Saturday, July 16, 2011

VIII. TIỀN GIANG 3


KIM CỔ KỲ QUAN IX
TIỀN GIANG 3
tr.212-220
35-52

Ý chính: đoạn này nói tương lai Việt Nam và thế giới




tr.212- câu 35


1419.Đau không ngớt, thác không chầy

1420. Liên miên căn bịnh nhiều Thầy không căn

Thiệt đời bán chữ mà ăn

Ngày sau không có thi văn thi tài

Phật sanh trời đẻ lâu dài

Sung sướng sanh tệ học tài giết nhau

1425. Ngày sau không có bịnh đau.

Thuốc chi không có lo ăn lo làm

Quân lính bất tập mai làm

Phò vua phò tướng lo làm việc quan

Nước nào một lệ ở an

1430. Lúa gạo không giá giàu sang dư hoài

Nước nào lúa gạo đủ hoài

Nhà nào cũng đủ nối dài niên niên

Lúa gạo không giá bình yên

Ngọc trời mua bán tội riêng bất bình

1435.Nước nào ăn nấy thiệt tình

Vật nào mua bán công bình có phân

Không giá cao thấp sự tân

Vật nào Phật định bình phân một lần

Bán mua không có rần rần

1440.Người thời đông đảo phân trần êm ru

Không người nghèo khổ hạ ngu

Làm quan mướn lính chí tu tỏ lời

Cha mẹ Trời Phật giúp đời

Giỏi chi thân quỉ khoe lời khôn ngoan

1445.Tỏa tình viễn thế loạn bang

Cải chi nhiều lẽ đa đoan nhiều bề

Loạn bang đa sự bất tề

Chi bằng giả kẻ vụng về thời nay

Trào loạn khôn đắng khôn cay

1450.Chi bằng giả dại ai hay khôn lòng.


Đá đâu nổi trắng giữa đồng

Người không noi dạ noi lòng lên non

Vượn còn chuyền cánh nưng con

Vịnh cây hái trái nương non thanh nhàn

1455.Oan oan tội xóm tội làng

Con sâu nó hại lỡ làng trách canh (1)

Để chi thấm nước hôi tanh

Đổ đi khuất mắt thấy canh rầy hoài

Chẳng lo tranh phép tranh tài

1460. Tranh ăn mà hại khổ hoài không hay

212-36

Một mình đánh đuốc đi đêm

Soi hang thấy cá nằm êm một vùng

Chờ khi gặp nước rửa bùn

Thảnh thơi mặt ý lội cùng các nơi

1465. Nói nhặt rồi phải nói lơi

Từ nay sắp tới thảnh thơi có gì

Ai dè là việc lạ kỳ

Khi không Phật khiến Tây tùy qui Tây

Tây về người cũng không hay

1470. Dừng sanh dạ dữ mắng Tây bây giờ

Khiến nên hai nước một thờ

Ai tham để tội một giờ gươm linh

Gươm Thần xử tội phân minh

Xử truyện xử sách xử kinh cho người

1475. Bạc muôn mất hết miếng cười

Lời tôi còn để cho người xem coi

Ví dầu bạc nén vàng thoi

Vàng thoi sợ hết lời coi để đời

Mười tòa nhà ngói không lời

1480. Sao bằng tích đức tiếng cười đồn vang

Người hiền mắc chữ gian nan

Hết cơn bỉ cực hiển vang trọn đời

Tham chi tiền bạc dục lời

Lâm nguy trời khiến hết thời tiêu tan

1485. Người giàu mang chứng nói ngang

Người quan mang chứng nói sang trên đầu

Nói hơi ba bốn từng lầu

Người nào cũng nói trên đầu người ta

Không lòng thức tối dò xa

1490.Ma tri tội phước Phật ma ở đời

Biết tôi biết phước ở trời

E vinh e nhục e lời cười chê

Nói vinh e có lời huê

Nói phải e quấy khen chê cười thầm

1495. Nói vầy e chỗ tôi lầm

Nói thời phải nói không nhầm phải phân

Phật cho nói việc nghĩa nhân

Dầu mà lầm lỗi cũng phân rõ ràng

Cũng như ứng thí viễn tràng

1500. E thi không đỗ sau tường trí ngu.


Dầu lâm sĩ nhục thôn phu

Đặng không một hội trung thu khoa nầy

212- 37

Chấp tay niệm Phật vái thầy

Công linh đèn sách hội này nhục vinh

1505.Bắc-địa dĩ chí Nam-kinh

Văn chương đèn sách công linh ra tài

Bấy lâu đăng quả thương hoài

Hội nầy Phật dở văn tài tranh công

Bạc rồi rồi bạc hết mong

1510.Hội này Trời Phật đền công văn tài

Thầy tôi Trời Phật dạy hoài

Thầy người chưa biết văn tài thể nao

Việc sau chưa biết làm sao

Chừng nào mở hội thấp cao thì tường

1515. Nên hai hư lẽ đạo thường

Cầu sao cho gặp hội đăng đường phò bang

Cầu cho gặp hội hiển vang

Bì chi những kẻ dọc ngang thiếu gì

Việc nào người cũng phân bì

1520. Làm lành người chẳng thương gì ghét thêm

Thiệt người dạ dốc ngủ đêm

Ba que (2) dốt nát lại thêm ngủ ngày

Mười chuyện dạ muốn gây rày

Người không nghe đạo lời Thầy dạy xưa

1525. Thác thời nương gió nương mưa

Sao người chẳng nhớ người xưa chút nào

Tiếng xưa có kẻ ra vào

Sao nay dạ nhớ hỗn hào không quên

Nói gần gần lại một bên

1530. Nói xa xa lắc không quên lời nào

Nói rẻ con đẻ không vào

Nói mắc cho bắc chỗ nào lòng nghe

Văn chương sao chẳng trồng tre

Chẳng tre nghe lóng không nghe lời Thầy

1535. Sử kinh Phật Trời để bày

Dấu đâu mà mất trách Thầy không phân

Đại phú đoản mạng (3) sự tân

Tiền tài ám nhãn lụy thân bất tồn (4)

Vi phú bất nhơn lụy hồn (5)

1540.Hậu lai thậm tội bất tồi hườn thân

Chỗ nào sách vở rân rân

Phân đâu phân đó không phân Phật Trời

Phật tùng nho giả xuất đời

Lập tự ký ngữ để lời đâu đâu

213- 38

1545. Các phần kỳ đạo một câu

Thọ trì tam giáo biết đâu là tình

Sử kinh ý chẳng để hình

Nên không thấy Phật phản tình vong ngôn

Để chữ thiên địa càng khôn

1550.Không nghĩ Trời Phật vong ngôn Phật Trời.


Tiếng nói xông khói để đời

Người còn mở miệng kêu Trời làm chi

Phật Trời Thượng cõi chiếu tri

Kêu Trời kêu Phật làm chi không cầu

1555.Đời này loạn đít loạn đầu

Làm sao gở dạ đặng sầu cho xuôi

Cơn buồn cũng có cơn vui

Gắp đi nước ngược nước xuôi khó gì

Nước ngược dực bực chèo lỳ

1560.Nước xuôi thả rộng khỏi tùy khúc sông

Bắt con bươm bướm kề ong

Kể thiên vạn vọng dội trong thơ kỳ

Thánh cổ ngôn giá dạ tùy

Trông cho hết tối minh ký lại kinh

1565. Lịnh truyền đăng chúc bình minh

Xem hai con mắt đẩu tinh chói ngời

Có kinh tối đất sáng Trời

Hạ trần phước đặng đổi dời thượng thiên

Con chung khác dạ con riêng

1570. Tử giai kỳ tử như nhiên coi Trời

Giấy bắc cắt dạ để lời

Ai muốn cắt nghĩa con trời cắt thêm

Phải thời cho đó ngủ đêm

Con bề không phải cho thêm ngủ ngày

1575. Ngủ riêng chung ngủ mà rày

Sợ e người đạo có thầy ngủ quên

Không Thầy đố mày làm nên

Có Thầy người ngủ quên tên quên ngày

Ai kêu thức vậy mà rày

1580.Cho mẹ giận bỏ cho mầy ngủ luôn

Biết ngủ biết thức lụy tuôn

Thức rồi nhớ ngủ ngủ luôn bỏ mình

Thức thời phải thức tâm tình

Nghĩ xưa sử truyện như mình đặt đây

1585. Đặt chữ ngôn ngữ thì hay

Tôi nay đặt nghĩa sợ nay không bằng

214- 39

Tử viết học một con rằng

Học nghĩa tử viết lý hằng Thánh nhân

Biết sao cho phải mà phân

1590. Người dưng một dạ thị phân đá vàng

Tôi nay lời nói sang đàng

Đầu xóm một tiến cuối làng một câu

Hai là hay thiệt ở đâu

Tôi đây giận lúc con trâu không thèm

1595.Người say người nói chèm nhèm

Tôi say tôi nói như hèm mắc mưa

Tôi say nhiều kẻ chẳng ưa

Say mà nói gió nói mưa ghét hoài

Văn hay chữ luận đọc dài

1600. Tôi đây văn dở nói hoài nghe chơi.


Nghe thiệt người thiệt mệt hơi

Nghe chơi cũng có nghe chơi thiếu gì

Nay đà tới giấy qui kỳ

Sao chúa ngó thấy việc gì sanh lai

1605. Tôi đi lỡ cẳng đạp gai

Đau mình mình lể có ai lể dùm

Mướn đất cày cấy làm hùm

Người e mắc điếm không dùng thì thôi

Thấy tôi đói khó nổi trôi

1610. Người e đàng điếm lòng tôi giựt đồ

Rủ nhau xuống tắm ao hồ

Nam mô di Phật giựt đồ mặc ai

Vái trời qua khỏi nạn tai

Coi đời cho biết lòng ai trung thần

1615. Lòng tôi tiền bạc không cần

Tôi cần nhơn đạo cho gần Thánh Tiên

Tuy là lời nói khùng điên

Trong lòng tưởng thánh tưởng tiên không lìa

Tuy là ra ở ngoài bìa

1620. Ruột tầm cắt để không lìa chốn xưa

E người đem dạ đẩy đưa

Lòng tôi như thể lưới thưa nụ rồi

Hai ngán giáp lại mấy hồi

Có không kéo rút cho hồi nước quay

1625. Trời khiến đặng cá thời quay

Không thời giặt lưới chở ngay về nhà

Cũng không trở lại Mỹ trà

Đất trời tôi ở tôi mà về non

214- 40

Nói rồi có vợ có con

1630. Việc đời không có lên non tu trì

Vợ con ở lại biên thùy

Theo tôi thì phải tu trì đừng than

Không đời thì cũng không an

Không đi ở chốn dương gian không còn

1635. Vợ đi nhiều dạ hao mòn

Không đi không ép dạ còn thở than

Còn lo đói khéo gian nan

Dạ tôi không thở không than một lời

Nguyện theo Trời Phật Phật Trời

1640.Đói đi khuyên giáo đỡ thời chớ than

Chẳng thuận lòng dạ chẳng an

Còn đương than thở thở than không chừng

Ngó lên bảy núi thấy rừng

E người dạ không chừng chỉn ghê

1645. Chỗ nầy nói việc phu thê

Nói bề phụ tử khen chê ở đời

Nói ra gạt hết nhiều lời

Chừng nào ngó thấy Phật Trời thời hay

Thiệt tôi hết dám nói ngay

1650. Nằm co mà chịu khoanh tay mà ngồi.


Nói ra rầy rạc một hồi

Việc nào nói lại khó ngồi tiếng đau

Vận nghèo phải chịu biết sao

Thiệt nhiều lời khó như dao cắt lòng

1655. Sống thêm danh tiết phụng rồng

Thác đời hườn hổ thây đồng đôi thây

Mới rằng dạ thảo lòng ngay

Ở đâu thân cũng đắng cay hai bề

Thân sao thân quá thằng hề

1660. Quá thân đày tớ lập tề ai nghe

Thiệt tôi miệng ngọt răng ke

Nói ra ai cũng không nghe không vừa

Chê tôi nói thiếu nói thừa

Trời cho răng trắng nói vừa hay không

1665. Ngọt thời nói việc minh mông

Lạt thời dẹp lại tôi không biết gì

Nghe thì nói việc dị kỳ

Chẳng nghe hỏi lại việc gì biết đâu

Chẳng dò lòng Phật cạn sâu

1670. Làm sao người biết đâu đâu mà tường

215- 41

Khó người ăn ở phi thường

Nửa chừng muốn đứt nẻo đường vào ra

Tới Phật dối nại gian ca

Người khôn biết chuyện tới ta làm gì

1675. Thương người thượng chí bất tùy

Thương thời bất luận bất kỳ gần xa

Tôi rằng còn lịnh mẹ cha

Tử bất quá phụ thiên nha địa tình

Tôi đâu dám việc lộng tình

1680. Khiến sao hay vậy loạn bình Phật phân

Tôi người dân thứ thứ dân

Dám đâu nói việc cân phân tội người

Đắng cay cay đắng miệng cười

Vui chảy nước mắt thương người loạn tâm

1685. Như cờ túng nước pháo thâm

Ngựa qua chẳng kịp chốt đâm tướng mình

Trách cha dưỡng hổ bất bình

Nằm đêm nghĩ lại trách mình dưỡng nhơn

Trách ai dạ ở chẳng phân

1690. Ăn trái đem dạ phi ân thả chồi

Linh đinh sống dập gió dồi

Chừng nào kiếm đặng chỗ ngôi ngày xưa

Giúp cơm giúp của chẳng ưa

Ưa người giúp dạ quì thưa thẹn thùa

1695. Ỷ đông đem dạ hầm hùa

Thời hưng ai nói bươi đùa như rơm

Đồ dơ hưởi lại thúi thơm

Hại chi một bữa quảy đơm tang tành

Ông xưa dạy việc làm lành

1700.Nay người cất bữa sao đành người ôi.


Bà xưa dạy việc làm tôi

Nay người phá hết các ngôi chùa chiền

Biết sao lòng Phật không phiền

Gươm treo trước án dữ liền thất sau

1705. Trái mặt biết ngó nơi đâu

Làm người ơn trọng nghĩa sâu chẳng màng

Loạn sao loạn hết xóm làng

Bắc cầu đường cũ mở đàng mới đi

Cầm ve uống rượu không ly

1710. Tuy không thấy mặt lời ghi nhớ hoài

Việc làm bắt chước lâu dài

Bắt chước việc dữ có tài cán chi

215- 42

Tận tình giác giáo thị phi

Chỉ vì đường cũ không đi mở hoài

1715. Đường cũ tuy vắn mà dài

Đường mới mưa nhớt trợt hoài khó đi

Rừng nhu biển Thánh họa di

Đường nào có biết mới đi thời tường

Nhiều nẻo lắc léo mối đường

1720. Đố ai biết đủ tỏ tường các nơi

Con ghẻ mắt ghẻ chơi vơi

Con ruột chạy tuột các nơi hỏi gì

Chữ mà không nghĩa khó kỳ

Nghĩa mà không chữ dễ gì ở đâu

1725. Muốn cho chữ nghĩa một câu

Chữ đâu nghĩa đó lý sâu đem vào

Hư nên chưa biết chỗ nào

Bây giờ thấy việc hổn hào chỉn ghê

Người biết sợ nổi không chê

1730.Kẻ dại không biết cười chê nhiều đều

Trong lòng xao xuyến như rều

Ngoài miệng ham nói nhiều điều thì hơn

Nói thời không tiếng nghĩa nhơn

Tới đâu khoe giỏi nói hơn nói nhiều

1735. Đau la đau nhớ Ngư Tiều

Sầu là sầu nỗi nói nhiều không hay

Hay nói nhiều nói việc nay

Mười người không thấp nói ngay lời nào

Nói ngay ngươi chẳng ngay vào

1740. Nói hung nói dữ người nào cũng ưa

Chê Phật rằng nói gió mưa

Người ngay mà nói việc xưa sao nhầm

Thấy nói trong bụng chát ngầm

Ghét mà không nói giận bầm lá gan

1745. Nói xuôi ghét kẻ nói ngang

Người ngay thì ghét người gian không vừa

Nước dơ khó lọc khó lừa

Đố ai ở đặng cho vừa lòng ai

Đặng lòng gái mích lòng trai

1750. Đố ai gánh đặng hai vai cho đồng.


Xấu vỏ cho tốt cái lòng

Tốt vỏ cho xấu cái lòng làm chi

Phần trai có học văn thi

E trai chẳng học lời khi đầu đàng

216- 43

1755.Nam trung ai ở giết chàng

Nữ tà ai nỡ cho đàng ngọt ngon

Thơ đề mới biết điểm son

Băng không chữ dạ mấy con không còn

Cha tu con mang bị tròn

1760. Chín oai không có Saigon bể om

Ngồi buồn ngó nước lom lom

Mùa xuân nước chảy bể om nào ngờ

Ngã ba có cất nhà thờ

Tại doi Lộ Lỡ thượng cờ chiêu an

1765.Đâu đâu giảm bớt tham gian

Ba làng kế cận ở an nhiều người

Cứu cho cận ý chín mười

Ngọc trầm để đó cứu người dã dân

Vọng cầu Trời Phật tỏ phân

1770. Mở lòng rộng rãi nhơn dân hưởng nhờ

Hiệp đồng trung nghĩa nhà thờ

Thương bầy con dại đức nhờ mẹ cha

Thiệt đời con quỉ con ma

Nhờ ơn Trời Phật mẹ cha thứ tình

1775. Cứu trong bá tánh an bình

Cứu tâm cứu tánh bất bình hiếu trung

Nghe rồi còn dạ dữ hung

Mẹ cha phân xử si lung tiệc phần

Ai ai định tánh an trần

1780. Chẳng nghe giáo hóa việc phần tiêu tan

Nghe ngay người phải bỏ gian

Nghe trung bỏ nịnh mới an phận mình

Phận thương bao nỡ ép tình

Dục gian bị hại sửa tùng tình ngay

1785. Bỏ hung bỏ dữ mới hay

Cải tà qui chánh lòng ngay để đời

Tu nhứt kiếp ngộ nhứt thời

Khuyên người lòng khá nghe lời tôi phân

Dầu mà mấy kiếp bất nhơn

1790. Nay nghe lời Phật lành thân vẹn toàn

Bấy lâu bịt ngõ lấp đàng

Nay tôi chỉ lẻ tỏ tàng người nghe

Chẳng nghe quần áo rách te

Cửa nhà tan nát không nghe chẳng cầu

1795. Cải tà thì khỏi tội đầu

Bằng không qui chánh thảm sầu ba năm

216- 44

Tu sao chê việc dục dâm

Đừng lòng hảm hiếp tội thâm bất đồng

Nặng tội là gái có chồng

1800. Lấy trai phản dạ trở lòng ra ma.


Đờn ông lấy vợ người ta

Hai người nặng tội quỉ ma hai người

Bất cấm dâm dục vui cười

Không sanh không đẻ không người có chi

1805. Phật Trời an tại cung ly

Xem hàng Phật tử cung ly thiếu gì

Ai cấm dâm dục lạ kỳ

Trung thì làm Phật nịnh thì làm ma

Trai gái có mẹ có cha

1810. Theo không đéo giỏi quỉ ma dị thường

Phạm tội điều luật Tổ đường

Chọc nhau nói chuyện qua đường lòng ma

Đem lòng muốn vợ người ta

Loạn tâm nhơn thế quỉ ma tại lời

1815.Nạn nạn khổ khổ người đời

Xuất ngôn vô độ thiệt đời quỉ ma

Tiền đường cổ thánh xét ra

Càn khôn đại đạo quốc gia chẳng vì

Đời chế nhiều việc lạ kỳ

1820. Không đền thủy thổ tu trì qui tây

Tôi sợ nhiều kẻ qui thây

Chinh Đông phạt Bắc qui Tây nhiều người

Tôi nói tầm bậy người cười

Quốc vương đền trước nên người tu sau

1825. Có công trận có ơn sâu

Không công không trận tu đâu cho thiềng

Tôi nói anh em hờn phiền

Đời này tu bạc tu tiền biết chi

Nói ra nhiều kẻ khinh khi

1830. Không nói thì cũng ngu si như người

Tôi e tôi khóc người cười

Tôi cười người khóc trả mười vây ba

Mực Tàu nẻ thẳng hôm qua

Bữa nay nẻ lại đức ba khúc rồi

1835.Thân sao nhồi nhã nhã nhồi

Xây lưng lấp mặt mình ngồi trơ trơ

Mả nằm đầy đất ngó ngơ

Thác già hay thác trẻ thơ không sầu

217- 45

Chẳng nhớ Thiên tuế hồi đầu

1840. Trung ngươn ngũ bá chẳng sầu hạ ngươn

Một trăm quá vãng còn ơn

So le bá tánh thiểu nhơn tri hiền

Mưu quân tri chúa đừng phiền

Loạn bang tri thức nhơn hiền trí mưu

1845. Vỉ kỳ đạo vỉ kỳ ưu

Tam hiền Tứ Thánh vỉ mưu loạn bình

Nay tôi lo liệu một mình

Phật Trời bao nỡ dứt tình người ngay

Tôi dầu danh chiếm đài mây

1850. Ơn xưa lo báo nghĩa nay lâm đền.


Cầu Trời cơ nghiệp vững bền

Độ cho tỏ rạng điện đền chúa tôi

Nhiều người chê đạo tanh hôi

Phật Trời cứu độ lòng tôi lo đời

1855. Muôn binh giúp sức trợ đời

Trung quân ái quốc trợ đời tinh minh

Ngôi nào cũng có âm binh

Du Thần du Thánh cao binh chứng rày

Tôi trung Thầy để lòng Thầy

1860. Tôi mà gian nịnh xử rày thân tôi

Để chi thân thể tanh hôi

Chịu nhơ hại tiếng than ôi nhiều lời

Chẳng thà thác phức mặt đời

Sống mang tiếng đục sống đời làm chi

1865. Phàm trần nhiều tiếng khinh khi

Phật Trời soi xét chiếu tri phận mình

Chẳng thà thác xuống Diêm đình

Sống ngồi dương thế một mình tiếng nhơ

Sống cho tỏ rạng tài thơ

1870. Sống mà mang tiếng bụi nhơ làm gì

Người sao ăn ở dị kỳ

Làm sao biết đặng việc gì lo toan

Tuy là nhựt nguyệt hổ hang

Khôn soi chậu úp cũng mang tiếng đời

1875.Tôi kêu Trời hỡi ông Trời

Phật ôi là Phật xét đời cho tôi

Dấu bày dấu mất thời thôi

Dấu bày tỏ dấu thương ôi phận mình

Trước xưng Nguyễn-Thới Trần-Thìn

1880. Thới Thìn hai chữ đọa hình ngẩn ngơ

217- 46

Trách ai dạ chẳng phân thơ

Làm cho tôi chịu ngẩn ngơ nhiều lời

Biết thời thời để cho đời

Không thời người phải để thời cho tôi

1885. Đức bạc bạc đức thời thôi

Để tôi chữ ( giữ) dạ dạ thôi cho người

Chữ dạ dạ chữ chín mười

Người không chữ dạ thời người khó phân

Cãi mà không lỗi là ân

1890. Cãi nay mà lỗi khổ thân ở đời

Ai ai xưng cũng con Trời

Mình tôi chữ dạ cãi đời con Tiên

Tuy là Phật khiến hòa Phiên

Phiên hòa mới đặng bình yên nước nhà

1895. Xét đâu xét đó thiệt thà

Xét qua xét lại tôi mà không tin

Vận nghèo để chữ làm thinh

Chừng nào gặp hội đao binh thì tường

E là họa giậy mịch đường

1900. Tôi nào muốn khổ phân tường mà nghe.

Xem rồi niệm Phật vắng hoe

Việc đời thấy khổ nói nghe dạ buồn

Việc đời lừng lựng luông tuồng

Xem qua xét lại dạ buồn ngày sau

1905. Ngồi đây thấy việc ở đâu

Khổ đà chí khổ đâu đâu không dè

Khổ này khổ tới sau hè

Khổ thêm trước mặt không dè khổ sau

Lo khổ là lo ở đâu

1910. Tới chừng thấy khổ khổ âu tung bùng

Khổ nầy là khổ vô cùng

Tới chừng thấy khổ rùng rùng đi đêm

Khổ trước là khổ bịnh đau

Bất đắc kỳ tử biết đâu làm lành

1915.Khổ này Trời Phật ngài hành

Khổ đà thấy khổ không lành rách thêm

Khổ đời nhiều việc chẳng êm

Thêm thêm bất tiện khổ thêm cho hoài

Khổ sao thấy khổ nằm dài

1920. Đói ăn không đặng khổ hoài mà no

No ngoài trong bụng không no

Lo hoài trong bụng không lo đói hoài

218- 47

Không ai mượn kẻ kêu nài

Phật Trời sở định phép tài người kêu

1925. Ngồi buồn nói việc trớ trêu

Ngọn đèn dầu tắt vụng khêu tại mình

Phật Trời dạy bảo hết tình

Dậm chưn chắc lưỡi tức mình nỗi chi

Thuở xưa Phật lập trường thi

1930. Chư văn hội thí tu khi tức mình

Trí nhơn ẩn sĩ tu rình

Dò theo ý Phật chữ tình mà tu

Tu mà riêng ý tu ngu

Phật tu hườn Phật riêng tu hườn tà

1935. Miệng niệm Bồ-tát Di-đà

Trong nhà hết gạo hỏi mà của đâu

Bắt Phật mà với khó âu

Trong nhà chẳng niệm niệm đâu ngoài đàng

Gọi rắng tu đọa chàng ràng

1940. Nơm người rách hết cá càng thảnh thơi

Chẳng biết dò ý thăm hơi

Xem đời đặt để nói chơi mà cười

E người chẳng phải là người

Nói Phật người lại chê cười nói ma

1945. Người biết nghĩa lý cắt ra

Tội Phật Phật chịu tội ma ma tường

Lêu lêu mắc cỡ giữa đường

Không dám ngó mặt cho tường con ngươi

Phước thời gặp phước tốt tươi

1950. Đường dài giông gió để ngươi mà lầm.


Trăm năm Khổng Tử mưu thầm

Một muôn tri nổ sợ lầm bữa nay

Lầm là lầm vậy lầm ngay

Lầm ma lầm quỉ ai hay lầm Trời

1955. Lầm là lầm kẻ ở đời

Tôi không lầm Phật lầm Trời người ôi

E người lầm chúa lầm tôi

Lầm tiền lầm bạc lầm ngôi Phật Trời

Lầm cuộc Phật dạy ở đời

1960.Lầm ăn lầm nói lầm lời Thánh tiên

Lầm việc sỉ nhục Tây-phiên

Lầm đường ngồi đứng chẳng kiêng Phật Trời

E lầm Phật nói cãi lời

Trở lòng dạy Phật thiệt đời lầm tôi

48

1965. Tay xách ấm nước đương sôi

Tích đâu để đó thương ôi nước trà

Dở khôn dở dại rừng già

Ba đời trăm dấu ghét mà chẳng coi

Việc lành người chẳng sâm soi

1970. Dấu xưa đem lại không coi dấu nào

Annam con chú bên Tàu

Ra tài dạo bảy dạ vào búa tay

Nghề võ người thiệt tài hay

Bưng mâm bưng nước giỏi nay lạ lùng

1975. Chê tôi là đứa tầm khùng

Tức mình nhiều chỗ nối cùng nhiều nơi

Đặt vè buồn nói nghe chơi

Khỏe thời nói nữa tốt hơn nghe hùng

Nghe biết ông Thới tầm khùng

1980. Khùng nói tấm bậy ai dùng nói nghe

Phật còn mắc điếm râu que

Huống vua chí khỏi tai nghe lời xàm

Lau ngọt dọn miệng nhổ đàm

Đặng cho tróng cổ lời xàm nuốt vô

1985. Thuở xưa trào quốc …. phô

Trào nay ngồi thế nam mô coi đời

Nịnh thời cũng chẳng nghe lời

Người trung cũng chẳng khen thời người trung

Trong ruột biết kẻ hiền hung

1990. Trào ai mình nói nịnh trung hại mình

Niệm Phật tu chí giữ mình

Từ nhiên nói lại thình lình chết tươi

Giữ mình chớ khá dễ ngươi

Dụng mưu việc bậy giết tươi không ngờ

1995. Họa phước ao ước vật vờ

Phước thì may gặp họa chờ sau lưng

Làm dữ gặp họa thời ưng

Làm lành gặp họa vì chưng Phật đày

Hai đường họa phước chờ ngày

2000. Phước thời phước chí họa rày họa lai.


Tôi rằng xưng thị cầu khai

Thấy nay huê nở e mai huê tàn

Tôi đi coi thấy cùng đàng

Tầm sư học đạo viễn tràng gần xa

217- 49

2005. Tầm miền cửa Khổng vào ra

Trường nay may gặp hôm qua lỡ rồi

Khiến nên trong dạ bồi hồi

Lo lần việc tới việc rồi đã qua

Thương đời Trời Phật quỉ ma

2010. Phước thời Phật độ quan tha mình thờ

May thời vô đặng tới bờ

Rủi thời hồn phách vật vờ giữa sông

Anh em thôi đã hết trông

Hoạ là Trời gởi biển đông thình lình

2015. Phải lo mà độ phận mình

Độ người thì khó độ tình chánh minh

Phép Trời phép Phật thời linh

Lòng người chẳng tưởng chẳng tin sao thiềng

Người giỏi người trách người phiền

2020. Phật Trời tuy ở xa miền gần đây

Người chê Trời Phật không hay

Phật Trời ở dựa bên Thây xử mình

Chẳng lo mà độ tâm hình

Độ người ai lại độ mình khen hay

2025. E là giỏi độ bữa nay

Ngày mai sợ khổ độ thây của mình

Độ giỏi thì độ trị bình

Loạn nầy sau để Thiên đình định phân

Phật Trời thì độ nhơn dân

2030. Nhơn dân không tưởng độ phân chỗ nào

E là dối Phật quỉ vào

Độ cho biết độ chỗ nào chánh minh

Niệm Phật sợ quỉ sợ tinh

Niệm Phật bất chánh ma binh bước vào

2035. Phật Trời chưa độ chỗ nào

. Người xưng độ giỏi hỗn hào lổi chăng

Độ thời độ uống độ ăn

Nói độ làm phước phước căn chỗ nào

Độ thời răn kẻ hỗn hào

2040. Độ mà không dạy chỗ nào độ ma

Phật độ là độ người ta

Tuy là chung cuộc độ xa hai đồng

Phật độ độ biết trong lòng

Phật Trời cũng độ bao đồng cho dân

2045. Phật độ dạy nghĩa dạy nhân

Phật cũng độ bịnh độ phân chánh tà

219- 50

Phật độ thảo luận hiệp hoà

Độ ngang độ dọc Phật mà độ dân

Phật độ cho mất con trâu

2050. Tam thinh xuất hiện đâu đâu giữ mình.


Tới đó biết việc bất bình

Độ người ai lại độ mình cho xuôi

Độ là độ tối độ đui

E người độ chẳng đặng xuôi thân người

2055. Độ hay khen giỏi vui cười

Chẳng biết mà độ thiệt người không phân

Học mà độ vải phi ân

Độ người chẳng biết độ thân vô tình

Học thời cũng tốt cho mình

2060. Chẳng học cũng tốt ép tình chi ai

Biết thời biết hậu tri lai

Chẳng biết cũng tốt ép ai mà rằng

Đừng chê tôi nói cằn nhằn

Nôm na lộn xạo sao bằng sách in

2065. Học thời tâm tánh thông minh

Chẳng học e dạ u minh bất tường

Cho người ăn ngọt như đường

Ham ăn cháo lá phố phường khen ngon

Đường cát xôi nước viên san

2070. Cháu bồi khen ngọt khen ngon húp hoài

Để lo chơn hớn chơn hài

Chẳng lo học đạo lâu dài độ thân

Lo đời từ tất từ phân

Mà chưa tỏ rạng nghĩa nhân chỗ nào

2075.Thấy tỏ nhiều chỗ hỗn hào

Khoe mình rằng giỏi việc nào biết hơn

Biết hơn để đó biết hơn

Tôi đâu nói việc nghĩa nhơn giận thầm

Vàng mười dạ chẳng muốn cầm

2080. Đem cho người phải chẳng nhằm để đâu

Lầm từ chữ lỗi từ câu

Sợ phòng nói vậy biết đâu lỗi mình

Lỗi trong bụng lỗi ngòai hình

Lỗi nhơn lỗi thế lỗi tình biết đâu

2085. Cắt ruột ruột đứt ruột đau

Ruột người không thấy lại đau ruột mình

Thấy sao đối ngữ vân hình

Tinh sao không thấy dân tình nói chơi

220- 51

Như vầy một ngả một nơi

2090. Kẻ Nam người Bắc ai chơi với mình

Trường nầy thi tánh thi tình

Thi trung thi hiếu một mình thi đâu

Cầu Trời khẩn Phật cao sâu

Dạy tôi cạn lẽ thi đâu một mình

2095. Trường thi hội Phật Thiên-đình

Cầu linh ái quốc cầu tình an thân

Biết thời để biết người phân

Tôi đây lo nghĩa lo nhân biết gì

Nước bịt lòng phải nương tuỳ

2100. Nhiều người nói việc dị kỳ khó nghe.



Nói sao như thể cánh ve

Nói phải người chẳng biết nghe vào lòng

Binh Tây còn khắp giáp vòng

Cải Phật mà độ độ còng ngục môn

2105. Trường ốc xưa độ người khôn

Độ đời qui thống nhứt môn Phật Trời

Con ai mà dám cãi lời

Thầy còn độ đó ra đời độ đây

Nói vầy chưa biết vạy ngay

2110. Chừng nào Phật khiến cho đây độ đời

Đó đây đây đó cạn lời

Tội ai nấy chịu Phật Trời vị ai

Bây giờ nghĩ độ chông gai

Độ người người lại độ ai chê mình

2115. Phật thử cho biết chê mình

Độ người cho biết độ mình hay hơn

Việc nào chẳng bằng nghĩa nhơn

Độ mình theo Phật hay hơn độ người

Dở thủ ngó thấy vàng mười

2120. Màu xem như nghệ mà người còn chê

Vàng nhuộm vốn thiệt người quê

Chế nhiều chế ít u ê võ vàng

Một cục lăn lóc giữa đàng

Người nào có ý biết vàng thời coi

2125. Tèm lem tuốt luốt khó soi

Bùn lấm ngoài vỏ khó coi ruột vàng

Trong ruột đặt cứng rõ ràng

Trao dồi tỏ rạng thiệt vàng dễ xem

Cơn nghèo đói rách tèm lem

2130. Bây giờ xinh tốt chị em lại dành

220- 52

Chim con cắc cớ ra nhành

Gió giông một phút tan tành biết đâu

Nương cây ẩn bóng ngồi câu

Đừng ngồi ngoài nẻo bực sâu lở ầm

2135. Chẳng phe theo kẻ ăn nằm

Cũng bề chài lưới mưu thầm quăng câu

Lo đâu mới biết việc đâu

Phật Trời định ý cạn sâu cho mình

Lộng ngôn cuồng ngữ bất bình

2140. Phật Trời cho kẻ cái hình thả trôi

Người nói thác mất rồi thôi

Sợ đường tội phước than ôi quá nhiều

Kẻ lo mua cá chợ chiều

Người lo củi lụt để nhiều chợ mai

2145. Kẻ lo gánh nặng hai vai

Người lo bẻ quế bẻ mai cho rồi

Nói ra nổi giận khó ngồi

Mà còn nhắc chuyện những hồi đi tu

Đi tu rủ lượm mù u

2150. Chờ khi tối lửa đập u nấu dầu.


Tưởng đâu cầu Phật dễ cầu

Thức thân loạn thể đập đầu chưa xuôi

Niệm Phật dậm tới bước lui

Ỷ mình rằng giỏi niệm xuôi việc rồi

2155. Dạ mông lên ngựa mà ngồi

Chưn đi hỏng đất thấy rồi người ôi

Chẳng bì Thiên-Tuế làm tôi

Dạ mông Đổng-Trác châu ôi quần thần

Gia phú phá hại gia bần

2160. Mà còn nhắc thuở theo Trần làm tôi


2161.Tôi nhắc nhiều việc châu ôi

Nhắc đi nhắc lại giận thôi nhắc hoài

Nhắc người chê Phật bất tài

Nhắc hoài nhắc quỉ cho dài nghe chơi

2165. Nhiếc người hại Phật mệt hơi

Nhiếc người thông thả ăn chơi hại Trời

Nhiếc người thay dạ đổi lời

Xuôi mưu làm loạn hại đời đảo điên

Nhiếc người sanh mạng lưu liên

2170. Hại Trời hại Phật hại Tiên bỏ chùa

Nhiếc người niệm niệm bốn mùa

Nhiếc người đem dạ phụ vùa hương Tiên

(còn nữa, xem tập 4)


______

(1).Con sâu nó hại lỡ làng trách canh : tục ngữ" Con sâu làm rầu nồi canh".
(2). Ba que: ba que xỏ lá là một trò chơi, nghĩa bóng là dối trá, lường gạt.
(3).Đại phú đoản mạng : Nhà giàu thì vắn số
(4).Tiền tài ám nhãn lụy thân bất tồn :Tiền tài làm mờ mắt rồi làm lụy thân.
(5). Vi phú bất nhơn : làm giàu thì bất nhân.




No comments: