Ông là người thành lập Tự Lực Văn Đoàn và là cây bút chính của nhóm, để lại nhiều tiểu thuyết nổi tiếng như Đoạn tuyệt, Bướm trắng, Đời mưa gió. Nguyễn Tường Tam là người sáng lập Đại Việt Dân chính đảng và từng làm Bí thư trưởng của Việt Nam Quốc dân Đảng ( khi Đại Việt Dân Chính đảng hợp nhất với Việt Nam Quốc dân đảng và Đại Việt Quốc dân đảng ) và giữ chức Bộ trưởng Ngoại giao trong Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến.
Mục lục
[ẩn]

* 1 Thân thế
* 2 Cuộc đời và sự nghiệp
o 2.1 Thời đi học
o 2.2 Hoạt động văn chương
o 2.3 Hoạt động chính trị
* 3 Gia đình
* 4 Tác phẩm
o 4.1 Tiểu thuyết
o 4.2 Tập truyện
o 4.3 Tiểu luận
o 4.4 Dịch phẩm
* 5 Chú thích
* 6 Xem thêm
* 7 Liên kết ngoài

[sửa] Thân thế

Nhất Linh tên thật là Nguyễn Tường Tam. Ông sinh ngày 25 tháng 7 năm 1905 tại huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương, nguyên quán làng Cẩm Phô, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.

Ông nội Nhất Linh là Nguyễn Tường Tiếp, làm tri huyện Cẩm Giàng, gọi là Huyện Giám, rồi về hưu tại đây. Cụ có người con trai duy nhất là Nguyễn Tường Nhu làm Thông Phán, gọi là Thông Nhu, hay Phán Nhu. Ông Nhu mất năm 1918 khi mới 37 tuổi. Ông lập gia đình với bà Nguyễn Thị Sâm, có được 7 người con:

* Nguyễn Tường Thụy, tổng giám đốc bưu điện...
* Nguyễn Tường Cẩm, kỹ sư canh nông, giám đốc báo Ngày Nay
* Nguyễn Tường Tam, tức nhà văn Nhất Linh
* Nguyễn Tường Long, tức nhà văn Hoàng Đạo
* Nguyễn Thị Thế
* Nguyễn Tường Lân (Vinh), tức nhà văn Thạch Lam
* Nguyễn Tường Bách, bác sĩ

Gia đình Nhất Linh sống ở Cẩm Giàng, một huyện nhỏ. Cha ông mất sớm, cả nhà lâm vào cảnh khó khăn. Từ bé, anh em Nhất Linh đã tiếp xúc với những người nông dân nghèo khổ, điều đó ảnh hưởng đến văn học của Nhất Linh và Thạch Lam sau này.

[sửa] Cuộc đời và sự nghiệp

[sửa] Thời đi học

Thuở nhỏ, Nhất Linh theo học tiểu học ở Cẩm Giàng, học trung học tại trường Bưởi ở Hà Nội. Năm 16 tuổi Nhất Linh làm thơ đăng báo Trung Bắc Tân Văn, và năm 18 tuổi ông có bài Bình Luận Văn Chương về Truyện Kiều trên Nam Phong Tạp Chí.

Cuối năm 1923 ông đậu bằng Cao tiểu. Nhưng vì chưa đến tuổi vào trường cao đẳng, nên ông làm thư ký ở sở tài chính Hà Nội. Ông làm quen với Tú Mỡ và viết cho tờ Nho Phong. Thời gian đó, ông lập gia đình với bà Phạm Thị Nguyên.

Năm 1924, ông tiếp tục học ngành Y và Mỹ Thuật, nhưng chỉ một năm rồi bỏ. Năm 1926, Nhất Linh vào Nam, gặp Trần Huy Liệu và Vũ Đình Di định cùng làm báo. Nhưng vì tham dự đám tang Phan Chu Trinh nên hai người này bị bắt, Nhất Linh phải trốn sang Cao Miên, sống bằng nghề vẽ và tìm đường đi du học.

Năm 1927 Nhất Linh sang Pháp du học. Ở Pháp ông nghiên cứu về nghề báo và nghề xuất bản. Năm 1930, ông đậu bằng Cử nhân Khoa học Giáo khoa (Lý, Hóa) và trở về nước trong năm đó.

[sửa] Hoạt động văn chương
Nhất Linh thời Tự Lực Văn Đoàn

Trở về nước, Nhất Linh cùng hai em là Hoàng Đạo và Thạch Lam xin ra tờ báo trào phúng Tiếng Cười, nhưng thiếu tiền chưa ra được báo thì giấp phép quá hạn, bị rút. Trong hai năm 1930 đến 1932, ông dạy học tại trường Thăng Long và Gia Long, ở đó ông quen biết với Trần Khánh Giư Khái Hưng.

Năm 1932, cùng một số người khác, Nhất Linh mua lại tờ Phong Hóa của Phạm Hữu Ninh và Nguyễn Xuân Mai. Ông chủ trương dùng tiếng cười trào phúng để đả kích lễ giáo phong kiến, hô hào "Âu hóa" và đề cao chủ nghĩa cá nhân. Nhất Linh làm giám đốc kiêm quản lý tờ báo Phong Hóa. Kể từ ngày 22 tháng 9 năm 1932, báo Phong Hóa ra tám trang lớn, chú trọng về văn chương và trào phúng, tạo ra ba nhân vật điển hình: Xã Xệ, Lý Toét và Bang Bạnh.

Năm 1933, Nhất Linh thành lập Tự Lực Văn Đoàn gồm có:

* Nhất Linh (Nguyễn Tường Tam)
* Khái Hưng (Trần Khánh Giư), còn gọi là Nhị Linh
* Hoàng Đạo (Nguyễn Tường Long)
* Thạch Lam (Nguyễn Tường Lân)
* Tú Mỡ (Hồ Trọng Hiếu)
* Thế Lữ (Nguyễn Thứ Lễ)

Về sau có thêm Xuân Diệu và Trần Tiêu - em của Khái Hưng. Còn có một số nhà văn khác cộng tác chặt chẽ với Tự Lực Văn Đoàn như: Trọng Lang, Huy Cận, Thanh Tịnh, Đoàn Phú Tứ. Cơ quan ngôn luận của Tự Lực Văn Đoàn là báo Phong Hóa.

Năm 1936 tờ Phong Hóa bị đóng cửa vì Hoàng Đạo viết bài châm biếm Hoàng Trọng Phu. Tờ Ngày Nay, trước ra kèm với Phong Hóa, tiếp tục và kế tiếp Phong Hóa. Tháng 12 năm 1936, trên báo Ngày Nay, Nhất Linh cùng nhóm Tự Lực Văn Đoàn phát động phong trào Ánh Sáng, một tổ chức từ thiện với mục đích cải tạo nếp sống ở thôn quê, trong đó có việc làm nhà hợp vệ sinh cho dân nghèo. Ngày Nay cũng là tờ báo hậu thuẫn mạnh mẽ cho tân nhạc trong những năm đầu hình thành.

[sửa] Hoạt động chính trị

Năm 1938, Nguyễn Tường Tam thành lập đảng Hưng Việt, rồi đổi tên là đảng Đại Việt Dân chính năm 1939 mà ông làm Tổng Thư ký. Hoạt động chống Pháp của nhóm Tự Lực trở thành công khai.

Năm 1940, Hoàng Đạo, Khái Hưng, Nguyễn Gia Trí bị Pháp bắt và bị đầy lên Sơn La, đến năm 1943 mới được thả. Trong thời gian này, Thạch Lam và Nguyễn Tường Bách tiếp tục quản trị tờ Ngày Nay. Cuối năm 1941, Ngày Nay bị đóng cửa. Năm 1942 Nhất Linh chạy sang Quảng Châu. Thạch Lam mất tại Hà Nội vì bệnh lao. Đại Việt Dân Chính Đảng thì đã gần như tan rã. Trong thời gian từ 1942 đến 1944, ông học Anh Văn và Hán văn.

Tại Quảng Châu và Liễu Châu ông gặp Nguyễn Hải Thần và Hồ Chí Minh mới ở tù ra. Nguyễn Tường Tam cũng bị giam bốn tháng ở Liễu Châu, được Nguyễn Hải Thần bảo lãnh mới được Trương Phát Khuê thả ra. Nguyễn Tường Tam hoạt động trong Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội, rồi về Côn Minh hoạt động trong hàng ngũ Việt Nam Quốc dân đảng, tá túc với Vũ Hồng Khanh. Tháng 3 năm 1944, tại Liễu Châu, Nguyễn Tường Tam được bầu làm ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Việt Nam Cách mạng Đồng minh hội, tức Việt Cách.

Sự tranh chấp, bắt bớ và thủ tiêu giữa hai đảng Việt Minh của Hồ Chí Minh và Việt Quốc càng ngày càng gia tăng. [cần dẫn nguồn] Giữa năm 1945, Nguyễn Tường Tam trở về Hà Giang cùng quân đội, nhưng rồi lại quay lại Côn Minh và đi Trùng Khánh. Giai đoạn này đã được phản ánh trong tiểu thuyết Giòng sông Thanh Thủy.

Theo lệnh của Nhất Linh từ Trung Quốc gửi về, báo Ngày Nay, với Hoàng Đạo, Khái Hưng, Nguyễn Gia Trí và Nguyễn Tường Bách, lại tục bản, khổ nhỏ, ngày 5 tháng 3 năm 1945 và trở thành cơ quan ngôn luận của Việt Nam Quốc Dân Đảng.

Tháng 5 năm 1945, tại Trùng Khánh, ông sáp nhập Đại Việt Dân chính đảng với Việt Nam Quốc dân đảng là Đại Việt Quốc dân Đảng, tên gọi mới trong nước, còn tên gọi ở hải ngoại, nhất là tại Trung Quốc là Việt Nam Quốc dân đảng, tránh dùng danh xưng Đại Việt vì lý do tế nhị trong giao tế với bạn đồng minh Trung Hoa. Nguyễn Tường Tam làm Bí Thư Trưởng[1] của tổ chức mới này. Cuối năm 1945 tổ chức này ra công khai với danh xưng Mặt trận Quốc dân Đảng, gọi chung là Việt Nam Quốc dân Đảng, hay Việt Quốc.

Đầu năm 1946, Nguyễn Tường Tam trở về Hà Nội, tổ chức hoạt động đối lập chính quyền Việt Minh, xuất bản báo Việt Nam. Tháng 3 năm 1946, ông giữ chức Bộ trưởng Ngoại giao trong Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến[2].

Ông cũng tham gia Quốc hội khóa I đặc cách không qua bầu cử.

Nguyễn Tường Tam đã làm Trưởng đoàn Việt Nam dự Hội nghị trù bị tại Đà Lạt đàm phán với Pháp. Ông được cử đứng đầu Phái đoàn Việt Nam dự Hội nghị Fontainebleau nhưng không đi mà bỏ trốn sang Trung Quốc tháng 5 năm 1946 và ở lại Hồng Kông cho tới 1951. Việt Minh tố cáo ông đào nhiệm và biển thủ công quỹ đem đi.

Năm 1947 Nguyễn Tường Tam cùng Trần Văn Tuyên, Phan Quang Đán, Nguyễn Văn Hợi, Nguyễn Hải Thần, Lưu Đức Trung thành lập Mặt trận Quốc gia Thống nhất Việt Nam nhằm ủng hộ Bảo Đại, tự xưng rằng chống cả Việt Minh lẫn Pháp, nhưng đến năm 1950 thì mặt trận này tan rã.

Năm 1951, về nước mở nhà xuất bản Phượng Giang, tái bản sách của Tự Lực Văn Đoàn, và tuyên bố không tham gia các hoạt động chính trị nữa. Năm 1953, Nguyễn Tường Tam lên sống tại Đà Lạt. Tuy nhiên trong Quốc dân Đảng vẫn tồn tại phái Nguyễn Tường Tam, cạnh tranh với hai phái khác.

Năm 1958 rời Đà Lạt về Sài Gòn, ông mở giai phẩm Văn Hóa Ngày Nay ở Sài Gòn, phát hành được 11 số thì bị đình bản. Năm 1960 ông về Sài Gòn thành lập Mặt trận Quốc dân Đoàn kết, ủng hộ cuộc đảo chính của Đại tá Nguyễn Chánh Thi và Trung tá Vương Văn Đông. Đảo chính thất bại, ông bị chính quyền Ngô Đình Diệm giam lỏng tại nhà riêng.

Ông bị chính phủ Ngô Đình Diệm gọi ra xử ngày mùng 8 tháng 7 năm 1963. Đêm 7 tháng 7, tại nhà riêng, nghe tin sẽ bị đưa ra tòa xét xử, Nguyễn Tường Tam dùng thuốc độc quyên sinh để phản đối chính quyền độc tài của Ngô Đình Diệm, để lại câu nói nổi tiếng:
“ "Đời tôi để lịch sử xử. Tôi không chịu để ai xử tôi cả. Sự bắt bớ và xử tội những phần tử quốc gia đối lập là một tội nặng, sẽ làm cho nước mất về tay Cộng sản. Tôi chống đối sự đó và tự hủy mình để cảnh cáo những người chà đạp mọi thứ tự do"[3] ”


[sửa] Gia đình

Vợ ông là bà Phạm Thị Nguyên (1909-1981), quê làng Phượng Dực, Thường Tín, tỉnh Hà Đông. Tuy là người Tây học, nhưng cuộc hôn nhân này do cha mẹ ông quyết định. Vợ ông trước năm 1945 là chủ hiệu buôn cau khô có tiếng ở Hà Nội mang tên Cẩm Lợi ở số 15 phố Hàng Bè. Bà mất tại Pháp ngày 6 tháng 5 năm 1981.

Ông có 7 người con, gồm 5 con trai (Nguyễn Tường Việt, Nguyễn Tường Triệu, Nguyễn Tường Thạch, Nguyễn Tường Thiết, Nguyễn Tường Thái) và 2 con gái (Nguyễn Kim Thư, Nguyễn Kim Thoa)[4].

[sửa] Tác phẩm

[sửa] Tiểu thuyết

* Gánh hàng hoa (cùng Khái Hưng, 1934)
* Đời mưa gió (cùng Khái Hưng, 1934)
* Nắng thu (1934)
* Đoạn tuyệt (1934-1935)
* Lạnh lùng (1935-1936)
* Đôi bạn (1936-1937)
* Bướm trắng (1938-1939)
* Xóm cầu mới (1949-1957). Trường thiên, viết dở dang.
* Giòng sông Thanh Thủy (1960-1961). Trường thiên, tác phẩm cuối cùng, gồm ba tập:

Ba người bộ hành
Chi bộ hai người
Vọng quốc

[sửa] Tập truyện

* Nho phong (1924)
* Người quay tơ (1926)
* Anh phải sống (cùng Khái Hưng, 1932 - 1933)
* Đi Tây (1935)
* Hai buổi chiều vàng (1934-1937)
* Thế rồi một buổi chiều (1934-1937)
* Thương chồng (1961)

[sửa] Tiểu luận

* Viết và đọc tiểu thuyết (1952-1961)

[sửa] Dịch phẩm

* Đỉnh gió hú của Emily Bronte (đăng báo 1960, xuất bản 1974) [5]

[sửa] Chú thích

1. ^ Có tài liệu nói ông giữ chức Tổng Thư ký
2. ^ Có tài liệu gọi đây là Chính phủ liên hiệp quốc gia
3. ^ Tự điển danh nhân thế giới, phần nói về Nhất Linh - sách của Trịnh Chuyết, Thế Giới xuất bản năm 1970 tại Saigon.
4. ^ Nguyễn Tường Thiết. Nhất Linh cha tôi. Gardena, CA: Văn Mới, 2006.
5. ^ Nhất Linh bắt đầu dịch từ năm 1952, đăng một phần trên Nguyệt san Tân Phong, Sài Gòn, 1960. Bản thảo còn lại cho thấy ông vẫn tiếp tục dịch vào năm 1962 nhưng không kết thúc. Ông Nguyễn Tường Thiết nhờ nhà văn Bảo Sơn dịch bổ sung để xuất bản: Nhà xuất bản Phượng Giang, Sài Gòn, 1974. Sau 1975, ông Thiết không có ấn bản 1974 nên tự dịch lại phần bổ sung. Nguồn: Emily Bronte, Đỉnh Gió Hú, Nhất Linh, Nguyễn Tường Thiết dịch

[sửa] Xem thêm

* Khái Hưng
* Nguyễn Thái Học
* Trương Tử Anh
* Nguyễn Hải Thần

[sửa] Liên kết ngoài

* Giòng sông Thanh Thủy - Nhất Linh
* Nhất Linh, cha tôi - Nguyễn Tường Thiết
* Một số tác phẩm của Nhất Linh - Việt Nam Thư quán
* Tiểu sử Nhất Linh - Nguyễn Tường Bách
* Tiểu sử Nhất Linh - Thụy Khuê
* Tiểu sử và văn nghiệp Nhất Linh - website Quốc gia hành chánh
* Nhất Linh - Người nghệ sĩ, Người chiến sĩ
* Nhất Linh & Xóm Cầu Mới - Nguyễn Thị Vinh

[hiện]
x • t • s
Tự Lực văn đoàn
Thành viên
Nhất Linh · Khái Hưng · Hoàng Đạo · Thạch Lam · Tú Mỡ · Thế Lữ · Xuân Diệu · Trần Tiêu

Cộng tác
Trọng Lang · Huy Cận · Thanh Tịnh · Đoàn Phú Tứ
Báo chí
Phong Hóa · Ngày Nay
Tác phẩm
Bướm trắng · Đoạn tuyệt · Hồn bướm mơ tiên · Nửa chừng xuân · Gánh hàng hoa · Đời mưa gió · Con trâu · Chồng con · Lạnh lùng · Đôi bạn · Thoát ly · Gia đình · Thừa tự · Tối tăm · Đẹp · Con đường sáng · Hai vẻ đẹp · Đôi bạn
Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_T%C6%B0%E1%BB%9Dng_Tam”
Thể loại: Nhà văn Việt Nam | Nhà báo Việt Nam | Tổng biên tập Việt Nam | Học sinh trường Bưởi | Người Hải Dương | Người Quảng Nam | Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam | Đại biểu Quốc hội Việt Nam | Đảng viên Việt Nam Quốc dân đảng | Người tự sát | Sinh 1905 | Mất 1963

PHẠM DUY * WIKIPEDIA

http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_Duy

Phạm Duy
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Phạm Duy

Phạm Duy trả lời phỏng vấn trong chương trình Thúy Nga Paris By Night
Tên thật Phạm Duy Cẩn
Ngày sinh 5 tháng 10 năm 1921
tại Hà Nội
Nghề nghiệp Nhạc sĩ
Thể loại Nhạc tiền chiến, tình khúc 1954-1975
Tác phẩm
nổi tiếng "Tình ca", "Tình hoài hương", "Con đường cái quan", "Mẹ Việt Nam"
Ca sĩ trình bày thành công Thái Thanh

Phạm Duy (sinh ngày 5 tháng 10 năm 1921) được xem như một trong những nhạc sĩ lớn nhất của tân nhạc Việt Nam, với số lượng sáng tác đa dạng và nhiều nhất Việt Nam. Bắt đầu sáng tác từ 1942, trải qua nhiều giai đoạn lịch sử, Phạm Duy viết khoảng hơn 1.000 tác phẩm, trong đó nhiều bài đã rất quen thuộc với người Việt. Ngoài sáng tác nhạc, Phạm Duy còn viết một số sách, báo khảo cứu dân nhạc Việt Nam có giá trị, như cuốn Đặc khảo về dân nhạc Việt Nam. Ông từng giữ chức giáo sư khoa nhạc ngữ tại Trường Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn.
Mục lục
[ẩn]

* 1 Tiểu sử
o 1.1 Phạm Duy và Văn Cao
o 1.2 Gia đình
* 2 Sự nghiệp
o 2.1 Thời kỳ tiền chiến
o 2.2 Thời chia đôi đất nước
o 2.3 Thời kỳ ở hải ngoại
o 2.4 Trở về Việt Nam
* 3 Phạm Duy tại những vùng cấm
o 3.1 Tại Bắc Việt trước 1975
o 3.2 Tại Việt Nam từ 1975 đến 2005
* 4 Phân loại tác phẩm
* 5 Trường ca
o 5.1 "Con đường cái quan"
o 5.2 "Mẹ Việt Nam"
o 5.3 "Hàn Mạc Tử"
o 5.4 "Bầy chim bỏ xứ"
o 5.5 "Minh họa Kiều"
* 6 Phổ nhạc, đặt lời
* 7 Ca sĩ thể hiện
* 8 Nhận xét
* 9 Danh mục
o 9.1 Viết về Phạm Duy
o 9.2 Nhạc phẩm
o 9.3 Tập nhạc đã in
o 9.4 Sách giáo khoa, sử liệu
* 10 Chú thích & Tham khảo
* 11 Xem thêm
* 12 Liên kết ngoài

[sửa] Tiểu sử

Nhạc sĩ, tên thật là Phạm Duy Cẩn, xuất thân từ một gia đình văn nghiệp. Cha là Phạm Duy Tốn thường được xem như nhà văn xã hội đầu tiên của nền Văn học Mới hồi đầu thế kỷ 20. Anh là Phạm Duy Khiêm, giáo sư thạc sĩ, cựu Đại sứ Việt Nam Cộng hòa tại Pháp, văn sĩ Pháp văn, tác giả những cuốn Légendes des terres sereines, Nam et Sylvie, De Hanoi à Lacourtine...

Sinh ngày 5 tháng 10 năm 1921 (5 tháng 9 năm Tân Dậu) tại phố Hàng Cót, Hà Nội. Phạm Duy học vỡ lòng tại trường Hàng Thùng, học tiểu học tại trường Hàng Vôi, học rất dốt và thường bị phạt. Đến khi 13 tuổi (1934) vào được lớp nhất, ông học giỏi lên dần, thành một trong những học sinh ưu tú của lớp, nhất là môn đọc thơ tiếng Pháp.

Năm 1936, vào học ở trường Thăng Long, một trọng điểm trong thời kỳ kháng chiến. Thầy dạy ông có Võ Nguyên Giáp, còn trong đám bạn cùng lớp có nhà thơ Quang Dũng.
Nhạc sĩ Phạm Duy thời còn theo gánh hát Đức Huy

Năm 1940, nghe lời bè bạn, ông thi vào trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông dương, học thầy Tô Ngọc Vân, chung lớp với Bùi Xuân Phái, Võ Lăng... nhưng ông không có năng khiếu nhiều và không ham vẽ cho lắm. Thời kỳ này ông ca hát nhiều hơn là vẽ tranh.

Năm 1942 ông có sáng tác đầu tay "Cô hái mơ".

Năm 1944, ông thành ca sĩ hát tân nhạc trong gánh hát cải lương Đức Huy – Charlot Miều. Gánh hát này đưa ông đi rất nhiều miền trên đất nước, từ Bắc chí Nam, khiến ông mở mang tầm mắt, ngoài ra tự nhiên cũng trở thành một trong những nhân tố quan trọng trong việc phổ biến tân nhạc đến các vùng. Thời kỳ hát rong, Phạm Duy được gặp gỡ nhiều tên tuổi lớn như thi sĩ Lưu Trọng Lư, nhạc sĩ Lê Thương, Lê Xuân Ái, Văn Đông... và nhất là nhạc sĩ Văn Cao, người sau này trở thành bạn thân thiết.

Sau đó ông khởi sự con đường âm nhạc của mình với việc trở thành ca sĩ trong gánh hát Đức Huy, đi diễn lưu động từ Bắc qua Trung vào Nam trong những năm 1943-1945. Ông là người đầu tiên hát nhạc cải cách trên đài Radio Indochine ở Sài Gòn vào năm 1944, mỗi tuần trình bày 2 lần.

Năm 1945, xảy ra nạn đói, Phạm Duy rời nhà cũ đi lang thang nhiều nơi, sau đó ông theo kháng chiến. Trong thời Chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, Phạm Duy trở thành cán bộ văn nghệ của Việt Minh và là một trong những nhạc sĩ thành công nhất lúc đó. Thời kỳ này, bên cạnh tài năng được khen ngợi, thì xu hướng lãng mạn của Phạm Duy bị cho là tiêu cực, nhiều bài hát của ông bắt đầu bị xét duyệt, cấm đoán. Sau do không chịu sự quản thúc ngặt nghèo, ông đã rời bỏ Việt Minh về thành. Từ đó tác phẩm của ông bị cấm phổ biến trong vùng kiểm soát của Việt Minh, cũng như ở miền Bắc sau 1954 và trên cả nước sau ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Năm 1949 ông lập gia đình với ca sĩ Thái Hằng.

Năm 1951, ông đem gia đình về Sài Gòn.

Năm 1953, ông qua Pháp học về âm nhạc, tại đây quen với giáo sư Trần Văn Khê. Về lại miền Nam, ông tiếp tục sáng tác và biểu diễn trong ban hợp ca Thăng Long. Nhạc Phạm Duy phổ biến rất rộng rãi ở miền Nam (mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng gọi là "bàng bạc khắp mọi nơi"[1] thời bấy giờ). Thời gian này ông có những hoạt động trong ngành điện ảnh, và đã gây nên một vụ tai tiếng lớn khắp từ Nam chí Bắc khi ngoại tình với người vợ của em vợ[2]. Ca sĩ Khánh Ngọc là vợ của nhạc sĩ Phạm Đình Chương - người em vợ duy nhất của ông[3].

Sau sự kiện này, ông lại dính vào một vụ tình cảm nữa với Alice, con gái của một người tình cũ hồi năm 1944 tên Hélène. Tuy nhiên, ông khẳng định cả hai chuyện này đều là những tình cảm trong sáng: "Vì vấn đề chênh lệch tuổi tác cũng như vì tôi không muốn làm phiền những người chung quanh một lần nữa, tôi quyết định ngay từ lúc đầu rằng đây chỉ là một mối tình giữa hai tâm hồn mà thôi. Tôi cố gắng tránh mọi đụng chạm về xác thịt và tôi hãnh diện để nói rằng nàng vẫn là một trinh nữ khi rời xa tôi để bước chân lên xe hoa về nhà chồng. Là một nghệ sĩ, tôi cần tình yêu để sáng tác, giống như con người cần khí trời để thở. Tôi không cần phải chiếm đoạt ai cả, nhất là chiếm đoạt một người con gái còn ít tuổi. Giữa chúng tôi, không có ràng buộc, trói chặt nhau"[cần dẫn nguồn]. Ông đã viết nhạc và lời cho khá nhiều bài nhân chuyện này: "Nụ Tầm Xuân", "Thương Tình Ca", "Chỉ Chừng Đó Thôi", "Tìm Nhau", "Cho Nhau".

Từ sau 30 tháng 4 năm 1975, ông và gia đình cư ngụ tại Thành phố Midway (Quận Cam), California.

Năm 1990, ông bắt đầu viết hồi ký, khi hoàn tất chia làm 4 cuốn.

Năm 1999, vợ ông là bà Thái Hằng qua đời, sự kiện này khiến ông bị cao huyết áp phải đi nằm bệnh viện một thời gian dài. Sau năm này, lần đầu về thăm quê hương sau 25 năm lưu lạc, ông gặp gỡ nhiều bạn cũ ở Việt Nam.

Tháng 5 năm 2005, ông trở về Việt Nam, mua nhà sống tại Quận 11, Thành phố Hồ Chí Minh cùng các con trai Duy Quang (ca sĩ), Duy Cường. Tháng 7 cùng năm, có 9 nhạc phẩm của ông được phép lưu hành ở Việt Nam; tháng 11, được phép lưu hành thêm 10 tác phẩm nữa. Tính đến nay (tháng 8 năm 2007) đã có hơn 40 tác phẩm của Phạm Duy được phổ biến tại Việt Nam, tính cả các đoản ca trong "Trường ca con đường cái quan".

[sửa] Phạm Duy và Văn Cao

Phạm Duy là người đầu tiên đem ca khúc "Buồn tàn thu" của Văn Cao đi khắp mọi miền đất nước. Nhưng hai người thường được biết đến như là một đôi bạn thân thiết, có một tình bạn kéo dài nửa thế kỷ, dù đi theo hai con đường đối lập nhau. Hai người quen nhau tại Hải Phòng năm 1944. Trong hồi ký của mình, Phạm Duy tả về Văn Cao:

"Thấp bé hơn tôi, khép kín hơn tôi, nhưng Văn Cao tài hoa hơn tôi nhiều. Chắc chắn là đứng đắn hơn tôi. Lúc mới gặp nhau, anh ta chưa dám mày-tao với tôi, nhưng tôi thì có cái tật thích nói văng mạng (và văng tục) từ lâu, kết cục, cu cậu cũng theo tôi mà xổ chữ nho. Nhưng Văn Cao bản tính lầm lỳ, ít nói, khi nói thì bàn tay gầy gò luôn luôn múa trước mặt người nghe. Anh ta thích hút thuốc lào từ khi còn trẻ, có lần say thuốc ngă vào tay tôi. Về sau, anh còn nghiện rượu rất nặng."[cần dẫn nguồn]

Hai người trở thành đôi bạn thân, thường giúp nhau sáng tác nhạc (bài "Suối mơ", bài "Bến xuân" là hai người sáng tác chung) và ra vào những chốn ăn chơi, sau đó còn rủ nhau theo kháng chiến.

Đến năm 1949, Phạm Duy dinh tê về Nam còn Văn Cao ở lại với cách mạng. Bị cấm liên lạc từ đó đến 1987, khi Phạm Duy ở Hoa Kỳ, Văn Cao ở Việt Nam, họ mới liên lạc với nhau được bằng thư tay, qua một số người Việt kiều. Hai người vẫn xưng hô mày, tao như hồi xưa. Sau này vợ chồng Phạm Duy và vợ chồng Văn Cao còn được nghe giọng nói, xem cử chỉ của nhau bằng tin nhắn qua băng video do cô Nam Trân, một phóng viên truyền hình ở hải ngoại giúp đỡ[cần dẫn nguồn].

Ngoài ra, ban điện ảnh của đài BBC ở Luân Đôn còn định thực hiện một phim về Văn Cao - Phạm Duy, mà họ gọi là hai chàng Lưu - Nguyễn thời nay, lấy cảm hứng từ bài hát "Thiên Thai". Nhưng lúc này Phạm Duy đang bị cấm rất gắt tại Việt Nam, rồi Trịnh Công Sơn đă được mời thay Phạm Duy đóng phim này.

Năm 1995 Văn Cao mất, nhưng phải đến 2001 Phạm Duy mới viếng mộ được. Trong lần đầu trở lại quê hương, ông đă cầm một chai rượu rưới lên khắp mộ người bạn chí cốt[cần dẫn nguồn].

[sửa] Gia đình

Gia đình Phạm Duy có nhiều người nổi tiếng trong lãnh vực nghệ thuật:

* Cha của Phạm Duy là nhà văn Phạm Duy Tốn
* Anh cả của Phạm Duy là Phạm Duy Khiêm, một học giả và là một nhà văn viết tiếng Pháp
* Người anh thứ hai của Phạm Duy là Phạm Duy Nhượng, một nhà giáo, cũng là một nghệ sĩ tài tử, tác giả bài Tà áo Văn Quân
* Vợ của Phạm Duy là ca sĩ Thái Hằng
* Một người anh họ của ông là học giả Nguyễn Văn Ngọc
* Sau này ông có cha nuôi là học giả Trần Trọng Kim

Các con của Phạm Duy cũng là những ca sĩ, nhạc sĩ:

* Ca sĩ Thái Hiền
* Ca sĩ Duy Quang
* Ca sĩ Thái Thảo
* Nhạc sĩ hòa âm Duy Cường

Ngoài ra có thể kể đến:

* Ca sĩ Thái Thanh, em gái của bà Thái Hằng
* Ca sĩ Ý Lan, con gái của Thái Thanh, tức cháu gái của Thái Hằng
* Nhạc sĩ Phạm Đình Chương, em trai của Thái Hằng, là ca sĩ Hoài Bắc của ban hợp ca Thăng Long.
* Nghệ sĩ Phạm Đình Sỹ, anh trai của Thái Hằng
* Phạm Đình Viêm, anh trai của Thái Hằng, là ca sĩ Hoài Trung của ban hợp ca Thăng Long.
* Ca sĩ Tuấn Ngọc, chồng của Thái Thảo
* Ca sĩ Mai Hương, con gái của Phạm Đình Sỹ, tức cháu gái của Thái Hằng

[sửa] Sự nghiệp

[sửa] Thời kỳ tiền chiến

Năm 1942, khi còn đang hát cho gánh hát Đức Huy, Phạm Duy cho ra đời tác phẩm đầu tay là "Cô hái mơ" (phổ nhạc cho bài thơ "Cô hái mơ" của Nguyễn Bính). Năm 1944 đến bài hùng ca "Gươm tráng sĩ", là bài hát đầu tiên ông viết cả lời lẫn nhạc.

Thời kháng chiến nam bộ (1945–1946) ông chơi thân với Văn Cao, ngoài việc cùng ra vào chốn ăn chơi, ông còn được Văn Cao giúp đỡ nhiều trong việc sáng tác. Những nhạc phẩm đầu tay của ông có nhiều hùng ca: "Gươm tráng sĩ", "Chinh phụ ca", "Thu chiến trường", "Chiến sĩ vô danh", "Nợ xương máu"... Bên cạnh đó còn có nhạc tình lãng mạn, trong đó có nhiều bài giúp ông trở nên nổi tiếng: "Cây đàn bỏ quên", "Khối tình Trương Chi", "Tình kỹ nữ", "Tiếng bước trên đường khuya"...

Năm 1947, Phạm Duy bắt đầu quan tâm đến dân ca. Ông muốn sáng tác nhạc âm hưởng dân ca để xâm nhập sâu vào chốn thôn quê hơn, từ đó cho ra đời nhiều bài mà ông gọi là "Dân ca mới", rất được đông đảo quần chúng yêu thích: "Nhớ người thương binh", "Dặn dò", "Ru con", "Mùa đông chiến sĩ", "Nhớ người ra đi", "Người lính bên tê", "Tiếng hát sông Lô", "Nương chiều"... Những bài này được ông sáng tác dựa trên 2 tiêu chí:

* Nét nhạc vẫn dùng âm giai ngũ cung cố hữu nhưng áp dụng nhạc thuật chuyển hệ làm cho giai điệu không nằm chết trong một ngũ cung nào đó như trong dân ca cổ mà chạy dài trên nhiều hệ thống ngũ cung khác nhau;
* Lời ca tuy nằm trong thể thơ lục bát, nhưng có nhiều khi được biến thể, do đó tiết điệu cũng theo âm tiết của lời ca mà trở nên phong phú hơn

Từ năm 1948, bên cạnh những bài có sắc thái tươi vui như: "Gánh lúa", "Đường ra biên ải"... Ông có sáng tác thêm một thể loại mới: nói về sự đau khổ của những người sống trong chiến tranh. Những bài như: "Bao giờ anh lấy được đồn tây" (sau đổi thành "Quê nghèo"), "Bà mẹ Gio Linh", "Về miền Trung", "Mười hai lời ru", "Về miền Trung"... đều có hình ảnh làng quê và người dân quê nghèo khổ.

Những bài hát này tuy được quần chúng yêu thích và phổ biến rất rộng rãi, nhưng do nói về sự bi, sự khổ mà Phạm Duy bắt đầu bị sự chỉ trích của cấp trên thời kháng chiến, ông bèn về miền Nam để tự do sáng tác. Năm 1952, bài "Tình hoài hương" ra đời, khởi xướng cho xu hướng sáng tác "Tình ca quê hương", sau đó là "Tình ca"; hai bài này được yêu thích từ Nam ra Bắc và nằm trong những tác phẩm tiêu biểu nhất nói về quê hương, với những câu như: "Quê hương tôi có con đê dài ngây ngất, lúc tan chợ chiều xa tắp, bóng nâu trên đường bước dồn, lửa bếp nồng, vòm tre non làn khói ấm hương thôn" (trong "Tình hoài hương"), "Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi, mẹ hiền ru những câu xa vời, à à ơi! tiếng ru muôn đời" (trong "Tình ca").

Tiếp đó ông trở về thể loại dân ca mới với những bài "Đố ai", "Nụ tầm xuân", "Ngày trở về", "Người về", "Tình nghèo"... Bên cạnh đó là "Thuyền viễn xứ", "Viễn du" nói về sự chia lìa quê hương. Bài "Hẹn hò" nói về sự ngăn chia đôi lứa, ông dùng nhạc ngũ cung giọng Huế. Ngoài ra còn có: "Xuân ca", "Dạ lai hương", "Xuân thì"... Năm 1954, ông chuyển từ nhạc tình ca quê hương sang tự tình dân tộc, soạn ra "Bà mẹ quê", "Em bé quê", "Vợ chồng quê", trong đó có "Em bé quê" được trẻ con thuộc như bài đồng dao.

[sửa] Thời chia đôi đất nước

Sau khi sang Pháp du học âm nhạc, ông sáng tác thêm được nhiều bài giá trị, ban đầu vẫn là "Dân ca mới", lại có thêm nhiều tác phẩm ca ngợi tình yêu đôi lứa mà phổ biến nhất phải kể đến "Đừng xa nhau", "Ngày đó chúng mình", "Tìm nhau"...

Lúc này ông sáng tác tự do theo nhiều chủ đề, những bài hát như nói về tâm tưởng '"Chiều về trên sông", "Một bàn tay", "Tạ ơn đời", "Đường chiều lá rụng", "Nước mắt rơi"... được Thái Thanh, Kim Tước, Quỳnh Giao thể hiện thành công; nhất là ca sĩ Thái Thanh, em của Thái Hằng, tên tuổi của bà đã gắn liền với những tác phẩm "Dân ca mới" và nhạc tình của Phạm Duy.

[sửa] Thời kỳ ở hải ngoại

[sửa] Trở về Việt Nam
Bài này hoặc đoạn này đang được viết.
Bạn có thể viết thêm cho bài này được hoàn thiện hơn. Xem phần trợ giúp để biết thêm về cách sửa đổi bài.

[sửa] Phạm Duy tại những vùng cấm

Nhạc Phạm Duy từng rất phổ biến khắp cả miền Nam, miền Bắc nước Việt Nam trong những năm 1945-1954 và được nhiều người hát. Nhưng từ khi ông tỏ ra bất phục với chính quyền cách mạng, đã có nhiều nhìn nhận khắt khe về ông dẫn đến việc cấm hát, cấm nói về Phạm Duy - nhạc Phạm Duy từ sau năm 1954 tại miền Bắc, và việc ông vượt biên sang Mỹ đã khiến nhà nước Việt Nam đưa ông vào danh sách 2 người bị cấm toàn bộ về nhân thân trên toàn nước Việt Nam từ sau 1975.

[sửa] Tại Bắc Việt trước 1975

Theo hồi ký của Phạm Duy thì lệnh cấm nhạc của ông bắt đầu từ bài "Bên cầu biên giới", ra đời năm 1952; bài này bị chỉ trích là có thứ tình cảm bỉ mị buồn bã, làm nản lòng người ta. Sau khi được Nguyễn Xuân Khoát thông báo lệnh cấm, Phạm Duy rời bỏ cách mạng về miền Nam.

Ban đầu tại các diễn đàn văn nghệ còn có những cuộc bàn cãi về việc cho hay không cho hát nhạc Phạm Duy, nhưng về sau thì cấm tiệt. Từ đó, nhạc Phạm Duy bị liệt vào hạng phản động, tên tuổi của ông được đem ra phê phán. Ông cũng bị nghi ngờ có liên hệ với CIA.

Nhạc sĩ Đỗ Nhuận là người hưởng ứng nhiệt tình việc này, ông đặc biệt tỏ ra coi thường âm nhạc của Phạm Duy. Trong các bài viết năm 1958 và 1969, Đỗ Nhuận gọi việc sinh viên miền Bắc phổ biến bài "Tìm nhau" của Phạm Duy là "rải tuyên truyền", Đỗ Nhuận gọi bài đó là "dâm ô"[4].

[sửa] Tại Việt Nam từ 1975 đến 2005

Sau ngày thống nhất đất nước, Trần Văn Khê từ Pháp có về hỏi Tố Hữu về vụ Phạm Duy, Tố Hữu nói: "Bỏ khúc giữa, lấy khúc đầu và khúc đuôi"[5], nghĩa là vẫn nên phổ biến sau khi bỏ hết những bài sáng tác thời nội chiến. Nhưng rồi nhạc Phạm Duy vẫn bị cấm trên cả nước, ngoài ra bàn luận về Phạm Duy cũng bị cấm. Ông cùng với Hoàng Thi Thơ là hai nhạc sĩ đặc biệt nhất bị cấm về nhân thân.

Tuy vậy, khoảng 30 năm, vẫn thấy vài người viết về Phạm Duy. Trong cuốn Những bài viết tiến bộ công khai trên báo chí Sài Gòn từ 1954 – 1975 có cho đăng lại một phần trích đoạn của cuốn Phạm Duy đă chết như thế nào. Hay như thi sĩ Chế Lan Viên cũng nhắc tới Phạm Duy trong một bài báo tên "Hồi Ký" đăng tại tạp chí Sông Hương ngày 22 tháng 6 năm 1986:

"Tất cả về cội, không mất mát gì ư? Có chứ, Mất Phạm Duy! Chúng ta tiếc lắm, vì anh có tài lớn. Nhưng chúng ta làm sao được! Anh ấy bỏ chúng ta, chứ chúng ta đâu có bỏ anh."

Bài viết của Chế Lan Viên kết thúc bằng đoạn:

"Vâng chỉ có trường hợp anh Phạm Duy là…là không cần cội vậy thôi. Chứ hình như hầu hết, lá rụng đều về cội cả và mọc lên thành cội nữa."

Nhà báo Nguyễn Phúc Long trong bài "Công và tội" đăng trên báo Đoàn kết, số 393 ra tháng 7 năm 1987, có nhắc đến Phạm Duy, sau một loạt tên tuổi mà ông cho là "phản bội", nhưng vẫn có công cho văn hoá nước nhà như Trần Ích Tắc, Lê Trắc, Phạm Thái, Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Duy Khiêm, Võ Phiến và nhóm Tự Lực Văn Đoàn:

"Trong lĩnh vực ca nhạc, Phạm Duy, “con người của phản bội”, bị nhân dân ta khinh bỉ cũng đă có cái may mắn là để lại cho chúng ta một số bài hát giàu tính dân ca và trữ tình nhất là những bài được ông ta sáng tác trong thời kỳ đi theo kháng chiến – 1946 - 1949."

Đến năm 1994, báo chí Việt Nam mới có một bài thiện ý với Phạm Duy. Đó là bài thơ "Về thôi" mà nhà văn Lưu Trọng Văn, con trai nhà thơ Lưu Trọng Lư, gửi lên tờ Tuổi trẻ chủ nhật, có đề chữ "Tặng P.D." bên cạnh. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý đă phổ nhạc bài này. Rồi sau đó chính Phạm Duy cũng phổ nhạc với tên "Trăm năm bến cũ". Theo Phạm Duy, đây là bài thơ làm ông nghĩ nhiều tới việc về thăm Việt Nam, mà năm 2001 ông đă thực hiện.

[sửa] Phân loại tác phẩm

Bài chi tiết: Nhạc Phạm Duy

Các sáng tác của Phạm Duy có thể chia ra làm nhiều loại:

* Nhạc kháng chiến: Sáng tác trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, nói lên sự căm giận của người dân quê đối với giặc cướp nước, phá làng. Tiêu biểu có thể kể: "Bà mẹ Gio Linh", "Mười hai lời ru", "Chiến sĩ vô danh".
* Nhạc quê hương: Một phần quan trọng trong sự nghiệp của ông, gồm những bài ca ngợi quê hương đất nước, hình ảnh con trâu, đồng lúa, cái cày... Nhiều bài rất quen thuộc với người Việt: "Tình ca", "Về miền Trung", "Tình hoài hương", "Bà mẹ quê", "Em bé quê"...
* Nhạc tình đôi lứa: Tình yêu là một đề tài lớn trong cuộc đời cũng như trong sự nghiệp sáng tác của Phạm Duy. Nhạc tình có khối lượng nhiều nhất trong kho nhạc đồ sộ của ông, có thể kể những bài được giới trẻ trong nam ngoài bắc hát như "Hẹn hò", "Cỏ hồng", "Ngày đó chúng mình", "Cây đàn bỏ quên", "Phượng yêu", "Kiếp nào có yêu nhau", "Đừng xa nhau", "Mưa rơi", "Đường em đi", "Tôi còn yêu tôi cứ yêu", "Trả lại em yêu", "Giết người trong mộng"...
* Nhạc tâm tư: Ngoài viết về tình yêu trai gái, tình yêu quê hương, thì những sự suy tưởng cao siêu hay nhớ nhung buồn nản vẩn vơ cũng được Phạm Duy ghi lại thành nhạc, có thể kể đến "Đường chiều lá rụng", "Bên cầu biên giới", "Chiều về trên sông", "Dạ lai hương", "Viễn du"... Hay những bài nói lên tâm trạng phẫn uất trước nội chiến, cảm khái trước thế thời như: "Huyền sử ca một người mang tên Quốc".
* Trường ca: Những tác phẩm lớn khiến ông có một địa vị chắc chắn trong nền tân nhạc Việt Nam: "Con đường cái quan", "Mẹ Việt Nam", "Hàn Mạc Tử", sau này là "Minh họa Kiều" không mấy thành công.

Ngoài ra còn có những thể loại được ông đặt sẵn tên:

* Rong ca: Gồm 10 bài sáng tác năm 1988: "Người tình già trên đầu non", "Hẹn em năm 2000", "Mẹ năm 2000", "Mộ phần thế kỷ", "Ngụ ngôn mùa Xuân", "Nắng chiều rực rỡ", "Bài hát nghìn thu", "Trăng già", "Ngựa hồng", "Rong khúc".
* Đạo ca: Gồm 10 bài, phổ thơ của Phạm Thiên Thư vào thập niên 1970: "Pháp thân", "Đại nguyện", "Chàng dũng sĩ và con ngựa vàng", "Quán thế âm", "Một cành mai", "Lời ru bú mớm nâng niu", "Qua suối mây hồng", "Giọt chuông cam lộ", "Chắp tay hoa", "Tâm xuân".
* Thiền ca: Gồm 10 bài, sáng tác vào thập niên 1980: "Thinh không", "Võng", "Thế thôi", "Không tên", "Xuân", "Chiều", "Người tình", "Răn", "Thiên đàng địa ngục", "Nhân quả".
* Tâm ca: Gồm 10 bài, thở than về những xáo trộn trong cuộc sống người dân miền Nam thời Đệ nhất Cộng hòa Việt Nam sụp đổ: "Tôi ước mơ" (thơ Thích Nhất Hạnh), "Để lại cho em" (thơ Nguyễn Đắc Xuân), "Tiếng hát to", "Ngồi gần nhau", "Giọt mưa trên lá", "Một cành củi khô", "Kẻ thù ta", "Ru người hấp hối", "Tôi bảo tôi mãi mà tôi không nghe", "Hát với tôi". Ngoài ra còn nhiều bài khác cũng theo hướng Tâm ca như "Những gì sẽ đem theo về cõi chết", "Tôi còn yêu tôi cứ yêu".
* Tâm phẫn ca: Sáng tác sau Tết Mậu Thân: "Tôi không phải gỗ đá", "Nhân danh" (thơ Tâm Hằng), "Bi hài kịch" (thơ Thái Luân), "Đi vào quê hương" (thơ Hoa Đất Nắng), "Người lính trẻ", "Bà mẹ phù sa"... Ngoài ra còn một số bài sáng tác cho phong trào du ca.
* Tục ca, vỉa hè ca: Gồm những bài ca lời rất tục tĩu, chỉ có tác giả hát, không ca sĩ nào chịu hát, đến nay đã thất truyền.
* Bên cạnh những thể loại kể trên, còn có Tổ khúc Bầy chim bỏ xứ, Tị nạn ca nói về tâm trạng và sự khó nhọc của người ly hương; Hoàng Cầm ca phổ những bài thơ của thi sĩ Hoàng Cầm; Hương ca sáng tác khi ông về ở Việt Nam...

[sửa] Trường ca

[sửa] "Con đường cái quan"

Bài chi tiết: Con đường cái quan

Những dòng nhạc đầu tiên của trường ca này được ông sáng tác năm 1954 tại Paris, ngay khi Hiệp định Genève vừa ký kết để phản đối sự chia cắt đất nước. Phần còn lại được soạn sau đó 6 năm, hoàn tất năm 1960. Cho đến nay đây vẫn là trường ca thành công nhất của Phạm Duy.

Nội dung trường ca nói về một sự du hành từ miền Bắc Việt Nam, qua miền Trung Việt Nam, đến miền Nam Việt Nam của một người du khách, với chí hướng nối ba miền làm một. Chuyến đi ấy bắt đầu từ Ải Nam Quan cho đến mũi Cà Mau, từ ngày lập quốc cho đến ngày hoàn thành, đi trong lịch sử nhưng cũng là trong lòng người dân để nối liền đất nước, nối liền lòng dân, mà đi tới đâu người lữ khách cũng được dân chúng miền đó đón chào.

Trường ca này gồm có ba phần: từ miền Bắc, qua miền Trung, vào miền Nam. Mỗi phần được sáng tác theo phong cách dân ca nơi đó và mỗi phần mang một ý nghĩa riêng. Phần từ miền Bắc bắt đầu bằng âm điệu hào hùng, như tâm trạng người vừa lên đường vì chí lớn, và trở nên dịu êm dần. Nhạc chuyển thành đau xót ở phần qua miền Trung, do chứng kiến cảnh lầm than của dân. Nhạc tươi sáng dần lên khi sang đoạn vào miền Nam vì lòng sung sướng của người lữ khách đã làm được một việc lớn.

Theo nhiều người (Trần Văn Khê, Georges Étienne Gauthier...), trường ca "Con đường cái quan" đã chứng tỏ có thể đem yếu tố nhạc Việt Nam truyền thống kết hợp với nhạc giao hưởng phong cách Tây phương mà vẫn không làm mất tính chất Việt. Trường ca được phát sóng rất nhiều lần trên Đài Phát thanh Sài Gòn với giọng Thái Thanh, Kim Tước, Thái Hằng – Duy Khánh, Nhật Trường, Trần Ngọc và ban nhạc Hoa Xuân để trở những giai điệu quen thuộc nhất của Việt Nam. Nhiều sinh viên ở nhiều nơi đã dựng tác phẩm này thành một hoạt cảnh. Sau này, khi nhạc Phạm Duy đã bị cấm tại Việt Nam, đài truyền hình Bình Dương vẫn thường mở một vài đoạn hoà tấu ngắn trong trường ca lúc chuyển tiếp chương trình.

[sửa] "Mẹ Việt Nam"

Tác phẩm này rực rỡ không kém trường ca "Con đường cái quan". "Mẹ Việt Nam" soạn năm 1964 và hoàn thành trong năm đó, ca tụng hình ảnh người mẹ tổ quốc hay những bà mẹ điển hình trong lịch sử.

Trường ca gồm 4 phần: Đất mẹ, Núi mẹ, Sông mẹ và Biển mẹ, tượng trưng cho các giai đoạn của bà mẹ: từ tươi trẻ mầu mỡ đến kiên cường sắt đá rồi thì rộng lượng bao dung. Khi sáng tạo hình ảnh người mẹ trong trường ca này, tác giả có ý đi tìm "mẫu số chung" của dân tộc. Tác phẩm này có phong cách dân ca với giọng khoan hò và điệu ru con mà giai điệu và lời, theo Georges Étienne Gauthier trong cuốn Một người Gia Nã Đại với nhạc Phạm Duy, đã đạt tới trình độ "toàn thiện".

Về sự phổ biến, trường ca "Mẹ Việt Nam" có lẽ không được rộng rãi như "Con đường cái quan" vì nội dung thu hẹp, nhưng vẫn rất được nhiều người yêu thích qua những giọng của Thái Thanh, Kim Tước, Thái Hằng – Duy Khánh, Nhật Trường, Trần Ngọc và ban nhạc Hoa Xuân.

[sửa] "Hàn Mạc Tử"

Trường ca này được sáng tác bên Mỹ vào năm 1994, dựa vào 9 bài thơ của Hàn Mạc Tử. Trường ca gồm ba phần: Tình quê, Trăng sao và Ave Maria, mà tác giả đã cố ý diễn tả tâm trạng của Hàn Mạc Tử qua giai điệu của mình. Do sáng tác bên Mỹ và chỉ hát bên Mỹ, cộng với giai điệu mang nhiều phong cách Tây phương nên trường ca này không phổ biến tại Việt Nam bằng hai trường ca trên, tuy vậy vẫn được xem là thành công với giọng hát Tuấn Ngọc, Thái Hiền, Duy Quang, Thái Thảo.

[sửa] "Bầy chim bỏ xứ"

Theo Phạm Duy, "Con đường cái quan" mang tính chất tả thực, "Mẹ Việt Nam" mang tính chất tượng trưng, "Hàn Mạc Tử" mang tính chất siêu hình, thì "Bầy chim bỏ xứ" mang tính chất ẩn dụ.

Trường ca này có thể cho là một thành công của Phạm Duy, dù chỉ ở hải ngoại. Khởi soạn năm 1975, hoàn tất năm 1985, thu thanh năm 1990, với các giọng ca Kim Tước, Vũ Anh, tác phẩm này gồm 16 đoản khúc (có thể là 16 bài hát riêng) nói về một bầy chim, mà mỗi con chim ẩn dụ cho một hạng người, một số phận khác nhau... mà chính nhất là chim quyên, lấy cảm hứng từ tích Thục Đế. Chim quyên rời bỏ thôn Đoài, trải qua bao nhiêu việc, bao nhiêu lần hoá thân, rồi chết nơi xứ người, nhưng từ đống tro tàn ấy, chim quyên lại tái sinh để về lại thôn Đoài.

[sửa] "Minh họa Kiều"

Như tên của nó, tác phẩm này có ý minh họa lại truyện Kiều của Nguyễn Du, để thể hiện lòng kính trọng của tác giả với nhà đại thi hào. Đây là tác phẩm rất dài vì gom gần hết những lời thơ trong Truyện Kiều, âm điệu cũng phức tạp nhưng không đậm màu dân ca. "Minh họa Kiều" chia ra làm bốn phần, bốn giai đoạn của Thuý Kiều: phần một Kiều gặp Đạm Tiên, biết được số phận long đong của mình; phần hai Kiều gặp Kim Trọng, tình yêu nảy nở nhưng biết là không trọn vẹn; phần ba là giai đoạn khổ nhục của Thuý Kiều; phần bốn Kiều gặp Từ Hải, phần này tác giả chưa soạn xong.

Theo Phạm Duy, đây là tác phẩm ông bỏ công nhiều nhất (sáng tác những năm cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21), nhưng xem sự hưởng ứng của mọi người thì đây là tác phẩm thành công kém nhất trong số những tác phẩm lớn của ông. Tác phẩm được thể hiện đầu tiên với giọng Duy Quang, Tuấn Ngọc, Thái Hiền, Ái Vân, Thanh Ngoan, Thái Thảo, Anh Dũng,...

[sửa] Phổ nhạc, đặt lời

Phạm Duy được xem là một trong số ít nhạc sĩ Việt Nam giỏi về nghệ thuật phổ nhạc vào thơ và đặt lời cho nhạc nước ngoài, nhạc bán cổ điển.

Những tác phẩm thơ phổ nhạc thành công nhất của ông có thể kể đến "Ngậm ngùi" (thơ Huy Cận - nhà thơ Huy Cận từng gửi lời cám ơn ông về việc giúp bài thơ này nổi tiếng); "Ngày xưa Hoàng Thị" (thơ Phạm Thiên Thư); "Áo anh sứt chỉ đường tà" (thơ Hữu Loan); "Tiễn em" (thơ Cung Trầm Tưởng); "Tỳ bà" (thơ Bích Khê); "Vần thơ sầu rụng", "Tiếng thu" (thơ Lưu Trọng Lư); "Tình cầm" (thơ Hoàng Cầm); "Em hiền như Masoeur", "Thà như giọt mưa", "Hai năm tình lận đận" (thơ Nguyễn Tất Nhiên)...

Nhiều ca khúc nước ngoài nhờ ông đặt lời Việt mà trở nên phổ biến ở Việt Nam, như "Em đẹp nhất đêm nay" (La plus belle pour aller danser), "Khi xưa ta bé" (Bang bang), "Tình cho không biếu không" (L'amour c'est pour rien), "Tuyết Rơi" (Tombe la neige), "Tiếng Cười Trong Đêm" (La nuit), "Những Mùa Nắng Đẹp" (Seasons in The Sun), "Chuyện tình" (Love Story của Francis Lai),... Ngoài ra ông còn đặt lời cho dân ca của nhiều nước trên thế giới.

Tiếp đến là những tác phẩm nhạc bán cổ điển, vốn là loại nhạc khó hoà nhập, thì ông cùng với tiếng hát Thái Thanh đã dễ dàng đưa đến số đông dân chúng: "Dạ khúc" (Nächtliches Ständchen của Franz Schubert), "Dòng sông xanh" (An der schönen blauen Donau op. 314 của Johann Strauss), "Mối tình xa xưa" (Célèbre Valse, hay bài số 15 trong "16 bài valse cho piano", của Johannes Brahms)...

[sửa] Ca sĩ thể hiện

Thành công nhất với nhạc Phạm Duy cho đến nay là Thái Thanh. Thái Thanh hát nhạc Phạm Duy từ những ngày đầu ông sáng tác, bà đã biểu diễn và ghi âm hàng trăm bài. Từ những bài "Dân ca mới" như "Tình ca", "Người về", "Về miền Trung", "Quê nghèo", "Tình hoài hương",..., những bài có âm điệu phức tạp như "Đường chiều lá rụng", Chiều về trên sông"... đến tình ca đôi lứa dễ hát dễ thu