Saturday, July 16, 2011

VIII. TIỀN GIANG 5



KIM CỔ KỲ QUAN IX
TIỀN GIANG 5
tr.230-238
cột 71-88

tr.230- cột 71


Tàu lui Tây cũng bước lui

2930. Óc lê nó thổi nghe vui một hồi.


Cây cao bóng mát rộng ngồi

Mát thân thân mát chưa rồi mát tâm

Đường đi không biết hỏi thăm

Thuyền ai không hỏi du lâm lạc đường

2935.Người ỷ rằng biết chỗ vườn

Đi lạc thời chịu người tường thời hay

So đòn đánh gậy chi đây

Tôi mang võ nhịn khoanh tay mà nhìn

Nhìn là nhìn ý nhìn tình

2940.Nhìn người có biết nghĩ mình hay không.


Nhìn là kẻ của người công

Nhìn coi cho biết lòng không lòng đòi

Nhìn sao thấy trổ nhiều mòi

Người sao dạ muốn một đòi trả hai

2945.Nhìn coi ai cũng như ai

Làm ơn muốn trả một hai cho rồi

Nhìn thôi trong dạ bồi hồi

Trong lòng muốn trả cho rồi nợ công

Nhìn mình không cánh không lông

2950.Không cùi thì cũng tay không có gì.


Nhìn coi nhiều chuyện dị kỳ

Nghĩ thân ai cũng chẳng vì cho thân

Nhìn người nhìn lại oán ân

Nhìn thân nghĩ lại việc thân hết già

2955.Đánh chó phải kiêng chủ nhà

Con ai mà chẳng nghĩ hòa con tôi

Dầu mà đói rách tanh hôi

Nghĩ thương phận chủ người tôi nỡ xài

Thời người biết việc lâu dài

2960.Như người ỷ đắc thế tài thiếu chi

Có câu kiến nghĩa bất vi

Lâm nguy bất cứu mạc phi anh hùng

Thân tôi mang bịnh nằm mùng

Bắt con làm tớ thương dùng nỗi chi

2965. Xét đời trách phận tắc ly

Nghĩ tôi như kẻ ngu si làm gì

Con vợ nuôi vợ bất tùy

Người ngoài ngó thấy việc gì thương ôi

Tôi rằng tôi khó thân tôi

2970. Dơ chi dơ lắm tanh hôi tôi rày

230- 72

Dơ thời dơ tháng dơ ngày

Mấy thu dơ hết tới rày còn dơ

Dơ hoài nhiều kẻ ngẩn ngơ

Dơ đâu dơ đó su sơ sạch lòng

2975. Sạch lòng chưa đặng sạch lòng

Còn mang tiếng dữ vợ chồng ghe (1) phen

Dương gian dâm dục bạc đen

Con đường dâm dục ghe phen chê cười

Chữ hại là hại có người

2980. Tội ai nấy chịu khuyên người giữ thân.


Lửa cháy cựu quốc nóng tân

Tróc (2) lai hiện diệc xử phân chánh tà

Muôn binh nã tróc (2) từ nhà

Âm thầm vấn tội tra mà gian ngay

2985. Muôn lời sờ tấu phương Tây

Xét soi bá quốc ai ngay ai tà

Lời tâu đại hải thuỷ hà

Diêm đình tra xét chánh tà dương gian

Người nào gian nịnh xử tan

2990. Người nào trung chánh cứu an ngôi Trời.


Hai ngôi cha mẹ xét đời

Kỳ tài xuất hiện ngôi Trời bình an

Độ tôi tánh đạt minh ban

Tôi mà tà dạy xử tan cho rồi

2995.Ai ngôi trung chánh lên ngồi

Ai tà cha mẹ xử rồi mới an

Người ngay chung với người gian

Tùng tam tựu ngũ sao an việc mình

Ấy là a ý bất bình

3000.Khúc tùng hiệp dạ việc mình không ngay.

Ấy là chung họa khó thay

Lòng ngay như vạy người ngay như tà

Kiếm lời đưa đó khỏi nhà

Giả thương mà ghét người tà xa trông

3005. Trách là chế lễ Văn-công

Giây rơm mũ bạc tinh thông hiếu gì

Làm heo để sống tế kỳ

Sống ăn mấy dĩa thác quì thế chông

Lại có bài vị chữ phong

3010. Xướng quì xướng lạy đèn chông tam từng

Ấy là văn tế không chừng

Có ai tang chế đa từng bất minh

231- 73

Đã biết tùng sách tùng kinh

Ấy là tà ý bất minh linh hồn

3015. Sự vong như ý sự tồn

Sống sao thác vậy tưởng hồn như sanh

Sống ăn dưa muối cơm canh

Thác mà vật sống hôi tanh nào dùng

Tạo thiên tiền giảng anh hùng

3020. Thực mao ẩm huyết nay dùng cúng sanh

Qua đời hậu giảng tương tranh

Tế thần vật sống hôi tanh ai dùng

Người khôn làm việc tầm khùng

Nói cho các chú anh hùng ghét tôi

3025. Cải tà qui chánh người ôi

Thác là xác thúi tế thôi làm gì

Có của làm việc trái kỳ

Thời thêm tội nữa ích gì người ôi!

Việc người chê thế mà thôi

3030.Xem sau xét trước thương ôi tội nhiều.


Thúi thời đậy cất buổi chiều

Bày ra trước mặt thời nhiều người chê

Nhiều lỗi nhiều phải nhiều quê

Biết sao đủ lẽ khen chê hai lời

3035. Nay tôi nói việc Phật Trời

Mười người chẳng tưởng việc đời mười hư

Nay tôi nói việc âm tư

Mà người lòng chẳng âm tư thơ tuồng

Để lo dậm mặt trong buồng

3040.Ra rạp nhiều kẻ làm tuồng không xuôi.


Nhưng nhiều kẻ điếc người đui

Bầu gánh hoán mỏng không xuôi gánh nào

Bầu Tây thêm vị bầu Tàu

Bầu Chà thêm vị Xiêm lào bầu Mên

3045.Đứng rạp nhắc lớp không nên

Ngập ngừng ngập ngưởi không tên làm tuồng

Dọn không thứ lớp trong buồng

Ra mà đứng rạp làm tuồng không xuôi

Mấy bầu thời cũng phải lui

3050. Chẳng kỳ như kép điếc đui hỗn hào.


Tuy nay không kẻ ra vào

Mai chiều nghe tiếng chỗ nào tới lui

Việc nào nói đặng cho xuôi

Nam thanh nữ tú mới vui trong lòng

231- 74

3055. Nhiều đạo nhiều nẻo ròng ròng

Ít ai chữ dạ một lòng phận ngay

Minh sư thiệt đạo ăn chay

Chức nầy chức nọ mà ngay chỗ nào

Tu mà đạt lịnh Thiên Tào

3060. Sãi tăng cũng vậy chỗ nào tụng kinh

Xét sao người gọi tu minh

Ấn nào người dám tay in giáo truyền

Nói ra các đạo hờn phiền

Không người nói chánh giáo truyền bất minh

3065. Như tôi hậu nhựt bất linh

Để cho các đạo tu minh giáo đời

Tôi lo niệm Phật tưởng Trời

Tu chức tu thắng theo đời khó tu

Phật Trời chưa mở xuân thu

3070. Dạ nguyền năm khác ngao du tấn tần

Không theo thàng thích tu trần

Phố phường dạo tấn non thần tần bang

Cõi trần nhiều nỗi dọc ngang

Lánh mình chờ vận hiển vang phục hồi

3075. Nằm xem sự thế cũng rồi

Ở đây dạ luống bồi hồi tâm can

Ất mẹo việc chúa chưa an

Qua tới Đinh-Tỵ dọc ngang tiêu điều

Mẹo Thìn có Phật cứu nhiều

3080. Mẹo Thìn không Phật ra chiều thác đa.


Tý mai người khó xét

Hội này không Phật thời ma dấy lòan

Tôi nguyền lánh tục tầm đàng

Ở đâu những kẻ lăng loàn hổ thân

3085. Việc mình mình phải liệu phân

Để cho tồi bại thời phân còn gì

Trách ai gói phấn lộn chì

Dạ còn ham bạc chẳng gì vàng thoi

Khô khan chẳng phải loi ngoi

3090. Mà người chẳng xót chẳng coi cho lời

Xưa cầu Khổng-Tử soi đời

Lưu-Huyền làm chúa trợ thời Quan-Công

Ngoại bằng tướng Triệu-Tử-Long

Người phò Lưu-chúa Quan-Công trọn bề

3095. Trương-Phi tam đệ nguyện thề

Tam nhơn đồng tánh trọn bề nói chi


232- 75

Khổng-Minh mê-trước Triệu-Phi

Tam nhơn sanh tu bất ly theo phò

Người sao đem dạ trâu bò

3100. Nhục thời bất vấn vinh phò lập công

Người ở như thể bầy ong

Bỏ thời bỏ hết kèo không đoái tùy

Không vấy mật sáp chút gì

Phụ cây muốn bỏ bay thì cho xa

3105. Thấy đời lòng luống xót xa

Nực cười phụ khó xét la vô tình

Nghĩ ra nhiều kẻ chê mình

Muốn thân xuống đất đất bình lại chê

Lỡ bề phải nói việc quê

3110. Sợ Trời sợ Phật ngài chê hư rồi

Thác xuống Diêm-chúa khó ngồi

Sợ mình đa tội thôi rồi đôi ta

Diêm-chúa một cõi mẹ cha

Người nào không tội Diêm-la hưởng phần

3115. Ngặt tình một cõi dương trần

Trào nào xử tội dưỡng thần bất minh

Dương gian nhãn nhục bất linh

Tham nơi tiền bạc bất minh tại tình

Chẳng tưởng cha mẹ thiên đình

3120. Chẳng thương Diêm chúa tội mình để đâu

Hai bề lo sợ cao sâu

Thi ơn tác phước lo âu tội mình

Gian tham hung dữ lộng tình

Người không biết sợ tội mình bao nhiêu

3125. Niệm niệm tùy hỉ lòng ta

Cho biết lòng Phật lòng ma mà chừa

Cho biết lời phải mà vừa

Cho biết lời quấy mà đùa ra môi

Cho biết trung hiếu thương ôi

3130. Cho biết tà nịnh thương ôi phận mình.


Cho biết Diêm-chúa Thiên-đình

Cho biết tội phước trong mình làm sao

Cho biết đất thấp Trời cao

Cho biết dương thế ở sao trung thần

3135. Cho biết kẻ phú người bần

Cho biết người ở dương trần gian ngay

Cho biết việc mặn việc chay

Cho biết lời vạy lời ngay mà chừa

232- 76

Cho biết kẻ nói thiếu thừa

3140. Cho biết chắc thiệt mà vừa lòng nhau.

Cho biết người ở hiểm sâu

Cho biết mà tránh sợ âu tới mình

Cho biết nắng mát loạn binh

Cho biết mà ngó ý tình ngay gian

3145. Cho biết đàng điếm khoe khoang

Cho biết thiệt kẻ khôn ngoan mà tùng

Cho biết kẻ điên người khùng

Cho biết miệng lưỡi xưng hùng mưu gian

Cho biết kẻ nói dọc ngang

3150. Cho biết mà tránh kẻ mang lời tùng.

Cho biết việc dữ đừng dùng

Cho biết việc phải hiệp tùng thời an

Cho biết kẻ phép người ngang

Cho biết tu chánh tu tan liệu dùng

3155. Cho biết tiểu nhơn anh hùng

Không biết mỗi chỗ mỗi dùng khó phân

Là người dạ ở không cân

Vui đâu chuốc đó khó phân trong lòng

Vát mờ nói chuyện bao đồng

3160. Không xét quấy phải trong lòng chút chi

Người nào ngay chánh sầu bi

Là lòng vàng ngọc có khi gặp Trời

Là người biết việc ở đời

Nói ít dạ muốn khuyên mời nói thêm

3165. Người gian nghe chán không êm

Thấy nói nhiều chuyện ghét thêm trong lòng

Biết sao Trời Phật ỡ đồng

Ghét, thương, mừng, giận, tại lòng thế gian

Nói xuôi trở lại nói ngang

3170. Nói phải trở quấy không an tại mình

Một người năm bảy cái tình

Lâm nguy kêu Phật độ mình làm sao

Kêu Trời như cá nhảy cao

Rớt xuống đùi đụi nghĩ sao đau mình

3175. E khi họa hổ bất bình

Khi không mình lại xô mình xuống hang

Bởi mình chẳng muốn bình an

Cho nên mình khiến mình toan hại mình

Người chẳng sợ lỗi thiên đình

3180. Mà người lại sợ lỗi tình hạ sanh.


233- 77

Cho nên noi việc đua tranh

Người e cười dại nhơ danh việc lành

Hoàng-thiên lưới bén để dành

Sơ nhi bất lậu dữ dành bậu tri

3185. Thiện ác đáo đầu có khi

Tất chung hữu báo Thánh ghi nan kỳ

Chỉ tranh lai tảo lai trì

Văn chương hữu kiến bất tùy Thánh nhơn

Kiến tự bất kiến nghĩa phân

3190. Vô tâm khán hậu Thánh nhơn tri tình.

Khán hậu nhơn tánh bất bình

Hạ-ngươn tận thế sanh tình bất minh

Văn chương lầm sách lầm kinh

Lầm nơi nghĩa lý bất minh quỉ tà

3195. Thánh nhơn lời nói thiệt thà

Lý xa muôn dặm nghĩa mà gần đây

Tùng thiện như đặng người hay

Dạy người ở thiệt ăn ngay lâu dài

Tùng ác như băng lở hoài

3200. Trở đi trở lại không tài cán chi.

Sanh đường thù oán sự phi

Sát nhơn thậm tội loạn ly nhiều đời

Minh tâm Phật dạy ở đời

Chẳng nghe lời Phật cải lời người ôi

3205. Trung ngươn loạn hạ chí tôi

Ác lai ác báo loạn thôi hoài hoài

Những người tranh phép tranh tài

Vô phần chư quốc loạn hoài tới nay

Nước nào xưng giỏi gọi hay

3210. Tham tài tích oán không ngay một người

Nhiều tiền nhiều bạc vui cười

Hiền lương nghĩa sĩ không người chánh minh

Không trào niệm Phật cầu linh

Trào nào luyện tập đao binh dấy loàn

3215. Cho nên Trời khiến loạn hàng

Loạn tâm loạn tánh sanh đàng loạn ly

Nhơn thiện thiên tất tùng chi

Thánh nhơn xét hậu lời ghi để đời

Ít ai xem sách nhớ lời

3220. Nhơn dục nghịch bạo Phật Trời hứa chi

Bất kỳ biển Thánh xét suy

Tại mình bất xét bất tri dữ lành

233- 78

Rừng nho Thánh dở tanh bành

Văn chương sao chẳng làm lành làm hung

3225. Người dốt chê rằng suy lung

Làm người giữ đặng chánh trung minh tình

Đời mình phải giác việc mình

Bằng không giác việc là tình bất thông

Làm người xét việc minh mông

3230. Xét tiền xét hậu mới thông lòng mình.


Như không xét vậy lộng tình

Xét đời mới biết bề mình lại nay

Đời mặn lại sợ đời chay

Người vạy không sợ người ngay mới vầy

3235. Thiệt đời không tớ không Thầy

Nên tôi mới giác việc nầy mà nghe

Cuộc đời nhiều chỗ éo le

Mình ra công giác mình nghe lo lừa

E khi nhiều kẻ chẳng vừa

3240. Việc tôi nói thiếu nói thừa tôi nghe

Đấp bồi sợ lỡ bụi tre

Mặc tình thế sự không nghe không cần

Dạ lo cầu Thánh cầu Thần

Cầu cho minh đạo cõi trần kẻo khi

3245. Cầu người có biết làm chi

Cầu Trời khẩn Phật thức tri cuộc đời

Linh đinh thoàn há giữa vời

Nhiều người cười nói khó lời lộng khơi

Tuy là soi khắp nơi nơi

3250. Nhiều người cười dại nói chơi khuấy mình.

Tự ý ai có ép tình

Tôi e hậu nhựt bất bình chê tôi

Chữ rằng thiên võng khôi khôi

Sơ nhi bất lậu thương ôi Phật Trời

3255. Điếc câm không nói một lời

Hạ sanh dễ nói mắt Trời sao giăng

Lo cho bề thế sãi tăng

Lo cho dân chúng ở ăn bất hòa

Lo chi tội cực thân già

3260. Trời cho hườn tráng theo mà anh em

Còn ngồi dương thế mắt xem

Giá mà giá mất anh em tiêu hồn

Đều rao các việc om sòm

Độ thân bớt bớt độ hồn cho xiêu

234- 79

3265. Người đừng nói nước Nam tiêu

Mà vong Trời Phật tưởng yêu làm đầu

Đời cạn thiên ám địa sầu

Người sao chẳng thảm vọng cầu Thánh Tiên

Không yên cầu Phật cho yên

3270.Nước nghèo cầu Thánh cầu Tiên gở nghèo

Linh đinh sống dập tay bèo

Giàu sang không biết việc nghèo không than

Tôi tuần giày dã gian nan

Thấy nghèo phải sợ phải than vái trời

3275.Cầu cho minh tịnh cuộc đời

Cho người niệm Phật niệm Trời độ thân

Đừng người bạc ngãi phi ân

Đừng người hung bạo giữ thân tu trì

Nhơn ác phùng ác bất tùy

3280. Nhơn thiện phùng thiện tu trì qui căn.


Nay còn thiện ác lăng xăng

Ví như nước lửa hai căng tranh hành

Người dữ cũng có người lành

Đời nầy dữ hết Phật đành bỏ rơi

3285. Nói chi cho nhọc mệt hơi

Nói hoài cũng vậy bỏ rơi tiêu trần

Cho nên phải nói nhiều lần

Chẳng nghe mà cãi cõi trần tiêu tan

Nghe mà chẳng bỏ tham gian

3290. Nghe mà làm dữ chẳng an người nào.


Nghe mà chẳng bỏ hỗn hào

Nghe mà chưởi lộn ào ào nghe chi

Nghe mà không dạ từ bi

Nghe mà còn nổi sân si làm gì

3295. Nghe mà uống rượu ly bì

Nghe mà chọc gái làm gì nên trai

Nghe mà mẹ nói đôi hai

Nghe mà bài bạc gái trai luôn tuồng

Nghe mà trong dạ không buồn

3300.Nghe mà chưởi mẹ luông tuồng mắng cha.


Nghe mà lý hát xướng ca

Nghe mà chẳng sợ Diêm la xử mình

Nghe mà chẳng tưởng thiên đình

Nghe mà đem dạ lòng tình dọa thân

3305. Nghe mà tham lợi chẳng phân

Nghe mà thù oán sát nhơn tội nhiều

235- 80

Nghe mà chẳng nhớ mai chiều

Lời ghi chẳng nhớ tội nhiều khó toan

Nghe mà ăn nói dọc ngang

3310. Không khuôn không phép khó toan ở đời

Nghe mà chẳng tưởng Phật Trời

Nghe mà đem dạ đổi dời chẳng tin

Nghe mà chẳng sợ âm binh

Nghe mà chẳng sợ tà tinh hại mình

3315. Nghe mà mời cõi đồng-đình

Mời lên mà gả con mình cả gan

Nghe mà rủa dọc rủa ngang

Mắc ôn mắc dịch mới mang khổ nầy

Nghe mà chẳng nhớ lời thầy

3320. Nghe mà còn tưởng chỗ này chỗ kia

Nghe mà miệng chưởi rủa lia

Xui mưu làm loạn phân chia gia tài

Nghe mà mắng nhiếc tôi hoài

Nào ai có ép ỷ tài hung hăng

3325. Nghe mà đem dạ tranh ăn

Nghe mà ghét kẻ khó khăn chẳng màng

Nghe mà dạ muốn làm làng

Nghe mà niệm Phật không màng một câu

Nghe mà chẳng biết đâu đâu

3330. Nghe mà sắm đất mua trâu làm giàu.


Nghe mà Trời Phật chẳng cầu

Nghe mà làm dữ cho giàu thậm đa

Nghe mà vong Phật tưởng ma

Lường công giật của người ta cho nhiều

3335. Nghe mà chẳng sợ tội chiều

Nghe mà ham nói cho nhiều thời hơn

Nghe mà chẳng muốn làm ơn

Làm ơn mong trả cho hơn của mình

Nghe mà nhiều kẻ vô tình

3340. Ỷ chi với Phật gọi mình rằng ngoan.

Nghe mà không bỏ dọc ngang

Nghe mà ỷ thế giàu sang làm gì

Nghe mà ăn nói lạ kỳ

Không kiêng Trời Phật làm gì nên thân

3345. Nghe mà chẳng biết chỗ phân

Mấy đời mấy kiếp phi ân hoài hoài

Nghe mà chẳng dạ nghe dài

Lời trong không biết nói ngoài không hay

235- 81

Nghe mà chẳng biết vạy ngay

3350. Không biết việc dở chỗ hay khó lòng.

Nghe thời qui chánh lên giồng

Cải tà cho khiếp khó lòng người ôi!

Tới đó mới gặp chúa tôi

Quân thần hiệp hội một ngôi thuận hòa

3355. Uống phù như một con nhà

Trồng khoai tỉa bắp trồng cà dái dê

Lại có hết người khen chê

Hội nầy còn hỡi vinh huê nói cười

Ai ai lòng muốn làm người

3360. Khá nghe lời dạy đừng cười tôi quê

Trải qua dấu thỏ đường dê

Chim kêu vượn hú rừng quê khỉ chiền

Giận hung nói lỗi đừng phiền

Đất ai người ở xa miền chữ vua

3365. Ngộ thời ai cũng nhịn thua

Danh ô lưu hậu ghét vua nỗi gì

Cháu thương còn bụng cậu dì

Quan thương vua mới trị vì an dân

Vua thương quan tổng người ân

3370.Tổng quan thương lại hương lân an đồng

Lạ lùng sung ngái một lòng

Chanh quít một dạ bưởi bòng một tâm

Mới rằng an đạo mười lăm

Thêm ngày mười sáu mỗi năm thường hành

3375.Ba mươi mùng một ngày lành

Bốn ngày lễ bái thường hành niên niên

Lập đời bình đẳng thánh tiên

Lập xuân ngươn đáng sơ niên Phật Trời

Tập thu niên trọng như lời

3380.Chánh chung lễ bái lập đời kim lai.


Dò lần như lúa gởi thay

Đem sâu để đó hườn lai con vò

Làm tôi trọn đạo khuông khò

Mới rằng dạ hiệp thầy trò thánh nhơn

3385.Làm người dễ nói khó phân

Biết phân biết nói biết cân chánh tà

Thương đời hủy bạc thân già

Ăn cay uống đắng chịu mà tiếng nhơ

Một mình nghĩ tối rối tơ

3390.Héo hon trong dạ ngẩn ngơ cho đời.


235- 82

Thương trào vong phế Phật Trời

Anh hùng xuất thế mắc thời tù lao

Thương dân đau cổ tiếng khao

Thanh tâm mắt ngọc xem lao cho người

3395.Thấy tôi trá đọa người cười

Thôi rồi ngồi đó e người lầm mưu

Kiếng loan tâm tất dụng ưu

Nịnh thần khán quá dụng mưu sát trào

Thương người không thấy chỗ nào

3400.Nghe đâu cười nói ào ào vô mưu.


Là người tâm tánh bất ưu

Bất tri họa phước tri mưu chi người

Đụng đâu cười nói nói cười

Mắt thời lối bịt lòng người bất phân

3405.Bất tri hậu hữu nghĩa nhân

Bất tri thiên địa bất phân chánh tà

Tu không biết đạo Di Đà

Tu không biết lẽ chánh tà tu chi

Lại xưng mình biết một khi

3410.Trường an diễn thí xưa ghi mấy trò

Anh hùng thất chí mới phò

Kết vi bằng hữu dạ dò cạn sâu

Không biết việc nào đâu đâu

Khoe rằng mình giỏi khó âu thuận hòa

3415.Biết thời ra trị nước nhà

Tri Tiền tri Hậu thượng hòa hạ an

Không biết mà nói dọc ngang

Ỷ mình hầu cận mưu toan tóm quyền

Lỗi trước nhiều nỗi ưu phiền

3420.Trường an vô tự ký tiền lộng ngôn

Ngươi khôn e hậu chẳng khôn

Cải tà chi chánh cả môn bất hòa

Cậu tôi xét đạo nước nhà

Chú Tư chú Bảy thác mà oan ương

3425.Ông ôi xét đạo nhà Thương

Bà ôi xét việc oan ương nhiều bề

Cậu ôi sớm cách thân hề

Thân hề xa cậu thảm bề tớ tôi

Tần ôi chẳng tưởng Bướm vôi

3430.Ông hai phổ độ thương ôi một mình.


Bà hai am tự động tình

Hỏa thiêu thân thể ẩn hình Phi-lai

236- 83

Tu hành ai dễ ép ai

Thầy ôi cho thấy Như-Lai hải hà

3435.Có ai lòng tưởng Di-Đà

Phàm phu chê Thánh sao mà đặng an

Nghề nào người nấy sửa sang

Đời nầy bá đạo sao an trẻ già

Ít ai ăn ở thiệt thà

3440.Nhiều người cường đạo tâm tà dọc ngang.


Nên hư tại miệng thế gian

Nói lành lành giúp hung hoang tương tùng

Khó thay khó sợi lạc lùng

Thắt gút khúc giữa sổ bùng đầu đuôi

3445.Bao giờ tơ rối gở xuôi

Lý tha mới tỏ đầu đuôi Thầy trò

Sông sâu sào vắn khó dò

Mặt dơ nước rửa khó mò đại-giang

Giữa đường dễ hỏi khó han

3450.Mình dơ rửa sạch khó toan rửa lòng.


Dấu soi khắp hết bao đồng

Hai roi mắc mỏ trong lòng hòa hai

Chỉ thiên mắc ngọn chiều mai

Chỉ địa trơn gốc đố ai biết rày

3455.Mắc gốc mắc ngọn để bài

Dương gian mắt ngọc thấy rày biết không

Tuy là ra dấu minh mông

Xem sau xét trước mắt trong cái lòng

Éo le mối đạo lòng thòng

3460.Quanh co từ khúc lớp lòng từ ngăn

Chẳng ai cần đạo siêng năng

Truân chuyên bầu tiện khó khăn việc hòa

Khét nắng da nám hì hà

Tanh hôi thúi khét lòng mà chánh minh

3465.Đào sâu khó lấp dạ thinh

Cuồng ngôn loạn ngữ nghĩa binh sao hòa

Bất tùng chánh lý tùng tà

Người sao người vậy sao mà gian nan

Cổ lành bới tóc vẻn vang

3470.Vậy thời mới đặng đặt an nước nhà

Cũng chưa trên thuận dưới hòa

Hãy còn ma quỉ chánh tà lăng xăng

Nhiều người tranh đấu ở ăn

Chưa ai thiệt dạ một căn lo đời

236- 84

3475. Ăn theo thuở ở theo thời

Ít ai chữ dạ nghe lời giáo răn

Cãi Trời trước lại cải trăng

Ngày sau thiệt bổn thiệt căn một lòng

Bảy mươi định vợ định chồng

3480.Tám mươi mười mới động lòng thọ thai.


Giáp niên mãn nguyệt huê khai

Sổ ra không huyết an thai ba ngày

Sao ai chẳng tưởng ơn Thầy

Mở mang đạo Phật khó rày người ôi!

3485. Trào Minh xưa đã mất ngôi

Thầy lo mối nước chúa tôi phục hồi

Trước mắt thấy đã mất rồi

Lo sao còn đặng chỗ ngồi thảnh thơi

Điềm nhiên thủ khẩu nơi nơi

3490. Mất mà bỏ mất tuyệt nơi Võ-hoàng.


Vinh chi quan tổng dân làng

Hùa theo Tây-quốc lập đàng tham ngân

Giàu sang rộng rãi chẳng phân

Hẹp hòi lại khó quan dân lại xài

3495. Đố ai giữ bạc lâu dài

Vong ơn tứ đại lại xài thân tôi

Bao giờ cho thấy chúa tôi

Cho tôi thấy chúa Trời ôi là Trời

Cắn răng chắt lưỡi than đời

3500.Bụng đau ôm bụng mở lời không ra

Nằm buồn thấy quỉ với ma

Sao chưa thấy Phật biết ra đường nào

Tứ phương thấy việc hỗn hào

Đâu đâu đều vậy chỗ nào ở an

3505.Thế loạn sự tại tư quan

Đêm nằm chép miệng thở than kêu Trời

Ghét tôi chi mấy người đời

Rơi thơ Phiên-quốc trao lời phúc đau

Tân tình chí để thấp cao

3510.Đạo Trời đạo Phệt là tao đây nè

Cơm nếp thêm vị muối mè

Thấy người trước cửa sau hè thấy đâu

Đi bộ khó bước nước sâu

Đi ghe nước cạn khó âu chống chèo

3515.Không bạc mới chịu bề nghèo

Phải tôi có của ghe chèo sáu cây

237- 85

Nói ví việc dở việc hay

Ỷ tài ỷ tận thời thây bất hòa

Ai dại lấy lửa đốt nhà

3520. Rủi thời tiêu của ông bà còn y

Hết của thế gọi lâm nguy

Ai ngờ tích đạo trường thi lương hòa

Cao Lãnh, Chợ Tiếng, Mỹ-trà

An-lương Thanh-Mỷ Định-hòa Kiên-An

3525.Dối lòng son phấn trung can,

Phật Trời mở hội trường an Định-hòa

Mỹ-nhơn bao nhở lòng tà

Thương vua nhớ chúa ruột đà héo hon

Hiếu trung giữ vẹn lòng son

3530.Ơn cha nghĩa mẹ làm con phụng thừa.


3531. Gió đưa rỏng rảnh lá dừa

Trái buồn đeo cổ khó đừa buồn chung

Thương bề tờ giấy hai vung

Ý sao không trái cây thung một mình

3535. Kẻ nam người bắc động tình

Ỷ ai có ý nghĩ mình sầu riêng

Nói ngay có Thánh có Tiên

Để đâu tự ý khùng điên dám làm

Phải thời dị nghị tiếng đàm

3540. Quấy thời mở miệng hai hàm chẳng êm

4541. Mắng ngày lòng muốn chưởi đêm

Khổ trăm bề khổ tôi thêm lời dài

Nỡ nào người ghét mắng hoài

Trung thiên để tiếng chẳng nài người thương

3545. Minh tâm chín thứ cầu vương

Kết vi tứ nguyện giái cương giáo tình

Thương cho khác dạng khác hình

Ý thời nhứt ý khác tình mạng vong

Người tu chẳng đặng hóa long

3550. Trì tâm tích Phật khi không hóa rồng

Tu đâu mà chẳng tu lòng

Sách kinh thiệt chữ bất đồng lý tha

Chữ nghĩa lộn lạo nôm na

Chữ trong tâm phổi nghĩa ta ngoài lòng

3555. Văn chương chê việc bất đồng

Chẳng in sách cũ dạ phòng ngoại khoa

Chê rằng việc quấy nôm na

Việc làm bá láp sao qua sách mình

237- 86

Dị đoan bá sự loạn bình

3560.Thiên cơ thần bút xử tình thiên cơ

Gần mực sao chẳng làm thơ

Gần đèn chẳng sáng thiên cơ chỗ nào

Tới Phật sao chẳng bước vào

Để cho ma dắt qua tàu chưng cơ

3565.Chữ rằng lý quốc hồi sơ

Dương cang chánh đạo thiên cơ tỏ tường

Chẳng biết thời hỏi thăm đường

Rừng nho biển Thánh như vườn khó đi

.Không biết xưng biết người khi

3570.Người tu bất ý bất tri Phật Trời

Đem lời dạy Phật dạy Trời

Con người mấy án tai thời không nghe

Chỉ tàu trái mối khó xe

Kim tây không lỗ miệng ve để dành

3575.Cặc thông nhét nút ve sành

Kim tây có lỗ dể dành vá may

Lòng rượu mà rượu không say

Trà tàu nào có đắng cay không màng

Rượu kia hại kẻ thác đàng

3580.Nước trà nước mát độ toàn muôn dân.


Xem đời ít kẻ cầm cân

Nhiều người trí huệ không phân chánh tà

Cửu thiên ngoại tế mới già

Nam nhơn Phật định mới mà có râu

3585.Bạc đầu thấy việc lo âu

So le hai họ để câu bất hòa

Ông bà không trẻ không già

Trường sanh hưởng thọ kế hòa vạn gia

Đời nầy người chẳng xét ra

3590.Hình nhơn tâm thú quỉ ma phạm tình.


Hạ ngươn tận thế tạm hình

Chẳng xem ăn ở bất bình phi quân

Nỡ nào lòng muốn dạ ưng

Quỉ dùng việc quỉ ma quân ma phò

3595.Ham chi bạc giấy con cò

Chữ tham kim bối theo phò bất minh

Chỗ nào phước chí tâm linh

E người gặp chốn đao binh bỏ mình

Phước họa họa phước tại tình

3600.Việc nào tham hết sợ hình họa xâm.

238- 87

Phải dùng chữ nghĩa một câu

Đặt làm tiếng cạn lời sâu để đời

Có bao lăm tuổi gọi thời

Niệm cầu mộc dục gặp đời trường sanh

3605.Sung sướng chi đó đua tranh

Lập thân hành đạo dương danh làm người

Vui chi mỗi chuyện mỗi cười

Việc mình ma quỉ cười người quỉ ma

Khôn thời trong bụng khôn ra

3610.Có ai lắt léo ngòai da khôn vào

Bội quân còn sống chỗ nào

Vong sư ai nỡ ra vào học thêm

Ngâm ngùi chua xót ngày đêm

Thấy đời thậm khổ dục thêm quỉ tà

3615.Mười chuyện không có thuận hòa

Làm sao thạnh trị nước nhà an khương

Thập sự vô hữu vi lương

Văn chương kinh sử quốc vương bất hoài

Văn hay chẳng luận dặc dài

3620.Phần tôi văn dở đọc hoài nghe chơi.

Mệt thời trà nước nghỉ ngơi

Khỏe thời đọc nữa nghe chơi giải buồn

Không nghe thì phải đi xuồng

Hát không xứng kép biết tuồng lớp chi

3625.Kép khó thì kép ngu si

Giàu sang ai nỡ ra đi ăn mày

Trách con bao nỡ xách chài

Giết cha thoát đó hội nầy ai lo

Rối nầy là rối quanh co

3630.Rối dây dễ gở cha lo rối lòng.

Bất ly sanh tử vợ chồng

Trái dươn lỗi đạo nghịch lòng hết thương

Xem đời nhiều nỗi oan ương

Cha nào con ghét con thương lưng đầy

3635.Từ tôi bịnh hoạn tới rày

Ăn chui ở đục thân nầy đắng cay

Tích cốc phòng cơ khó thay

Dưỡng nhi đãi lảo sách hay minh cuồng

Nghĩ ra nhiều nỗi sầu buồn

3640. Sách ngoài thấy đó tội cuồng nỗi đây.


Sầu Nam rồi lại sầu Tây

Liền ranh kế cận ai nay bất bình

238- 88

Giữ đạo cũng tốt cho mình

Người không giữ đạo mặc tình không chê

3645.Không học người gọi rằng quê

Học mà chẳng biết khen chê chỗ nào

Quân xử thần tử ngô tàu

Tử bà xử phụ chỗ nào hiếu trung

Từ tôi hốt hỏa hành hung

3650. Nguyễn gia đã mẫu chí trung lâm tà.


Xét ra không lỗi đạo nhà

Tiết gia sát phụ lâm tà chí trung

Trào nào sanh giặc làm lung

Phật Trời lập lại hiếu trung lâu dài

3655.Chữ Trời quốc ngữ còn hoài

Chữ Phật Nam quốc để tài khẩu nhân

Hai chữ hiệp lại một phân

Nói đâu chữ đó quan dân biết đều

Chẳng phải chữ nghĩa rác rều

3660.Đụng đâu bỏ đó người đều dốt đây

Chữ Tàu lại với chữ Tây

Ngày sau không có chữ hay một người

Tức khóc nghĩ lại buồn cười

Một nước không có một người văn chương

3665.Cơn ghét nghĩ có cơn thương.

Nước nào Phật cũng hứa vương trị vì

Ba nước trả quả lương thì

Tiền căn báo hậu phục tuỳ Nam-bang

Đem về Tam-quốc sửa sang

3670.Đại Nam trường thọ trị an thuận hòa

Chỗ chánh ít kẻ cải tà

Chỗ tà người chánh dạ mà nghe theo

Nực cười bánh tráng lên meo

Giấy vàng chê rách thịt heo đều dùng

3675.Có ai đánh giặc trong mùng

Nước mà lửa cháy vô cùng phép hay

Tuy là tôi nói bữa nay

Ngày mai ngó thấy phép hay Phật Trời

Người trung thác để tiếng đời

3680,Sống làm con Phật con Trời hiển vang

Chẳng bao lăm tuổi thở than

Sanh đời quốc loạn nguy bang đừng phiền

Chẳng ai lo hậu làm hiền

Phật cho trăm khổ ngàn phiền sửa thân


___

(1). ghe phen: nhiều phen.
(2). nã tróc : hay tróc, nã là truy tầm.

No comments: