Saturday, July 16, 2011

VIII. TIỀN GIANG 4




KIM CỔ KỲ QUAN IX
TIỀN GIANG 4
tr.221-229
53-70
đoạn này nói về tương lai tốt đẹp của loài người




tr.221-cột 53


2173. Nhiếc người phản đạo đầu Phiên

Nhiếc người chẳng biết con riêng Phật Trời

2175. Nhiếc người sanh dạ đạt thời

Nhiếc người lời nói con thời làm quan

Nhiếc người sanh dạ dọc ngang

Nhiếc người sanh dạ phá tan chùa chiền

Nhiếc người phế hậu vong tiền (1)

2180. Nhiếc người thấy kẻ làm hiền chẳng ưa

Nhiếc người dạ ở đẩy đưa

Nhiếc người ăn sớm ngủ trưa hại rày

Nhiếc người chẳng nhớ lời Thầy

Vong ngôn một lũ ăn mày cũng ưng

2185. Hại oan trong tuyết mùa xuân

Trâu kia nó chạy lở chưn phải nằm

Cọp kia Tây bắn ầm ầm

Mèo mà không chuột đói nằm xếp ve

Nghịch lòng ai nói nấy nghe

2190. Nẻo đi mù mịt gai tre lấp đường

Muốn đi hành khất phố phường

Phật Trời chưa định nẻo đường đi xa

Phật Trời lòng cũng thương ta

Nằm lâu bực bội xót xa lời phàm

2195. Chẳng thương thắc mắc ăn làm

Nằm đêm nghĩ tủi xác phàm gian nan

Đêm nằm lụy nhỏ chứa chan

Tử sanh một phút cho an phận mình

Ngưỡng than trên có thiên đình

2200. Lòng tôi sanh việc bất bình xử thân.


Cho rồi chí nghĩa trung phần

Để vầy sống cũng khổ thân làm gì

Nên thời cha mẹ bù chì

Chẳng nên xử tử tử kỳ nhứt canh

2205. Nguyện cùng cha mẹ tương tranh

Để vầy thân thể hôi tanh bất tài

Tiếng xưa còn để lâu dài

Tôi nay nghĩ lại bất tài ngu phu

Hữu tội địa lục Thiên tru

2210. Để vầy chịu chữ ngu phu bực mình

Nguyện cho cha mẹ động tình

Nên hư cha mẹ Thiên đình định phân

Khúc nào hai khúc quan dân

Đức mất khúc giữa nghĩa nhân mối nào

221- 54

2215. Phật còn chữ ký bên Tàu

Trời Tây Trời chứng ai vào Trời Nam

Một Trời một đất nào tham

Một cây mấy trái Phật cam chứng lòng

Sớ tâu thấu đến đền rồng

2220. Tội ai nấy chịu chứng lòng Phật ôi!

Vái Trời phò hộ chúa tôi

Thời thìn vị đáo than ôi sợ lầm

Thở than thấu dạ mưu thầm

Cầu Trời khẩn Phật nan tầm thiên san

2225. Tôi mà lời dọc dạ ngang

Lòng không tưởng Phật xử tan xác hồn

Để chi thân thể đầu cồn

Lao xao sống bổ xác hồn phất phơ

Nhứt thân nhứt mả bơ bơ

2230. Lo bề mối nước rối tơ chưa rồi

Lo qua Tây quốc một hồi

Lo về Nam-Việt khó ngồi cho an

Lo bề bá tánh gian nan

Lo bề nghèo khổ thở than chưa rồi

2235. Lo thân tâm tánh vị hồi

Lo đường vinh nhục mình ngồi thở ra

Lo đời lộn đạo Phật ma

Lo bề bịnh hoạn người ta thì nhiều

Lo cho sông lớn buổi chiều

2240. Lo cho người thác cũng nhiều bịnh căn

Lo bề thế sự ở ăn

Lo cho nhiều kẻ lăng xăng đói lòng

Lo bề sau vợ lạc chồng

Con lìa cha mẹ tại lòng bất minh

2245. Lo bề kẻ sử người kinh

Lo bề hậu nhựt âm binh giấy loàn

Lo bề cô bác lạc đàng

Lo bề anh chị sau càng rừng đi

Lo bề trăm họ phân ly

2250. Khổ ai đều đủ thức tri khổ đời.


Lo bề dạ đổi lòng dời

Lo người không kể Phật Trời bấy lâu

Lo bề gian giảo đâu đâu

Lo người chẳng kể con trâu nạn nghèo

2255. Lo bề dâm dục bá bèo

Lo bề ách nước nạn nghèo cho dân

222- 55

Lo bề quan chức không phân

Người nào thì cũng hiếp dân lấy tiền

Lo bề vi phú chẳng hiền

2260. Lo bề quân lính khảo tiến các nơi

Lo bề rượu thịt ăn chơi

Ngày sau nhiều kẻ lội bơi mất quần

Lo bề những kẻ phá rừng

Chùa chiền phá hết ớt gừng để đây

2265. Lo bề Nam-Việt dắt Tây

Lo bề nhiều kẻ không ngay ở đời

Xuất ngôn vô độ rã rời

Trăm phải nói quấy một lời hết trơn

Người hiền cũng để tiếng ơn

2270. Người dữ cũng tiếng keo sơn để đời

Nhơn cùng tắc biến (2) nhiều lời

Vật cực tắc phản (3) là đời vô phân

Đổi lời chánh trực cho dân

Cải tà qui chánh tỏ phân ở đời

2275. Thương nhau một dạ một lời

Thương thời là thiệt thương đời chẳng sai

Thương là chánh gái trung trai

Người người đều ở chẳng sai lời nào

Thương là không kẻ hỗn hào

2280. Lễ nghi phép tắc người nào như nhau.


Thương là không việc ốm đau

Ngày sau không kẻ cháo rau đói lòng

Thương đời sau thuận vợ chồng

Ai ai cũng vậy một lòng như nhau

2285.Thương đời làm ruộng không trâu

Lúa thời khỏi cắt ở đâu lăn về

Thương đời sống chẳng phân lìa

Thác noi cổ tích hồn về thượng thiên

Thương đời không giặc bình yên

2290. Người đều thanh sắc tợ tiên non bồng

Thương đời chỉ thắm tơ hồng

Xe xăng buột chặt một chồng mà thôi

Thương đời bền vững chúa tôi

Người đều thủ nghĩa một ngôi nghiêm tình

2295.Thương đời mua bán công bình

Có phân có tấc an tình nhơn dân

Thương đời quân chánh nhơn ân

Lúa gạo không giá không phân ít nhiều

222- 56

Thương đời nhựt nguyệt nhứt kiều

2300.Lặn đâu mọc đó tối chiều sang mai


Thương đời nhựt nguyệt song khai

Tròn như tô kiểu không ai khuyết đầy

Thương đời không có cối chày

Lúa thời lột vỏ gạo nầy nấu ăn

2305.Thương đời nhựt nguyệt hiệp căn

Ông qua bà lại đêm trắng ngày Trời

Thương cho các nước đoạ đời

Lỡ tay lỡ giả lúa thời ngón tay

Thương người lầm Phật lầm đây

2310.Phật đây dọt gạo trầy tay không sàng

Hột lúa gạo trắng rõ ràng

Phật cho Tần-Hớn vộng càng gạo châu

Thương đời Tần-Hớn mưu sâu

Hậu lai Nhứt-Hổ phép đâu dám bì

2315.Nam-bang đại quốc lương kỳ

Tân-Hớn Nhứt-Hổ phép tùy tóm thâu

Thương đời kế hiểm mưu sâu

Phật cho củi quế gạo châu trái dừa

Thương đời không kẻ thổng thừa

2320. Ai ai hiệp ý lòng vừa với nhau

Thương đời Phật dạy đâu đâu

Người nào có đất không sâu không gò

Thương đời sau chẳng có trò

Lòng ai thử hậu đưa đò mạng vong

2325. Thơ rồi lòng phải gắng công

Ai mà cải dạ mang vong bất tồn

Tôi nay như giặc đánh dồn

May thời còn xác mất hồn chẳng sai

Chư nghề hậu nhựt Phật khai

2330. Nghề nào chánh lý phần ai thời nhờ.


Những nghề vật thực bây giờ

Mai chiều Phật biến thượng cờ hườn lai

Ngày sau không nếp sanh thai

Vật nào Trời Phật hườn lai mình nhờ

2335. Nhà sao không có bàn thờ

Chúa công đài các phủ thờ an nơi

Nơi nơi ghi chữ thảnh thơi

Nước nào cũng lập một nơi phủ thờ

Phật Trời phân thử mình nhờ

2340.Nước nào đều cũng thượng cờ chiêu an

223- 57

Bây giờ người phải lo toan

Rối thời gở rối mới an nước nhà

Hạ ngươn rối loạn bất hoà

Rối lo gở rối sau mà không lo

2345.Cầu Phật Phật gở rối cho

Thân phàm nhờ Phật phải lo khẩn cầu

Không lo ai gở mối sầu

Mình phàm cầu Phật Phật cầu mình sao?

Phép tài Phật để trên cao

2350.Ai mà vói tới Phật trao cho mình.



Ai ai gan chí niệm tình

Người không tu niệm mặc tình trách ai

Người mà niệm đặng chiều mai

Thời người khỏi họa khỏi tai cũng mừng

2355.Niệm Phật ví thể cụm rừng

Tối Trời mà thấy mới mừng nẻo đi

Mịt mù trong dạ hồ nghi

Rừng nho thanh vắng sợ đi lạc đường

Niệm Phật trong dạ tưởng thường

2360.Dầu lâm tử trận Phật tường Trời hay

Niệm Phật phải giữ lòng ngay

Sống thời làm tướng thác nay làm thần

Châu nhi phục thủy xay vần

Thượng thiên đọa xuống sống trần thác lên

2365.Cõi trần lòng dạ chớ quên

Thoát về âm phủ sống lên luân hồi

Mình độ Trời Phật sao rồi

Hoặc cao hoặc thấp hoặc ngồi hoặc đi

Trời Phật độ mình thức tri

2370. Người độ Trời Phật độ khi thiếu thừa

Phật Trời còn ở chẳng vừa

Hạ sanh nhiều việc thiếu thừa rất ngang

Dầu cho hết lửa còn than

Chánh tà trung nịnh còn mang tiếng đời

2375. Phải phân khó dễ để lời

Ngày sau thức lại tri đời cổ kim

Vải sồ tơ lụa chỉ kim

Một trăm việc tốt thanh nghiêm nước mình

Nước nào ăn mặc che hình

2380.Qua Nam mua bán để tình hậu phân.



Nước đều quân chánh nhơn ân

Bất tồn súng ống quan dân thuận hoà

223-58

Bắt tập quân lính phá nhà

Sanh đường giấy loạn bất hoà hạ kim

2385.Lập đời thanh tịnh thanh nghiêm

Chỉ tồn nhị cốc thanh kim thực trường

Bạch châu nhị chưởng thường thường

Nhơn sanh bất chế thượng đường tùng lâm

Nhơn nguyện phước hậu mưu thâm

2390.Hoàng-thiên duyệt tất tùng tâm nhơn hòa

Thiên hòa địa hòa nhơn hòa

Tam hòa hiệp sự nước nhà khương ninh

Sao không biết việc ôn binh

Không người tàn tật nhơn minh thịnh thời

2395. Ai ai lòng muộn thấy đời

Khá nghe lời Phật bỏ lời gian hung

Thấy đời minh chánh nhơn trung

Đầu sơn làm hội Đế cung trị vì

Tôi nay như đứa xuống lỳ

2400. Người phàm dắt nẻo miệng tùy bụng không.


Thua buồn nói chuyện minh mông

Tầm khùng làm biếng ở không nói hoài

Không đi làm ruộng hành hài

Không đi làm mướn biết tài dở hay

2405. Không tu mà dụng ăn chay

Có tài ăn mặn nói ngay trái đời

Chẳng ai chữ dạ nghe lời

Nghe là nghe Phật nghe Trời mà thôi

Cũng chẳng biểu người nghe tôi

2410.Nghe tôi việc phải nghe tôi nói khùng

Bữa nay nói dạy chẳng dùng

Ngày mai nói quấy người dùng lỗi chăng?

Tầm khùng nầy thiệt có căn

Lửa mau bén củi nóng ăn đổ dầu

2415.Bữa nay mắc lưới đắng đầu

Trái bầu khúc giữa công hầu đắng đuôi

Thượng hòa hạ lục mới xuôi

Bằng mà nghịch nữa mắc đuôi mất đường

Nhắc đi nhắc lại người tường

2420. Nhắc nhiều không nhớ quên đường tội đa

Đừng thấy nói vậy mà ma

Nói đi nói lại cười ta tầm khùng

Nói nhiều trong dạ chẳng dùng

Chừng nghe sấm dậy đùng đùng phân ly


224- 59

2425.Đường ai người nấy khá đi

Đường ta người lạ lại đi không nhuần

Nói bậy mà vậy không chừng

Khuyên người học đạo gội nhuần cứu thân

Trách là kẻ trách kẻ phi ân

2430. Trách là trách kẻ không phân chánh là.

Trách là trách kẻ có nhà

Có con có cháu sau mà không phân

Trách là ở chẳng nên thân

Cha mẹ mà chẳng dạy phân con mình

2435. Trách là kẻ lớn lộng tình

Sanh con sanh cháu theo mình không ngay

Trách là trách kẻ đầu Tây

Tại mình a ý không ngay bại mình

Trách là chê cõi Thiên-đình

2440.Chê người niệm Phật đọa hình sầu chung

Trách là trách kẻ dạ hung

Trách người lưỡng tánh nửa trung nửa tà

Trách là ở chẳng thiệt thà

Từ ấu chí trưởng không hòa với nhau

2445. Trách là đa bịnh ốm đau

Người không xét lại tội đâu làm lành

Trách là người chẳng tu hành

Trách là người bỏ việc lành làm hung

Trách là tiền Đại-Đế cung

2450. Người đi tầm chúa lòng trung chẳng dò.


Trách là dạ ở đưa đò

Tôi chúa tầm Phật đi đò tầm ma

Trách là tôi Phật Thích-Ca

Về nhà tưởng Phật tưởng ma chẳng cầu

2455. Trách là ngộ Phật chẳng đầu

Khiến xui lòng quỉ lạc cầu tây phương

Trách là đạo chánh chẳng thương

Cho nên Phật khiến oan ương giữa vời

Trách là không tưởng Phật Trời

2460.Khiến xui thây rã thân rời ngày sau

Trách là thượng trí không sâu

Tầm sư không biết việc đâu hỏi Thầy

Trách là một lũ ăn mày

Kiếm cơm nuôi bữa không Thầy tu đâu

2465.Trách là thấy cá không câu

Cơm Trời để sẵn cá đâu cúng rày

224- 60

Trách là ai ở phụ Thầy

Quynh tay múa mặt đố mầy sốc tao

Trách là trung nịnh bào hao

2470.Hạn khô cá cạn trong ao không mò

Trách là đánh bẫy bắt cò

Chim đậu chẳng bắt rình mò chim bay

Trách là người dở khen hay

Người hay chê dở bỏ thây nằm đồng

2475.Trách là niệm Phật không lòng

Uống phù cho uổng ra đồng nằm co

Trách là người ở chẳng lo

Thung dung chi bấy ăn no kêu Trời

Trách là người chẳng xét đời

2480.Xuất ngôn vô độ hư lời tội riêng.


Trách là lòng chẳng muốn Tiên

Muốn phàm Phật khiến đọa riêng nhiều người

Trách là đời khổ vui cười

Phàm hí vô ích nhiều người lộng khơi

2485.Trách là người tưởng ăn chơi

No say hớn hở sanh nơi điếm đàng

Trách là phá xóm phá làng

Sanh đa đạo tặc nhiều đàng bất minh

Trách là nam nữ bất trinh

2490.Loạn dân Phiên-quốc gọi minh xử hòa

Trách là chay mặc áo dà

Ngoài da dà rọi ruột mà rối toan

Trách là vô phụ tử hoan

Hại nhơn nhơn hại ai toan cứu mình

2495.Trách là người ở vô tình

Làm thơ căn dặn nước mình có vua

Trách là biểu kẻ nhịn thua

Ý sao không nhịn tranh đua hoài hoài

Trách là nói việc lâu dài

2500.Người chê bất trí bất tài chẳng nghe.


Trách là câu chữ trồng tre

Trước vi quân tử chẳng nghe quỉ xài

Trách là bất dụng thơ bài

Bất tri bất vấn văn tài bất minh

2505,Trách là đa sử đa kinh

Chê nôm bất luật nghĩa tinh minh tình

Trách là ngu dạ lâm hình

Trước phân Nam-Việt ký tình quân sư

225- 61

Trách là loạn dạ cẩu trư

2510.Xuất di minh thiện tâm tư bất tùng

Trách là thượng trí anh hùng

Khôn tham khôn quỉ chẳng dùng người ôi!

Trách là bạc đạo chúa tôi

Người chê dụ giảng thương ôi chẳng cầu

2515.Trách là hai ngả một sầu

Người không tỏ đặng chê đầu ghét đuôi

Nực cười mắt sáng nước xuôi

Không dè nước ngược sau đuôi chảy dài

Nước lộn vận xoáy giọt ngoài

2520.Trong bờ vận tới xuôi hoài để đi

Người ly lòng dạ đừng ly

Sanh ly tử hiệp mấy khi nhứt tình

Bữa nay quả đọa Thiên-đình

Hạ trần kêu réo giực mình nhiều phen

2525. Kêu lời hung dữ bạc đen

Thiên đình chịu nhục nhiều phen hạ trần

Bói đuôi dò bước lần lần

Tới đâu bói đó nảo trần còn xa

Tắc quanh một nẻo bói ra

2530. Sáu năm trở lại lập ba trường kỳ.

Cối xay nghĩ trái lạ kỳ

Lỗ trên ngõng dưới xay thì sống nhăn

Trọng gạo dễ nấu dễ ăn

Xay đôi ba bận sống nhăn sống hoài

2535.Mắc công sàng sảy xây dài

Chín thời một bận khỏi tài công xay

Tức mình nói chuyện cà dai

Nhớ đâu nói đó thời gây việc dài

Không nói ai cũng chẳng nài

2540.Nói ra mới biết là tài dạy khôn

Nói nhiều e có cuồng ngôn

Như không lộng ngữ thì khôn nói nhiều

Tiếc là tiếc thuở bông điều

Chẳng ai tưới nước huê chiều héo khô

2545. Nào khi nước đựng đầy tô

Bây giờ bưng đổ hốt vô sao đầy

Cơn vui trên trước chịu rầy

Cơn buồn tôi tớ chịu đầy tiếng oan

Đường dọc nhiều kẻ đi ngang

2550.Dầu cho trong sạch cũng mang tiếng đời.


225- 62

Than rằng phận khó nhiều lời

Dám đâu than trách phật Trời đày lâu

Than rằng việc khó ở đâu

Than là than phận con trâu người xài

2555.Than là than chẳng có tài

Mà ra giúp sức có tài một phen

Than là kẻ ghét người ghen

Than là than phận bạc đen cho mình

Than là tình chẳng có tình

2560.Thân ai nấy độ lo mình không xuôi

Than là phận tớ tối đui

Than là thời vận không xuôi rã rời

Than là chứng có Phật Trời

Thời thần vị đáo khiến đời phân ly

2565.Than là chịu chữ ngu si

Than là nhiều kẻ dễ khi bất tài

Than là thân thể hành hài

Người mà chẳng nghĩ quỉ xài thân tôi

Than là phận bạc thương ơi

2570.Một mình sanh tử nghĩ thôi một mình

Than là cho thấu Thiên-đình

Phật Trời soi xét tâm tình ngay gian

Than là con vợ dọc ngang

Nói đâu cự đó không an trong lòng

2575.Than là qua sở phế đồng

Khiến nên trong dạ chập chồng đôi ngươi

Than là cây thuở tốt tươi

Ai làm cây héo hổ ngươi tôi rày

Than là việc trước tỏ bày

2580.Bày là bày dấu tôi rày chưa thông.

Than là kẻ của người công

Gà bươi đống trấu minh mông người phiền

Than là nay nhớ ơn tiền

Ngày sau đem dạ nào phiền hay không

2585. Than là tôi nói minh mông

Sợ còn lầm lỗi phép trong luật hình

Than là nay ở chi tình

Ngày sau sanh dạ bất bình hay không

Than là Trời Phật minh mông

2590.Có phần phật độ như không dễ gì

Than là gói phấn di tỳ

Phèn chua để dạ tôi thì biết đâu

226- 63

Than là nhiều dấu cao sâu

Nay tội không biết dấu đâu mà tường

2595.Than là đường hỡi nhiều đường

Tôi ngu chưa đặng tỏ tường cạn sâu

Than rằng Trời Phật đâu đâu

Minh minh thế giái tôi đâu thấy rày

Than rằng Thầy hỡi là Thầy

2600.Một ghe lái mũi tiếng rày chịu đâu.


Than rằng trí huệ để đâu

Thân tồi như thể con trâu nằm bùn

Nỡ nào để súng bắn đùng

Dân nương nẻo tắc thời cùng đường đi

2605.Dân như cá cạn khô vi

Tôi dân tôi nói dân đi đường nào

Sợ e rừng vắng khó vào

Hùm tha sấu bắt chỗ nào như nhau

Minh đường quảng vọng cao sâu

2610. Đố ai biết đặng nẻo đâu mà tìm

Chẻ tre nghe lóng êm lìm

Người nào hung bạo tới tìm kiếm đao

Biết rồi rồi biết chớ sao

Tôi đây biết đó ước ao nơi nào

2615.Xót gan trong dạ như bào

Phép Phật biết đặng chỗ nào đủ không

Không biết mọc cánh mọc lông

Người xưng biết đủ khó trong trở về

Ngồi giữa chẳng muốn ngồi bìa

2620.Rụng lông rụng cánh dân về làm dân

Thầy ai mà chẳng biết phân

Dân mà biết đạo biết ơn công hầu

Nói đâu dạ nghĩ thêm sầu

Làm người cho biết đuôi đầu mới nên

2625.Pháo nổ mắc kế mũi tên

Nó thời không tiếng dựa bên trong mình

Tên đi như kẻ gian rình

Trúng mình mới biết rằng mình bị tên

Đặt ra kẻ nhớ người quên

2630.Nhắc đi nhắc lại kêu tên mắng hoài.

Phiền người ỷ sức ỷ tài

Tinh thông văn võ khoe tài rằng ngoan

Phiền người ăn nói dọc ngang

Ỷ tài ỷ tận thời mang chẳng lành

226- 64

2635.Phiền người nói việc tu hành

Tâm xà khẩu Phật (5) để dành kim đao

Phiền người ỷ thế ngồi cao

Ngồi ngoài là giỏi biết sao trong mình

Phiền người ăn ở vô tình

2640.Người ăn không hết tôi hình phơi khô.

Phiền người nghĩ nuốt sao vô

Mà người nuốt đặng hại Ngô mới đành

Phiền người nói việc làm lành

Nhiều tin mới mắc nhiều đành mới mang

2645.Phiền người chẳng dám thở than

Ai mà chỉ tính hở han đôi lời

Phiền người niệm Phật cãi Trời

Nguyện cho người sống tới đời người coi

Phiền người sao chẳng xét soi

2650.Lời ghi còn nhớ không coi chỗ ngồi.


Phiền người cuốc đất không bồi

Mới răn trong bực tay nhồi lỡ luôn

Phiền người sao chẳng luỵ tuôn

Nhớ hồi cơm trắng ngồi luôn hai hàng

2655.Bá gia đem cửa đưa đàng

Ăn no tấm mát xiêu càng mà hư

Phiền người chẳng nhớ lời sư

Hay là dạ cẩu lòng trư quên đàng

Phiền người tu học làm làng

2660.Rừng nho biển Thánh không đàng nào thông

Phiền người tu thị chí công

Tu thàng tu thích bất công tu trì

Đề phan tỉnh Thánh làm gì

Định chùa phát thủy tu kỳ bất minh

2665.Trai tăng ẩm thực bất linh

Đề phan khai xá tấu minh chỗ nào

Thuyết kinh giáo đạo anh hào

Chạy đàng đánh động miệng nào chối che

Miệng nói lỗ tai người nghe

2670.Tô rô tay đẩu mắt de đàn bà

Tay chuông tay mỏ lu là

Chưn giày chưn vớ người mà tu đâu

Phật Trời ngồi ván đít đau

Chiếu bông trải lạy tu đâu không tường

2675. Công phu thức chí hai đường

Kệ chuông kệ trống dị thường miệng ca

227- 65

Từ lư bá nạp chưng ra

Thập vương tam bảo tụng la om sòm

Tu có con mắt không dòm

2680.Thác mà để xác vô hòm là ma.

Kem đâu mà giữ hòm ta

Tầm Phật có Phật tầm ma ma tầm

Đánh chi trống sấm rầm rầm

Phật Trời mình cũng âm thầm không hay

2685.Sớ điệp tâu có mới hay

Phật Trời mắt bịnh không hay chỗ nào

Làm chay tiếng bạc ào ào

Đờn kèn ăn nhiệp chỗ nào chánh minh

Chạy đâu người gọi rằng tinh

2690.Thượng thanh hạ trược chay minh chỗ nào.

Hút thuốc phà khói ào ào

Miệng đâu bụng đó chỗ nào chay minh

Mũ ni bày vị chỉ tinh

Không vậy chẳng có hồn linh trờ về

2695.Trống chiêng hậu nhựt phân lìa

Minh đường quảng vọng linh về chứng minh

Hậu nhựt vô sử vô kinh

Vô chay vô quỉ vô tinh vô tà

Hậu nhựt nhứt sự giáo hoà

2700.Đa sư đa sĩ qui tà hết hay.


Ăn mặn nhiều kẻ nói ngay

Tụng kinh sám hối ăn chay nhiều tà

Khuyên của bá tánh bất hòa

Lại đi làm mướn tu mà cho ai

2705.Treo tranh dối Phật làm oai

Hà nhơn sanh Phật tội hai người khùng

Bán Phật lục tỉnh mua cùng

Lại thêm lục tỉnh tu khùng treo tranh

Hình đâu đặt để cải danh

2710.Cả gan cho kẻ hạ sanh dục tà

Thờ đó lòng chẳng thiệt thà

Lường công giật của chưởi mà người ta

Gọi rằng thờ Phật thờ ma

Thờ ma mà Phật tại ta trong lòng

2715.Mấy chữ mà nói bao đồng

Suy đi xét lại bể lòng bể gan

Trở ngay thời phải bể gian

Chung chung chà chạ còn mang u hòa

227- 66

Lại thêm thầy pháp khử tà

2720.Bắt Phật mà với đăng mà nhát ma

Hành trì phù thủy kể ra

Ông thời trung chánh nhát ma réo hoài

Không mắt nợ thế hành hài

Xuyên quay xéo mặt xưng tài Quan-công

2725.Ngồi nghinh dao bảy đạt công

Tài chi không thấy hành ông ngán đời

Phàm phu hành Phật hành Trời

Nói cho lục tỉnh xét lời gian ngay

Người dầu có sức tài hay

2730.Thời mình xẻ thịt phân thây của mình.


Có đâu bắt Phật dối hình

Mà hành việc quấy gọi mình rằng ngoan

Phật nào a ý việc gian

Người mà lộng ngữ kêu vang đêm ngày

2735.Đạo nào xưng cũng ông Thầy

Tôi e cái cổ đứt rày theo xưa

E là nặng tội ngày sau

Bây giờ nào thấy tội đâu mà tường

Nói khùng chỉ nẻo vạch đường

2740.E khôn đem dạ cang cường giận hơn

Ợ ợ ngáp ngáp có cơn

Ông lên bà xuống nói hơn ca trù

Câu cô lên võng xuống dù

Khi thăng khi giáng lu bù con ngươi

2745. Có mắt không có con ngươi

Kêu về Phật địa tốt tươi vui cười

Cô hai cô bảy cô mười

Cậu tài cậu quí vui cười ngửa nghiêng

Miệng ca như thể đứa điên

2750.Mà kêu mà réo Thánh Tiên tội nhiều.

Tổng ngôn tội phước mai chiều

Biết sao cho đủ việc nhiều dư muôn

Độ nào tính việc bán buôn

Muốn lời sợ lỗ lụy tuôn cho đời

2755.Lại xưng rằng Phật rằng Trời

Thấy đâu lo đó ngán đời thon von

Tu núi ỉa thúi núi non

Xuống trần nói việc hơn con Phật Trời

Độ vải một vốn mười lời

2760.Phật chưa xuất thế mình lời mình ăn

228- 67

Việc nào sấp để có ngăn

Dữ lòng tà chánh phân căn trong lòng

Bao giờ bước đặng lên giồng (4)

Mới an gia đạo trong lòng nhẹ lo

2765.Cả gan đánh lớn thua to

Đánh nhỏ thua nhỏ nhẹ lo ít phần

Đua nhau chen chúc rần rần

Lỡ sòng nhớ bạc tay lần túi không

Không lo tội phước quạt lông

2770. Quạt giấy cũng lỗi tay không nhẹ mình

Phước thời Phật độ mát mình

Như mà có nực đỡ tình quạt mo

Biết bề sợ lỗi phải lo

Quạt lông vinh hiển chẳng lo quạt gì

2775. Làm mướn da có vú chì

Thấy đó phải sợ phân bì nổi sau

Biết là vinh đặng bao lâu

Ngày hạ nhục người âu chê cười

Ai ai thời cũng làm người

2780. Thấy vinh trước mặt lo cười sau lưng.

Ở đời ai khỏi lắm chưn

Tay dơ thời rửa chưn dơ thời chùi

Nghĩ đau việc nước bùi ngùi

Nước thương mình được rửa chùi sạch nhơ

2785. Luân hồi vinh nhục ngẩn ngơ

Bất như tích đức phong thơ gói vàng

Thỏn mỏn ít mật ít đàng

Ít kim ít chỉ ít vàng nhiều thau

Nói vầy ruột chửa mới đau

2790. Lòng người chẳng tỏ biết đâu phước tài


Lẽ nào Phật để loạn hoài

Loạn rồi có trị phước hoài có khi

Lươn dầu lủi trấp mất đi

Cọp còn để dấu người đi thấy ngài

2795.Rừng nho nhiều kẻ đi hoài

Lẻ nào không gặp dấu ngài nói ra

Kẻ gần đồn thấu phương xa

Tiếng dữ đồn thấu hơn ba ngày đường

Ai ai đi tới cho tường

2800.Cọp để dấu cọp rồng trườn lên mây.


Ngó thấy đừng dạ giận gây

Tôi dầu nói láo để Tây Phật hành

228- 68

Anh em chữ dạ lành lành

Dầu tôi nói láo Phật hành mình tôi

2805. Có phước người gặp cao ngôi

Tôi mà nói láo hành tôi người nào

Thiên tử trọng kẻ hiền nho

Ngồi trong cận chúa ra vào dễ phân

Ngồi ngoài là cận bên dân

2810.Lịnh trên nấy ấn khó phân văn tài

Bữa nay thân thể hành hài

Ngày mai lập phước lâu dài biết đâu

Gởi đường lo kiến khó âu

Mau thời còn đủ để lâu hao mòn

2815. Muốn leo lên bẻ trái gòn

Sợ gai đâm bụng lại còn hồ nghi

Giữ gìn mấy tiếng lời ghi

Bao giờ gòn nở ra đi lượm gòn

Mất đi kiếm lại may còn

2820. Bây giờ suy thế chịu lòn hỏi thăm

Vái Trời vái Phật lâm dâm

Độ tôi tầm kiếm hỏi thăm đặng đồ

Thấy chỉ của dấu dưới hồ

Tôi nguyền ra sức mò đồ tích xưa

2825. Nguyện sao ngồi khóc Trời mưa

Miệng cười Trời nắng mới ưa lòng người

Nói ra người hết chê cười

Như còn phàm tục nhiều người cười chê

Cầu sao đặng Phật rửa mê

2830. Bằng không cau đặng gia quê tan tành.

Gởi trứng cho ác sao đành

Có ai muốn việc làm lành gởi cho

Muốn bề mắc việc làm no

Có ai rảnh việc mà lo làm lành

2835. Có đau trễ việc người đành

Mạnh mà trể việc người đành mất công

Tuy là người có mà không

Người không mà có tại trong tấm lòng

Biết đời người nói bao đồng

2840. Biết mà người để trong lòng ai hay

Chưa có nói có mới hay

Việc rồi nói lại đời nay nhiều người

Suy cổ lở khóc lỡ cười

Nghiệm kim sợ lỡ nỗi người đời kim

229- 69

2845. Dạ phòng như lửa bén diêm

Nghiệm suy sự cổ sự kim dị tường

Người sao ăn ở phi thường

Chê đây đây nguyện lập đường thanh nghiêm

E bay thì mỏi cánh chim

2850.Bơ vơ kiểng lạ cổ kim đạo bằng.


Vận suy người hỡi chê rằng

Chẳng hơn người cổ cũng bằng người kim

Thơ nầy chưa dở còn niêm

Tiền thơ xuất vị cổ kim tri đời

2855. Đa nhơn bất thức khi lời

Chê rằng ma quỉ thiệt đời quỉ ma

Cách bực moi dực mình ta

Tiền xa ký phúc (6) hậu xa mưu hằng

Tức chi chắc lưỡi thằn lằn

2860. Nơi hơn thời kiếm nơi bằng chờ đây

Mục-liên đây cũng một cây

Tuy làm mọc bậy đó đây một dòng

Lại thêm Hứa sử một lòng

Trách ai ăn bưởi chê bòng trồng chi

2865. Chê nó bỏ nó thời ly

Có chua có ngọt để khi đỡ lòng

Tuy là khác giống khác giòng

Vỏ y như vỏ cái lòng như nhau

Người đều mắc nước cũng lâu

2870. Thìn mùi bảo lục sức đâu nay còn

Rủa cho yêu quỉ hao mòn

Rủa ma cho hết người còn mới an

Rủa cho hết việc tham gian

Người người mới đặng bình an ở đời

2875. Phật thương dở mí cửa Trời

Thương người chí để chịu lời đắng cay

Hát bội nhiều khó thay

Sau coi hát Phật thiệt hay vô cùng

Hát Phật hội đủ anh hùng

2880. Thi tài tranh phép vô cùng trí tri.

2881. Hát bội nhạo lại mà khi

Không tài không phép biết chi trong mình

Người xưng thì ở Thiên-đình

Người thời trung giái người hình Diêm-vương

2885.Xét đời càng thảm càng thương

Càng nhiều ma quỉ càng vương nặng nề

229- 70

Nhiều vua nhiều tướng nhiều hề

Nhiều khôn nhiều nói nhiều bề đắng cay

Nhiều xét mới biết vạy ngay

2890. Ai mà xét đặng như đây tôi cầu


Vô duyên bá đạo chẳng sầu

Chẳng tu cho chúa mà cầu cho dân

Để lo vải độ làm ơn

Độ thời độ mất sợ thân lổi nhiều

2895. Chẳng lo độ bụng buổi chiều

Thuở xưa Canh Mục Ngư Tiều độ ai

Độ người sông suối tầm lai

Độ người bờ bụi mang tai chỉ đường

Nói nhiều e chẳng tỏ tường

2900. Khác nước độ kẻ lở đường mới ân.

Bởi vì trước đã có phân

Giàu sang thương kẻ bần nhơn mới mầu

Lòng tôi lo trước thuở đầu

Tôi lo khúc giữa nhiều sầu thân tôi

2905. Làm thơ ký gởi cao ngôi

May thời người gởi thương tôi hội nầy

Nào hay phận bạc ăn mày

Ai ai cũng lánh việc Thầy bỏ tôi

Dạo xưa rừng vắn than ôi!

2910. Tôi nay ra thế thương tôi ăn mày

Mắc đày nhiều cuộc mắc đày

Đày non thú vật thương rày cho ăn

Kẻ thời hành khất lăng xăng

Người thời có kẻ nuôi ăn tháng ngày

2915. Tôi nay tiếng gởi cho Thầy

Ăn mày thời cũng ăn mày đắng cay

Ít ai đem dạ thương đây

Cay là cay đắng đắng cay cái lời

Ăn uống bao nhiêu than đời

2920. Than là than phận than thời lao đao

Chẳng thương hơi nói thấp cao

Nói sao người chẳng nghe sau lời mình

Nghỉ thôi càng áo nảo tình

Rưng rưng lụy thảm như bình nước nghiêng

2925. Người sao dạ ở chờ Tiên

Như vầy chẳng uổng nói điên buổi đầu

Bởi chưng căn quả còn sầu

Người xem hảng hữu buổi đầu biết đuôi

_____

CHÚ THÍCH

(1).phế hậu vong tiền: bỏ trước quên sau.
(2).Nhơn cùng tắc biến : người đến lúc bần cùng thì sẽ biến đổi thành tốt đẹp.
(3). Vật cực tắc phản :Vật đi đến cùng sẽ quay trở lại.
(4).giồng : đất cao ,nổi gò cao.
(5).Tâm xà khẩu Phật : Lòng rắn mà miệng Phật.
(6). Tiền xa ký phúc : xe trước đã đổ ( xe sau phải tránh.

KIM CỔ KỲ QUAN IX
TIỀN GIANG 4
tr.221-229
53-70
đoạn này nói về tương lai tốt đẹp của loài người




tr.221-cột 53


2173. Nhiếc người phản đạo đầu Phiên

Nhiếc người chẳng biết con riêng Phật Trời

2175. Nhiếc người sanh dạ đạt thời

Nhiếc người lời nói con thời làm quan

Nhiếc người sanh dạ dọc ngang

Nhiếc người sanh dạ phá tan chùa chiền

Nhiếc người phế hậu vong tiền (1)

2180. Nhiếc người thấy kẻ làm hiền chẳng ưa

Nhiếc người dạ ở đẩy đưa

Nhiếc người ăn sớm ngủ trưa hại rày

Nhiếc người chẳng nhớ lời Thầy

Vong ngôn một lũ ăn mày cũng ưng

2185. Hại oan trong tuyết mùa xuân

Trâu kia nó chạy lở chưn phải nằm

Cọp kia Tây bắn ầm ầm

Mèo mà không chuột đói nằm xếp ve

Nghịch lòng ai nói nấy nghe

2190. Nẻo đi mù mịt gai tre lấp đường

Muốn đi hành khất phố phường

Phật Trời chưa định nẻo đường đi xa

Phật Trời lòng cũng thương ta

Nằm lâu bực bội xót xa lời phàm

2195. Chẳng thương thắc mắc ăn làm

Nằm đêm nghĩ tủi xác phàm gian nan

Đêm nằm lụy nhỏ chứa chan

Tử sanh một phút cho an phận mình

Ngưỡng than trên có thiên đình

2200. Lòng tôi sanh việc bất bình xử thân.


Cho rồi chí nghĩa trung phần

Để vầy sống cũng khổ thân làm gì

Nên thời cha mẹ bù chì

Chẳng nên xử tử tử kỳ nhứt canh

2205. Nguyện cùng cha mẹ tương tranh

Để vầy thân thể hôi tanh bất tài

Tiếng xưa còn để lâu dài

Tôi nay nghĩ lại bất tài ngu phu

Hữu tội địa lục Thiên tru

2210. Để vầy chịu chữ ngu phu bực mình

Nguyện cho cha mẹ động tình

Nên hư cha mẹ Thiên đình định phân

Khúc nào hai khúc quan dân

Đức mất khúc giữa nghĩa nhân mối nào

221- 54

2215. Phật còn chữ ký bên Tàu

Trời Tây Trời chứng ai vào Trời Nam

Một Trời một đất nào tham

Một cây mấy trái Phật cam chứng lòng

Sớ tâu thấu đến đền rồng

2220. Tội ai nấy chịu chứng lòng Phật ôi!

Vái Trời phò hộ chúa tôi

Thời thìn vị đáo than ôi sợ lầm

Thở than thấu dạ mưu thầm

Cầu Trời khẩn Phật nan tầm thiên san

2225. Tôi mà lời dọc dạ ngang

Lòng không tưởng Phật xử tan xác hồn

Để chi thân thể đầu cồn

Lao xao sống bổ xác hồn phất phơ

Nhứt thân nhứt mả bơ bơ

2230. Lo bề mối nước rối tơ chưa rồi

Lo qua Tây quốc một hồi

Lo về Nam-Việt khó ngồi cho an

Lo bề bá tánh gian nan

Lo bề nghèo khổ thở than chưa rồi

2235. Lo thân tâm tánh vị hồi

Lo đường vinh nhục mình ngồi thở ra

Lo đời lộn đạo Phật ma

Lo bề bịnh hoạn người ta thì nhiều

Lo cho sông lớn buổi chiều

2240. Lo cho người thác cũng nhiều bịnh căn

Lo bề thế sự ở ăn

Lo cho nhiều kẻ lăng xăng đói lòng

Lo bề sau vợ lạc chồng

Con lìa cha mẹ tại lòng bất minh

2245. Lo bề kẻ sử người kinh

Lo bề hậu nhựt âm binh giấy loàn

Lo bề cô bác lạc đàng

Lo bề anh chị sau càng rừng đi

Lo bề trăm họ phân ly

2250. Khổ ai đều đủ thức tri khổ đời.


Lo bề dạ đổi lòng dời

Lo người không kể Phật Trời bấy lâu

Lo bề gian giảo đâu đâu

Lo người chẳng kể con trâu nạn nghèo

2255. Lo bề dâm dục bá bèo

Lo bề ách nước nạn nghèo cho dân

222- 55

Lo bề quan chức không phân

Người nào thì cũng hiếp dân lấy tiền

Lo bề vi phú chẳng hiền

2260. Lo bề quân lính khảo tiến các nơi

Lo bề rượu thịt ăn chơi

Ngày sau nhiều kẻ lội bơi mất quần

Lo bề những kẻ phá rừng

Chùa chiền phá hết ớt gừng để đây

2265. Lo bề Nam-Việt dắt Tây

Lo bề nhiều kẻ không ngay ở đời

Xuất ngôn vô độ rã rời

Trăm phải nói quấy một lời hết trơn

Người hiền cũng để tiếng ơn

2270. Người dữ cũng tiếng keo sơn để đời

Nhơn cùng tắc biến (2) nhiều lời

Vật cực tắc phản (3) là đời vô phân

Đổi lời chánh trực cho dân

Cải tà qui chánh tỏ phân ở đời

2275. Thương nhau một dạ một lời

Thương thời là thiệt thương đời chẳng sai

Thương là chánh gái trung trai

Người người đều ở chẳng sai lời nào

Thương là không kẻ hỗn hào

2280. Lễ nghi phép tắc người nào như nhau.


Thương là không việc ốm đau

Ngày sau không kẻ cháo rau đói lòng

Thương đời sau thuận vợ chồng

Ai ai cũng vậy một lòng như nhau

2285.Thương đời làm ruộng không trâu

Lúa thời khỏi cắt ở đâu lăn về

Thương đời sống chẳng phân lìa

Thác noi cổ tích hồn về thượng thiên

Thương đời không giặc bình yên

2290. Người đều thanh sắc tợ tiên non bồng

Thương đời chỉ thắm tơ hồng

Xe xăng buột chặt một chồng mà thôi

Thương đời bền vững chúa tôi

Người đều thủ nghĩa một ngôi nghiêm tình

2295.Thương đời mua bán công bình

Có phân có tấc an tình nhơn dân

Thương đời quân chánh nhơn ân

Lúa gạo không giá không phân ít nhiều

222- 56

Thương đời nhựt nguyệt nhứt kiều

2300.Lặn đâu mọc đó tối chiều sang mai


Thương đời nhựt nguyệt song khai

Tròn như tô kiểu không ai khuyết đầy

Thương đời không có cối chày

Lúa thời lột vỏ gạo nầy nấu ăn

2305.Thương đời nhựt nguyệt hiệp căn

Ông qua bà lại đêm trắng ngày Trời

Thương cho các nước đoạ đời

Lỡ tay lỡ giả lúa thời ngón tay

Thương người lầm Phật lầm đây

2310.Phật đây dọt gạo trầy tay không sàng

Hột lúa gạo trắng rõ ràng

Phật cho Tần-Hớn vộng càng gạo châu

Thương đời Tần-Hớn mưu sâu

Hậu lai Nhứt-Hổ phép đâu dám bì

2315.Nam-bang đại quốc lương kỳ

Tân-Hớn Nhứt-Hổ phép tùy tóm thâu

Thương đời kế hiểm mưu sâu

Phật cho củi quế gạo châu trái dừa

Thương đời không kẻ thổng thừa

2320. Ai ai hiệp ý lòng vừa với nhau

Thương đời Phật dạy đâu đâu

Người nào có đất không sâu không gò

Thương đời sau chẳng có trò

Lòng ai thử hậu đưa đò mạng vong

2325. Thơ rồi lòng phải gắng công

Ai mà cải dạ mang vong bất tồn

Tôi nay như giặc đánh dồn

May thời còn xác mất hồn chẳng sai

Chư nghề hậu nhựt Phật khai

2330. Nghề nào chánh lý phần ai thời nhờ.


Những nghề vật thực bây giờ

Mai chiều Phật biến thượng cờ hườn lai

Ngày sau không nếp sanh thai

Vật nào Trời Phật hườn lai mình nhờ

2335. Nhà sao không có bàn thờ

Chúa công đài các phủ thờ an nơi

Nơi nơi ghi chữ thảnh thơi

Nước nào cũng lập một nơi phủ thờ

Phật Trời phân thử mình nhờ

2340.Nước nào đều cũng thượng cờ chiêu an

223- 57

Bây giờ người phải lo toan

Rối thời gở rối mới an nước nhà

Hạ ngươn rối loạn bất hoà

Rối lo gở rối sau mà không lo

2345.Cầu Phật Phật gở rối cho

Thân phàm nhờ Phật phải lo khẩn cầu

Không lo ai gở mối sầu

Mình phàm cầu Phật Phật cầu mình sao?

Phép tài Phật để trên cao

2350.Ai mà vói tới Phật trao cho mình.



Ai ai gan chí niệm tình

Người không tu niệm mặc tình trách ai

Người mà niệm đặng chiều mai

Thời người khỏi họa khỏi tai cũng mừng

2355.Niệm Phật ví thể cụm rừng

Tối Trời mà thấy mới mừng nẻo đi

Mịt mù trong dạ hồ nghi

Rừng nho thanh vắng sợ đi lạc đường

Niệm Phật trong dạ tưởng thường

2360.Dầu lâm tử trận Phật tường Trời hay

Niệm Phật phải giữ lòng ngay

Sống thời làm tướng thác nay làm thần

Châu nhi phục thủy xay vần

Thượng thiên đọa xuống sống trần thác lên

2365.Cõi trần lòng dạ chớ quên

Thoát về âm phủ sống lên luân hồi

Mình độ Trời Phật sao rồi

Hoặc cao hoặc thấp hoặc ngồi hoặc đi

Trời Phật độ mình thức tri

2370. Người độ Trời Phật độ khi thiếu thừa

Phật Trời còn ở chẳng vừa

Hạ sanh nhiều việc thiếu thừa rất ngan

Dầu cho hết lửa còn than

Chánh tà trung nịnh còn mang tiếng đời

2375. Phải phân khó dễ để lời

Ngày sau thức lại tri đời cổ kim

Vải sồ tơ lụa chỉ kim

Một trăm việc tốt thanh nghiêm nước mình

Nước nào ăn mặc che hình

2380.Qua Nam mua bán để tình hậu phân.



Nước đều quân chánh nhơn ân

Bất tồn súng ống quan dân thuận hoà

223-58

Bắt tập quân lính phá nhà

Sanh đường giấy loạn bất hoà hạ kim

2385.Lập đời thanh tịnh thanh nghiêm

Chỉ tồn nhị cốc thanh kim thực trường

Bạch châu nhị chưởng thường thường

Nhơn sanh bất chế thượng đường tùng lâm

Nhơn nguyện phước hậu mưu thâm

2390.Hoàng-thiên duyệt tất tùng tâm nhơn hòa

Thiên hòa địa hòa nhơn hòa

Tam hòa hiệp sự nước nhà khương ninh

Sao không biết việc ôn binh

Không người tàn tật nhơn minh thịnh thời

2395. Ai ai lòng muộn thấy đời

Khá nghe lời Phật bỏ lời gian hung

Thấy đời minh chánh nhơn trung

Đầu sơn làm hội Đế cung trị vì

Tôi nay như đứa xuống lỳ

2400. Người phàm dắt nẻo miệng tùy bụng không.


Thua buồn nói chuyện minh mông

Tầm khùng làm biếng ở không nói hoài

Không đi làm ruộng hành hài

Không đi làm mướn biết tài dở hay

2405. Không tu mà dụng ăn chay

Có tài ăn mặn nói ngay trái đời

Chẳng ai chữ dạ nghe lời

Nghe là nghe Phật nghe Trời mà thôi

Cũng chẳng biểu người nghe tôi

2410.Nghe tôi việc phải nghe tôi nói khùng

Bữa nay nói dạy chẳng dùng

Ngày mai nói quấy người dùng lỗi chăng?

Tầm khùng nầy thiệt có căn

Lửa mau bén củi nóng ăn đổ dầu

2415.Bữa nay mắc lưới đắng đầu

Trái bầu khúc giữa công hầu đắng đuôi

Thượng hòa hạ lục mới xuôi

Bằng mà nghịch nữa mắc đuôi mất đường

Nhắc đi nhắc lại người tường

2420. Nhắc nhiều không nhớ quên đường tội đa

Đừng thấy nói vậy mà ma

Nói đi nói lại cười ta tầm khùng

Nói nhiều trong dạ chẳng dùng

Chừng nghe sấm dậy đùng đùng phân ly


224- 59

2425.Đường ai người nấy khá đi

Đường ta người lạ lại đi không nhuần

Nói bậy mà vậy không chừng

Khuyên người học đạo gội nhuần cứu thân

Trách là kẻ trách kẻ phi ân

2430. Trách là trách kẻ không phân chánh là.

Trách là trách kẻ có nhà

Có con có cháu sau mà không phân

Trách là ở chẳng nên thân

Cha mẹ mà chẳng dạy phân con mình

2435. Trách là kẻ lớn lộng tình

Sanh con sanh cháu theo mình không ngay

Trách là trách kẻ đầu Tây

Tại mình a ý không ngay bại mình

Trách là chê cõi Thiên-đình

2440.Chê người niệm Phật đọa hình sầu chung

Trách là trách kẻ dạ hung

Trách người lưỡng tánh nửa trung nửa tà

Trách là ở chẳng thiệt thà

Từ ấu chí trưởng không hòa với nhau

2445. Trách là đa bịnh ốm đau

Người không xét lại tội đâu làm lành

Trách là người chẳng tu hành

Trách là người bỏ việc lành làm hung

Trách là tiền Đại-Đế cung

2450. Người đi tầm chúa lòng trung chẳng dò.


Trách là dạ ở đưa đò

Tôi chúa tầm Phật đi đò tầm ma

Trách là tôi Phật Thích-Ca

Về nhà tưởng Phật tưởng ma chẳng cầu

2455. Trách là ngộ Phật chẳng đầu

Khiến xuôi lòng quỉ lạc cầu tây phương

Trách là đạo chánh chẳng thương

Cho nên Phật khiến oan ương giữa vời

Trách là không tưởng Phật Trời

2460.Khiến xuôi thây rã thân rời ngày sau

Trách là thượng trí không sâu

Tầm sư không biết việc đâu hỏi Thầy

Trách là một lũ ăn mày

Kiếm cơm nuôi bữa không Thầy tu đâu

2465.Trách là thấy cá không câu

Cơm Trời để sẵn cá đâu cúng rày

224- 60

Trách là ai ở phụ Thầy

Quynh tay múa mặt đố mầy sốc tao

Trách là trung nịnh bào hao

2470.Hạn khô cá cạn trong ao không mò

Trách là đánh bẫy bắt cò

Chim đậu chẳng bắt rình mò chim bay

Trách là người dở khen hay

Người hay chê dở bỏ thây nằm đồng

2475.Trách là niệm Phật không lòng

Uống phù cho uổng ra đồng nằm co

Trách là người ở chẳng lo

Thung dung chi bấy ăn no kêu Trời

Trách là người chẳng xét đời

2480.Xuất ngôn vô độ hư lời tội riêng.


Trách là lòng chẳng muốn Tiên

Muốn phàm Phật khiến đọa riêng nhiều người

Trách là đời khổ vui cười

Phàm hí vô ích nhiều người lộng khơi

2485.Trách là người tưởng ăn chơi

No say hớn hở sanh nơi điếm đàng

Trách là phá xóm phá làng

Sanh đa đạo tặc nhiều đàng bất minh

Trách là nam nữ bất trinh

2490.Loạn dân Phiên-quốc gọi minh xử hòa

Trách là chay mặc áo dà

Ngoài da dà rọi ruột mà rối toan

Trách là vô phụ tử hoan

Hại nhơn nhơn hại ai toan cứu mình

2495.Trách là người ở vô tình

Làm thơ căn dặn nước mình có vua

Trách là biểu kẻ nhịn thua

Ý sao không nhịn tranh đua hoài hoài

Trách là nói việc lâu dài

2500.Người chê bất trí bất tài chẳng nghe.


Trách là câu chữ trồng tre

Trước vi quân tử chẳng nghe quỉ xài

Trách là bất dụng thơ bài

Bất tri bất vấn văn tài bất minh

2505,Trách là đa sử đa kinh

Chê nôm bất luật nghĩa tinh minh tình

Trách là ngu dạ lâm hình

Trước phân Nam-Việt ký tình quân sư

225- 61

Trách là loạn dạ cẫu trư

2510.Xuất di minh thiện tâm tư bất tùng

Trách là thượng trí anh hùng

Khôn tham khôn quỉ chẳng dùng người ôi!

Trách là bạc đạo chúa tôi

Người chế du giản thương ôi chẳng cầu

2515.Trách là hai ngả một sầu

Người không tỏ đặng chê đầu ghét đuôi

Nực cười mắt sáng nước xuôi

Không dè nước ngược sau đuôi chảy dài

Nước lộn vận xoáy giọt ngoài

2520.Trong bờ vận tới xuôi hoài để đi

Người ly lòng dạ đừng ly

Sanh ly tử hiệp mấy khi nhứt tình

Bữa nay quả đọa Thiên-đình

Hạ trần kêu réo giực mình nhiều phen

2525. Kêu lời hung dữ bạc đen

Thiên đình chịu nhục nhiều phen hạ trần

Bói đuôi dò bước lần lần

Tới đâu bói đó nảo trần còn xa

Tắc quanh một nẻo bói ra

2530. Sáu năm trở lại lập ba trường kỳ.

Cối xay nghĩ trái lạ kỳ

Lỗ trên ngõng dưới xay thì sống nhăn

Trọng gạo dễ nấu dễ ăn

Xay đôi ba bận sống nhăn sống hoài

2535.Mắc công sàng sảy xây dài

Chín thời một bận khỏi tài công xay

Tức mình nói chuyện cà dai

Nhớ đâu nói đó thời gây việc dài

Không nói ai cũng chẳng nài

2540.Nói ra mới biết là tài dạy khôn

Nói nhiều e có cuồng ngôn

Như không lộng ngữ thì khôn nói nhiều

Tiếc là tiếc thuở bông điều

Chẳng ai tưới nước huê chiều héo khô

2545. Nào khi nước đựng đầy tô

Bây giờ bưng đổ hốt vô sao đầy

Cơn vui trên trước chịu rầy

Cơn buồn tôi tớ chịu đầy tiếng oan

Đường dọc nhiều kẻ đi ngang

2550.Dầu cho trong sạch cũng mang tiếng đời.


225- 62

Than rằng phận khó nhiều lời

Dám đâu than trách phật Trời đày lâu

Than rằng việc khó ở đâu

Than là than phận con trâu người xài

2555.Than là than chẳng có tài

Mà ra giúp sức có tài một phen

Than là kẻ ghét người ghen

Than là than phận bạc đen cho mình

Than là tình chẳng có tình

2560.Thân ai nấy độ lo mình không xuôi

Than là phận tớ tối đui

Than là thời vận không xuôi rã rời

Than là chứng có Phật Trời

Thời thần vị đáo khiến đời phân ly

2565.Than là chịu chữ ngu si

Than là nhiều kẻ dễ khi bất tài

Than là thân thể hành hài

Người mà chẳng nghĩ quỉ xài thân tôi

Than là phận bạc thương ơi

2570.Một mình sanh tử nghĩ thôi một mình

Than là cho thấu Thiên-đình

Phật Trời soi xét tâm tình ngay gian

Than là con vợ dọc ngang

Nói đâu cự đó không an trong lòng

2575.Than là qua sở phế đồng

Khiến nên trong dạ chập chồng đôi ngươi

Than là cây thuở tốt tươi

Ai làm cây héo hổ ngươi tôi rày

Than là việc trước tỏ bày

2580.Bày là bày dấu tôi rày chưa thông.

Than là kẻ của người công

Gà bươi đống trấu minh mông người phiền

Than là nay nhớ ơn tiền

Ngày sau đem dạ nào phiền hay không

2585. Than là tôi nói minh mông

Sợ còn lầm lỗi phép trong luật hình

Than là nay ở chi tình

Ngày sau sanh dạ bất bình hay không

Than là Trời Phật minh mông

2590.Có phần phật độ như không dễ gì

Than là gói phấn di tỳ

Phèn chua để dạ tôi thì biết đâu

226- 63

Than là nhiều dấu cao sâu

Nay tội không biết dấu đâu mà tường

2595.Than là đường hỡi nhiều đường

Tôi ngu chưa đặng tỏ tường cạn sâu

Than rằng Trời Phật đâu đâu

Minh minh thế giái tôi đâu thấy rày

Than rằng Thầy hỡi là Thầy

2600.Một ghe lái mũi tiếng rày chịu đâu.


Than rằng trí huệ để đâu

Thân tồi như thể con trâu nằm bùn

Nỡ nào để súng bắn đùng

Dân nương nẻo tắc thời cùng đường đi

2605.Dân như cá cạn khô vi

Tôi dân tôi nói dân đi đường nào

Sợ e rừng vắng khó vào

Hùm tha sấu bắt chỗ nào như nhau

Minh đường quảng vọng cao sâu

2610. Đố ai biết đặng nẻo đâu mà tìm

Chẻ tre nghe lóng êm lìm

Người nào hung bạo tới tìm kiếm đao

Biết rồi rồi biết chớ sao

Tôi đây biết đó ước ao nơi nào

2615.Xót gan trong dạ như bào

Phép Phật biết đặng chỗ nào đủ không

Không biết mọc cánh mọc lông

Người xưng biết đủ khó trong trở về

Ngồi giữa chẳng muốn ngồi bìa

2620.Rụng lông rụng cánh dân về làm dân

Thầy ai mà chẳng biết phân

Dân mà biết đạo biết ơn công hầu

Nói đâu dạ nghĩ thêm sầu

Làm người cho biết đuôi đầu mới nên

2625.Pháo nổ mắc kế mũi tên

Nó thời không tiếng dựa bên trong mình

Tên đi như kẻ gian rình

Trúng mình mới biết rằng mình bị tên

Đặt ra kẻ nhớ người quên

2630.Nhắc đi nhắc lại kêu tên mắng hoài.

Phiền người ỷ sức ỷ tài

Tinh thông văn võ khoe tài rằng ngoan

Phiền người ăn nói dọc ngang

Ỷ tài ỷ tận thời mang chẳng lành

226- 64

2635.Phiền người nói việc tu hành

Tâm xà khẩu Phật (5) để dành kim đao

Phiền người ỷ thế ngồi cao

Ngồi ngoài là giỏi biết sao trong mình

Phiền người ăn ở vô tình

2640.Người ăn không hết tôi hình phơi khô.

Phiền người nghĩ nuốt sao vô

Mà người nuốt đặng hại Ngô mới đành

Phiền người nói việc làm lành

Nhiều tin mới mắc nhiều đành mới mang

2645.Phiền người chẳng dám thở than

Ai mà chỉ tính hở han đôi lời

Phiền người niệm Phật cãi Trời

Nguyện cho người sống tới đời người coi

Phiền người sao chẳng xét soi

2650.Lời ghi còn nhớ không coi chỗ ngồi.


Phiền người cuốc đất không bồi

Mới răn trong bực tay nhồi lỡ luôn

Phiền người sao chẳng luỵ tuôn

Nhớ hồi cơm trắng ngồi luôn hai hàng

2655.Bá gia đem cửa đưa đàng

Ăn no tấm mát xiêu càng mà hư

Phiền người chẳng nhớ lời sư

Hay là dạ cẩu lòng trư quên đàng

Phiền người tu học làm làng

2660.Rừng nho biển Thánh không đàng nào thông

Phiền người tu thị chí công

Tu thàng tu thích bất công tu trì

Đề phan tỉnh Thánh làm gì

Định chùa phát thủy tu kỳ bất minh

2665.Trai tăng ẩm thực bất linh

Đề phan khai xá tấu minh chỗ nào

Thuyết kinh giáo đạo anh hào

Chạy đàng đánh động miệng nào chối che

Miệng nói lỗ tai người nghe

2670.Tô rô tay đẩu mắt de đàn bà

Tay chuông tay mỏ lu là

Chưn giày chưn vớ người mà tu đâu

Phật Trời ngồi ván đít đau

Chiếu bông trải lạy tu đâu không tường

2675. Công phu thức chí hai đường

Kệ chuông kệ trống dị thường miệng ca

227- 65

Từ lư bá nạp chưng ra

Thập vương tam bảo tụng la om sòm

Tu có con mắt không dòm

2680.Thác mà để xác vô hòm là ma.

Kem đâu mà giữ hòm ta

Tầm Phật có Phật tầm ma ma tầm

Đánh chi trống sấm rầm rầm

Phật Trời mình cũng âm thầm không hay

2685.Sớ điệp tâu có mới hay

Phật Trời mắt bịnh không hay chỗ nào

Làm chay tiếng bạc ào ào

Đờn kèn ăn nhiệp chỗ nào chánh minh

Chạy đâu người gọi rằng tinh

2690.Thượng thanh hạ trược chay minh chỗ nào.

Hút thuốc phà khói ào ào

Miệng đâu bụng đó chỗ nào chay minh

Mũ ni bày vị chỉ tinh

Không vậy chẳng có hồn linh trờ về

2695.Trống chiêng hậu nhựt phân lìa

Minh đường quảng vọng linh về chứng minh

Hậu nhựt vô sử vô kinh

Vô chay vô quỉ vô tinh vô tà

Hậu nhựt nhứt sự giáo hoà

2700.Đa sư đa sĩ qui tà hết hay.


Ăn mặn nhiều kẻ nói ngay

Tụng kinh sám hối ăn chay nhiều tà

Khuyên của bá tánh bất hòa

Lại đi làm mướn tu mà cho ai

2705.Treo tranh dối Phật làm oai

Hà nhơn sanh Phật tội hai người khùng

Bán Phật lục tỉnh mua cùng

Lại thêm lục tỉnh tu khùng treo tranh

Hình đâu đặt để cải danh

2710.Cả gan cho kẻ hạ sanh dục tà

Thờ đó lòng chẳng thiệt thà

Lường công giật của chưởi mà người ta

Gọi rằng thờ Phật thờ ma

Thờ ma mà Phật tại ta trong lòng

2715.Mấy chữ mà nói bao đồng

Suy đi xét lại bể lòng bể gan

Trở ngay thời phải bể gian

Chung chung chà chạ còn mang u hòa

227- 66

Lại thêm thầy pháp khử tà

2720.Bắt Phật mà với đăng mà nhát ma

Hành trì phù thủy kể ra

Ông thời trung chánh nhát ma réo hoài

Không mắt nợ thế hành hài

Xuyên quay xéo mặt xưng tài Quan-công

2725.Ngồi nghinh dao bảy đạt công

Tài chi không thấy hành ông ngán đời

Phàm phu hành Phật hành Trời

Nói cho lục tỉnh xét lời gian ngay

Người dầu có sức tài hay

2730.Thời mình xẻ thịt phân thây của mình.


Có đâu bắt Phật dối hình

Mà hành việc quấy gọi mình rằng ngoan

Phật nào a ý việc gian

Người mà lộng ngữ kêu vang đêm ngày

2735.Đạo nào xưng cũng ông Thầy

Tôi e cái cổ đứt rày theo xưa

E là nặng tội ngày sau

Bây giờ nào thấy tội đâu mà tường

Nói khùng chỉ nẻo vạch đường

2740.E khôn đem dạ cang cường giận hơn

Ợ ợ ngáp ngáp có cơn

Ông lên bà xuống nói hơn ca trù

Câu cô lên võng xuống dù

Khi thăng khi giáng lu bù con ngươi

2745. Có mắt không có con ngươi

Kêu về Phật địa tốt tươi vui cười

Cô hai cô bảy cô mười

Cậu tài cậu quí vui cười ngửa nghiêng

Miệng ca như thể đứa điên

2750.Mà kêu mà réo Thánh Tiên tội nhiều.

Tổng ngôn tội phước mai chiều

Biết sao cho đủ việc nhiều dư muôn

Độ nào tính việc bán buôn

Muốn lời sợ lỗ lụy tuôn cho đời

2755.Lại xưng rằng Phật rằng Trời

Thấy đâu lo đó ngán đời thon von

Tu núi ỉa thúi núi non

Xuống trần nói việc hơn con Phật Trời

Độ vải một vốn mười lời

2760.Phật chưa xuất thế mình lời mình ăn

228- 67

Việc nào sấp để có ngăn

Dữ lòng tà chánh phân căn trong lòng

Bao giờ bước đặng lên giồng (4)

Mới an gia đạo trong lòng nhẹ lo

2765.Cả gan đánh lớn thua to

Đánh nhỏ thua nhỏ nhẹ lo ít phần

Đua nhau chen chúc rần rần

Lỡ sòng nhớ bạc tay lần túi không

Không lo tội phước quạt lông

2770. Quạt giấy cũng lỗi tay không nhẹ mình

Phước thời Phật độ mát mình

Như mà có nực đỡ tình quạt mo

Biết bề sợ lỗi phải lo

Quạt lông vinh hiển chẳng lo quạt gì

2775. Làm mướn da có vú chì

Thấy đó phải sợ phân bì nổi sau

Biết là vinh đặng bao lâu

Ngày hạ nhục người âu chê cười

Ai ai thời cũng làm người

2780. Thấy vinh trước mặt lo cười sau lưng.

Ở đời ai khỏi lắm chưn

Tay dơ thời rửa chưn dơ thời chùi

Nghĩ đau việc nước bùi ngùi

Nước thương mình được rửa chùi sạch nhơ

2785. Luân hồi vinh nhục ngẩn ngơ

Bất như tích đức phong thơ gói vàng

Thỏn mỏn ít mật ít đàng

Ít kim ít chỉ ít vàng nhiều thau

Nói vầy ruột chửa mới đau

2790. Lòng người chẳng tỏ biết đâu phước tài


Lẽ nào Phật để loạn hoài

Loạn rồi có trị phước hoài có khi

Lươn dầu lủi trấp mất đi

Cọp còn để dấu người đi thấy ngài

2795.Rừng nho nhiều kẻ đi hoài

Lẻ nào không gặp dấu ngài nói ra

Kẻ gần đồn thấu phương xa

Tiếng dữ đồn thấu hơn ba ngày đường

Ai ai đi tới cho tường

2800.Cọp để dấu cọp rồng trườn lên mây.


Ngó thấy đừng dạ giận gây

Tôi dầu nói láo để Tây Phật hành

228- 68

Anh em chữ dạ lành lành

Dầu tôi nói láo Phật hành mình tôi

2805. Có phước người gặp cao ngôi

Tôi mà nói láo hành tôi người nào

Thiên tử trọng kẻ hiền nho

Ngồi trong cận chúa ra vào dễ phân

Ngồi ngoài là cận bên dân

2810.Lịnh trên nấy ấn khó phân văn tài

Bữa nay thân thể hành hài

Ngày mai lập phước lâu dài biết đâu

Gởi đường lo kiến khó âu

Mau thời còn đủ để lâu hao mòn

2815. Muốn leo lên bẻ trái gòn

Sợ gai đâm bụng lại còn hồ nghi

Giữ gìn mấy tiếng lời ghi

Bao giờ gòn nở ra đi lượm gòn

Mất đi kiếm lại may còn

2820. Bây giờ suy thế chịu lòn hỏi thăm

Vái Trời vái Phật lâm dâm

Độ tôi tầm kiếm hỏi thăm đặng đồ

Thấy chỉ của dấu dưới hồ

Tôi nguyền ra sức mò đồ tích xưa

2825. Nguyện sao ngồi khóc Trời mưa

Miệng cười Trời nắng mới ưa lòng người

Nói ra người hết chê cười

Như còn phàm tục nhiều người cười chê

Cầu sao đặng Phật rửa mê

2830. Bằng không cau đặng gia quê tan tành.

Gởi trứng cho ác sao đành

Có ai muốn việc làm lành gởi cho

Muốn bề mắc việc làm no

Có ai rảnh việc mà lo làm lành

2835. Có đau trễ việc người đành

Mạnh mà trể việc người đành mất công

Tuy là người có mà không

Người không mà có tại trong tấm lòng

Biết đời người nói bao đồng

2840. Biết mà người để trong lòng ai hay

Chưa có nói có mới hay

Việc rồi nói lại đời nay nhiều người

Suy cổ lở khóc lỡ cười

Nghiệm kim sợ lỡ nỗi người đời kim

229- 69

2845. Dạ phòng như lửa bén diêm

Nghiệm suy sự cổ sự kim dị tường

Người sao ăn ở phi thường

Chê đây đây nguyện lập đường thanh nghiêm

E bay thì mỏi cánh chim

2850.Bơ vơ kiểng lạ cổ kim đạo bằng.


Vận suy người hỡi chê rằng

Chẳng hơn người cổ cũng bằng người kim

Thơ nầy chưa dở còn niêm

Tiền thơ xuất vị cổ kim tri đời

2855. Đa nhơn bất thức khi lời

Chê rằng ma quỉ thiệt đời quỉ ma

Cách bực moi dực mình ta

Tiền xa ký phúc (6) hậu xa mưu hằng

Tức chi chắc lưỡi thằn lằn

2860. Nơi hơn thời kiếm nơi bằng chờ đây

Mục-liên đây cũng một cây

Tuy làm mọc bậy đó đây một dòng

Lại thêm Hứa sử một lòng

Trách ai ăn bưởi chê bòng trồng chi

2865. Chê nó bỏ nó thời ly

Có chua có ngọt để khi đỡ lòng

Tuy là khác giống khác giòng

Vỏ y như vỏ cái lòng như nhau

Người đều mắc nước cũng lâu

2870. Thìn mùi bảo lục sức đâu nay còn

Rủa cho yêu quỉ hao mòn

Rủa ma cho hết người còn mới an

Rủa cho hết việc tham gian

Người người mới đặng bình an ở đời

2875. Phật thương dở mí cửa Trời

Thương người chí để chịu lời đắng cay

Hát bội nhiều khó thay

Sau coi hát Phật thiệt hay vô cùng

Hát Phật hội đủ anh hùng

2880. Thi tài tranh phép vô cùng trí tri.

2881. Hát bội nhạo lại mà khi

Không tài không phép biết chi trong mình

Người xưng thì ở Thiên-đình

Người thời trung giái người hình Diêm-vương

2885.Xét đời càng thảm càng thương

Càng nhiều ma quỉ càng vương nặng nề

229- 70

Nhiều vua nhiều tướng nhiều hề

Nhiều khôn nhiều nói nhiều bề đắng cay

Nhiều xét mới biết vạy ngay

2890. Ai mà xét đặng như đây tôi cầu


Vô duyên bá đạo chẳng sầu

Chẳng tu cho chúa mà cầu cho dân

Để lo vải độ làm ơn

Độ thời độ mất sợ thân lổi nhiều

2895. Chẳng lo độ bụng buổi chiều

Thuở xưa Canh Mục Ngư Tiều độ ai

Độ người sông suối tầm lai

Độ người bờ bụi mang tai chỉ đường

Nói nhiều e chẳng tỏ tường

2900. Khác nước độ kẻ lở đường mới ân.

Bởi vì trước đã có phân

Giàu sang thương kẻ bần nhơn mới mầu

Lòng tôi lo trước thuở đầu

Tôi lo khúc giữa nhiều sầu thân tôi

2905. Làm thơ ký gởi cao ngôi

May thời người gởi thương tôi hội nầy

Nào hay phận bạc ăn mày

Ai ai cũng lánh việc Thầy bỏ tôi

Dạo xưa rừng vắn than ôi!

2910. Tôi nay ra thế thương tôi ăn mày

Mắc đày nhiều cuộc mắc đày

Đày non thú vật thương rày cho ăn

Kẻ thời hành khất lăng xăng

Người thời có kẻ nuôi ăn tháng ngày

2915. Tôi nay tiếng gởi cho Thầy

Ăn mày thời cũng ăn mày đắng cay

Ít ai đem dạ thương đây

Cay là cay đắng đắng cay cái lời

Ăn uống bao nhiêu than đời

2920. Than là than phận than thời lao đao

Chẳng thương hơi nói thấp cao

Nói sao người chẳng nghe sau lời mình

Nghỉ thôi càng áo nảo tình

Rưng rưng lụy thảm như bình nước nghiêng

2925. Người sao dạ ở chờ Tiên

Như vầy chẳng uổng nói điên buổi đầu

Bởi chưng căn quả còn sầu

Người xem hảng hữu buổi đầu biết đuôi

_____

CHÚ THÍCH

(1).phế hậu vong tiền: bỏ trước quên sau.
(2).Nhơn cùng tắc biến : người đến lúc bần cùng thì sẽ biến đổi thành tốt đẹp.
(3). Vật cực tắc phản :Vật đi đến cùng sẽ quay trở lại.
(4).giồng : đất cao ,nổi gò cao.
(5).Tâm xà khẩu Phật : Lòng rắn mà miệng Phật.
(6). Tiền xa ký phúc : xe trước đã đổ ( xe sau phải tránh.

No comments: